|
|
Suy niệm Lời Chúa,
Chúa Nhật XX Thường Niên năm A
Những nỗi đau thống khổ, lời khẩn thiết kêu van của con người có chạm đến tình yêu, lòng thương xót của Thiên Chúa hay chăng?
Gợi nhớ lại khi nhân loại bước vào năm 2020, mọi người đã phải đối diện với không biết bao nhiêu đau thương, khó khăn và thử thách, đặc biệt là do đại dịch gây nên. Căng thẳng và đau khổ nhất là những ngày mà mọi người buộc phải tuân thủ giãn cách xã hội. Nhà thờ cũng không ngoại lệ vì không thể cử hành Thánh lễ quy tụ nhiều tín hữu, v.v.
Với tâm tư của một người mục tử, lúc đó tôi có rất nhiều cảm xúc đau buồn, và chắc hẳn nhiều người trong anh chị em cũng vậy. Cho đến nay, vì hậu quả của dịch bệnh nên nhiều người vẫn còn đang tự hỏi: Thiên Chúa là Đấng yêu thương, quan phòng và giàu lòng thương xót, nhưng tại sao con cái của Ngài phải đối diện và gánh lấy quá nhiều đau khổ và dường như khó để tìm ra lối thoát như vậy? Khi đối diện với hoàn cảnh như thế này, giờ đây tôi và anh chị em chúng ta cần phải làm gì đây?
Tin Mừng hôm nay (Mt 15, 21-28), soi sáng cho chúng ta bắt gặp một hoàn cảnh quá đáng thương của một bà mẹ. Chắc hẳn khi một người mẹ có người con nào của bà bị bệnh tật, đau khổ thì lòng người mẹ lại càng đau đớn hơn gấp bội với nỗi đau mà người con của mình đang phải gánh chịu.
Vì thương con, vì muốn cứu con, vì muốn cho con mình được bình phục và hạnh phúc, bà đã hy sinh tất cả, hy sinh ngay cả danh dự để miễn sao con mình được Chúa đoái thương cứu chữa. Thế nên bà đã nhất quyết đi theo để van xin Chúa: “Lạy Ngài là Con Vua Đavít, xin thương xót tôi! Con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm”.
Chắc chắn Chúa Giêsu đã biết và nghe những lời van xin của bà. Nhưng Tin Mừng tường thuật lại, Chúa không đáp lại một lời nào. Vậy thì phải chăng Chúa không quan tâm đến những điều mà bà mẹ này đang kêu xin hay sao? Ngay cả những môn đệ khi chứng kiến, họ cũng thấy phiền hà khó chịu khi bà mẹ này kêu xin hoài mà tại sao Chúa không làm gì cho bà ta cả. Nên các ông đến gần Người mà xin, nhưng với cung cách không hài lòng và như trách Chúa: “Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi”.
Lời đáp lại của Chúa Giêsu thoạt nghe chúng ta cảm thấy phũ phàng và nhói trong lòng, vì Ngài chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Ítraen, hay không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó.
Để hiểu đúng ý nghĩa những gì mà Chúa Giêsu nói, chúng ta cần phải hiểu trong hoàn cảnh mà Tin Mừng theo Thánh Mátthêu được viết ra là dành cho những người Kitô hữu gốc Do Thái. Thật vậy, Chúa Giêsu đến với dân Ítraen, Chúa ban ơn cứu độ cho dân Ítraen là dân được tuyển chọn cách đặc biệt. Nhưng vì cứng lòng, vì ngoan cố họ đã không chấp nhận Chúa Giêsu là Đấng Thánh đến từ Thiên Chúa và là Con Thiên Chúa. Họ đã loại Chúa ra khỏi đời sống của họ, nhưng họ lại tự phụ và cho rằng duy chỉ mình họ là dân thánh, còn các dân tộc khác thì không thể trở nên con cái Thiên Chúa và không đáng được Chúa thương cứu giúp, nên đã có sự phân biệt kỳ thị.
Điều thú vị tinh tế mà Tin Mừng hôm nay minh chứng cho chúng ta đó là: Người đàn bà ngoại giáo này dẫu không phải là dân riêng Ítraen được tuyển chọn, nhưng bà lại có một lòng tin mạnh mẽ vào Chúa hơn là những người khác. Không những thế, bà lại có tình thương bao la dành cho con cái của mình. Chính vì hai điều này của người mẹ đã chạm đến lòng thương xót của Chúa Giêsu.
Quả thật, nhờ vậy mà Chúa đã cứu con bà được bình phục. Hay chúng ta cũng có thể nói, người mẹ này đã cộng tác với Chúa Giêsu bằng cả niềm tin và tình thương để cứu con mình. Chúa chữa lành người con của bà vì Chúa chạnh lòng thương đến những con người đau khổ. Không những thế, Chúa cứu chữa con bà vì ban ơn và ban ơn vì Chúa thấy lòng tin vững mạnh, rất khiêm tốn, đơn sơ của một người mẹ vì con mà hy sinh tất cả. Chúa đã chạnh lòng thương và thán phục: “Này bà, bà có lòng mạnh tin, bà muốn sao thì được vậy”. Với tình thương và lòng tin, phép lạ của ân sủng đã xảy ra. Ngay lúc đó, con gái bà được lành.
Thưa anh chị em, vì lòng thương xót của Thiên Chúa, nhiều phép lạ vẫn đang xảy ra hằng ngày trong cuộc sống chúng ta. Chắc hẳn ai trong chúng ta giờ đây cũng muốn kêu xin Chúa làm phép lạ gì cho dịch bệnh hay phép lạ gì đó trong những khó khăn đau khổ của chúng ta biến mất đi. Nhưng để phép lạ xảy ra, chúng ta cần phải cộng tác với ơn Chúa. Nhưng cộng tác bằng cách nào? Chúng ta biết rằng phép lạ xảy ra là do ơn ban của Thiên Chúa cách nhưng không, do đó chúng ta phải cầu nguyện khẩn thiết van xin với lòng tin vững vàng và thái độ khiêm tốn. Đồng thời cũng là sự nỗ lực cố gắng của chúng ta qua những hy sinh của caầu nguyện và bác ái.
Năm 2010, lúc tôi làm mục vụ ở bên Nhật, có một gia đình ông bà Takenaka rất đạo đức với 5 người con. Tuần nào cả gia đình cũng đều đi lễ và hoạt động truyền giáo rất hăng say. Nhưng cô con gái thứ hai là Nozomi thì không bao giờ đi lễ cùng gia đình. Một thời gian, tôi thấy làm lạ và hỏi: “Tại sao?”, thì người mẹ nói: “Nó rất chán khi đến nhà thờ vì không tìm thấy niềm vui gì cả, ở nhà nó cũng chẳng đọc kinh”.
Cuối năm đó, Nozomi thi đậu vào đại học và phải xa nhà. Bà Takenaka rất lo lắng vì với một đứa con cứng đầu và khô đạo như vậy thì làm sao đây khi nó phải sống xa gia đình? Trước khi tiễn người con đi xa, bà chở nó lên gặp tôi để xin tôi cầu nguyện và chúc lành cho nó. Khi đến nhà thờ, Nozomi cứ ngồi lì ở trên xe không chịu xuống. Nhưng vì người mẹ, tôi ra tận xe, mở cửa rồi đọc kinh chúc lành cho nó. Sau khi đọc kinh chúc lành, tôi tặng cho nó một tràng chuỗi Mân Côi nhỏ và nói: “Cha cầu nguyện nhiều cho con, xin Chúa chúc lành cho con”. Tôi cũng nói với bà mẹ: “Từ hôm nay, tôi cũng mời gọi chị cùng tôi hãy làm tuần Cửu Nhật để cầu nguyện cho Nozomi”.
Tuần thứ ba của Mùa Vọng năm 2010, tôi nghe chuông, mở cửa ra thì thấy bà Takenaka với khuôn mặt tươi vui, bà hạnh phúc báo tin cho tôi: “Nozomi từ Tokyo gọi điện về hỏi con: ‘Mẹ... mẹ chỉ cho con nhà thờ nào gần chỗ con ở để con có thể đi xưng tội, đi lễ và rước lễ trong Mùa Giáng Sinh sắp tới’”. Bà khóc trong vui sướng nói với tôi: “Thưa cha, Chúa đã nghe lời cầu xin và sự hy sinh của con và cha. Con tin Chúa không bao giờ bỏ rơi con cái của Ngài”.
Anh chị em rất thân mến, dẫu chúng ta đang phải đối diện với rất nhiều khó khăn đau khổ trong cuộc sống, lại càng đau khổ hơn khi phải chứng kiến những người thân yêu của mình đang có đời sống đức tin khô khan, nguội lạnh. Nhưng chúng ta hãy bắt chước mẫu gương của bà mẹ trong Tin Mừng và tình thương dành cho người thân yêu của mình, và đặc biệt hơn là dành cho những anh chị em đang gặp đau khổ. Chúng ta hãy chạy đến với Chúa với lòng tin kiên vững, hãy kêu xin Chúa với tâm hồn khiêm tốn mở rộng, hãy làm mọi việc lành, hy sinh đạo đức để qua đó lòng nhân từ và khoan dung của Thiên Chúa chạm đến những nỗi đau khổ này của anh chị em mình và thương cứu chữa lành. Amen.
Lm. Gioan Phan Tiến Dũng
Các chủ đề cùng thể loại mới nhất:
|
|