|
|
CHÚA NHẬT III PHỤC SINH: CHÚA LUÔN ĐỒNG HÀNH
Lm. Giuse Đỗ Đức Trí - Gp. Xuân Lộc
Có một người chia sẻ: Sau cái chết đột ngột của chồng vì tai nạn, tôi vô cùng hụt hẫng, bàng hoàng và đau khổ. Sự mất mát ập đến quá nhanh khiến tôi chán nản, thất vọng. Trong cơn đau đớn tột cùng vì mất đi người bạn đời đã nhiều năm gắn bó, là trụ cột của gia đình, tôi đã nhiều lần gào thét trong tâm hồn: “Tại sao Chúa lại để tôi đau đớn thế này? Chúa ở đâu mà không ra tay cứu giúp gia đình tôi lúc này?” Sau những ngày tang lễ, tôi như người mất hồn, thất vọng đến mức muốn buông xuôi tất cả, vì không biết phải bắt đầu cuộc sống không có chồng bên cạnh ra sao. Nhưng sau mấy tháng, tôi bình tâm lại và nhận ra rằng, chính trong lúc gia đình tôi đau khổ nhất, Chúa vẫn hiện diện để đồng hành, chia sẻ và an ủi, qua những người đến thăm viếng, qua những cái bắt tay thật chặt đầy cảm thông. Nhất là lúc đầu tôi tưởng mình sẽ quỵ ngã, không thể gượng dậy nổi, nhưng đến nay tôi thấy rằng, qua biến cố của gia đình, Chúa vẫn ban sức mạnh cho tôi, và Ngài có muôn vàn cách để an ủi, nâng đỡ, giúp tôi vượt qua.
Thưa quý OBACE, có thể nhiều người trong chúng ta cũng từng có tâm trạng như lời chia sẻ trên khi gia đình gặp thử thách. Chúa không làm phép lạ tức thời để giải cứu chúng ta khỏi thử thách, nhưng Ngài vẫn luôn hiện diện bên cạnh, đồng hành, ân cần nâng đỡ và sẻ chia, giúp ta có thêm sức mạnh để vượt qua. Và, tâm trạng, hoàn cảnh ấy cũng giống như tâm trạng của hai môn đệ trên đường Emmaus hôm nay.
Hai môn đệ này không phải là hai trong số các Tông đồ, nhưng có lẽ là những người trong nhóm 72 môn đệ đã được Chúa tín nhiệm sai đi loan báo Tin Mừng. Tuy nhiên, cuộc sống không phải lúc nào cũng trôi chảy bằng phẳng. Cuộc khổ nạn và cái chết của Chúa Giêsu là một cú sốc quá sức chịu đựng đối với các ông. Bao nhiêu tình cảm gắn bó, bao nhiêu hy vọng và kế hoạch cho tương lai, giờ đây như sụp đổ. Trước mặt các ông chỉ còn lại một màu đen thăm thẳm, tương lai mờ mịt. Hai người đã chán nản, hoang mang và quyết định buông xuôi trong thất vọng, trở về quê với cuộc sống cũ, công việc cũ.
Trong lúc hai người đi đường, Chúa Giêsu Phục Sinh đã hiện ra. Người chủ động bước đến đồng hành với các ông. Chính Chúa đã cất lời: “Các anh có chuyện gì mà nhìn mặt buồn rầu vậy?” Câu hỏi ấy chạm đúng vào tình trạng tâm hồn của hai môn đệ, tạo cơ hội để họ giãi bày tâm trạng và suy nghĩ: “Chắc ông là người duy nhất không hay biết những chuyện đã xảy ra tại Giêrusalem? Đó là ông Giêsu Nazaret, một ngôn sứ đầy uy thế trong lời nói cũng như việc làm. Thế mà các thủ lãnh và thương tế đã nộp Người để xử tử và đóng đinh vào thập giá… Việc đã xảy ra ba ngày rồi. Các phụ nữ ra viếng mộ nhưng không thấy xác Người. Họ còn kể lại rằng đã thấy các thiên thần hiện ra và nói rằng Người vẫn sống.” Qua lời kể này, ta thấy hai môn đệ dù chán nản bỏ về quê, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, họ vẫn còn một chút lòng tin và hy vọng nơi Thầy Giêsu.
Sau khi cùng bước đi với hai môn đệ, Chúa Phục Sinh đã chăm chú lắng nghe và cảm thông với tình cảnh của các ông. Người mời gọi các ông trở lại với việc đọc, lắng nghe và suy gẫm những điều Kinh Thánh đã nói về Đấng Kitô. Chúa Giêsu cũng chỉnh sửa suy nghĩ của hai ông khi nhấn mạnh: “Đấng Kitô phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào vinh quang.” Chúa Phục Sinh còn tiếp tục giải thích cho các ông hiểu Kinh Thánh và các lời ngôn sứ đã nói về Đấng Kitô. Nhờ được lắng nghe những lời giải thích, được cảm thông và thấu hiểu từ Người Khách đồng hành, như có sức mạnh nâng đỡ, hai môn đệ đã giũ bỏ được gánh nặng và lo âu trong tâm hồn. Họ nói với nhau: “Lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên khi Người đi đường nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó sao?”
Hai môn đệ giờ đây đã nhẹ lòng, tìm lại được niềm vui, sự bình an, và đức tin được củng cố nhờ nghe giải thích Kinh Thánh. Hai ông không muốn chia tay Vị Khách khi đến làng, nên đã năn nỉ, nài ép Chúa vào nhà dừng chân nghỉ ngơi và dùng bữa tối. Chúa Giêsu đã ở lại, cùng chia sẻ và đồng bàn với các ông. Trong bữa ăn, Chúa cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ. Bấy giờ mắt họ mở ra và họ nhận ra Người. Cử chỉ cầm bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao ban là những cử chỉ rất thân quen mà Chúa Giêsu đã thực hiện trong bữa Tiệc Ly, được Giáo Hội tiếp tục cử hành mỗi ngày, giúp hai môn đệ được mở mắt, được gặp gỡ và đụng chạm đến Chúa Phục Sinh bằng xương bằng thịt.
Nỗi buồn của các ông tan biến, niềm vui và hy vọng trở lại. Ngay lập tức, hai ông lên đường trở về Giêrusalem để gặp các Tông đồ. Vừa về đến nơi, khi chưa kịp nói gì, thì các Tông đồ đã nói với hai ông: “Chúa đã sống lại thật rồi, và Người đã hiện ra với Simon.” Lời chứng về sự phục sinh của các Tông đồ trở thành bảo chứng cho lời kể của hai ông. Nói cách khác, câu chuyện cho thấy kinh nghiệm gặp Chúa Phục Sinh của hai môn đệ Emmaus, sau khi nghe Chúa giải thích Kinh Thánh và bẻ bánh, đã được củng cố và xác nhận bởi các Tông đồ, tức là Giáo Hội. Qua câu chuyện này, Tin Mừng muốn khẳng định với chúng ta rằng: chỉ khi quay trở lại trong sự hiệp thông, hiệp nhất với cộng đoàn Giáo Hội, đức tin của chúng ta vào mầu nhiệm phục sinh mới được bảo đảm và củng cố, vì các Tông đồ là những chứng nhân đáng tin cậy nhất về sự kiện Chúa đã trỗi dậy từ cõi chết.
Sách Công Vụ trong những ngày này làm nổi bật vai trò của Simon Phêrô, vị thủ lãnh Giáo Hội, là chứng nhân đầy thế giá về mầu nhiệm Phục Sinh. Nếu bài Tin Mừng cho thấy Chúa Giêsu Phục Sinh luôn đồng hành với mỗi người trong hoàn cảnh khó khăn, thì sách Công Vụ cũng cho thấy Chúa Phục Sinh luôn hiện diện và đồng hành với Giáo Hội. Câu chuyện hôm nay kể rằng, sau sự kiện Chúa Thánh Thần hiện xuống vào ngày lễ Ngũ Tuần, sau những ngày đau khổ, sợ hãi, chán nản, thất vọng, các Tông đồ đã hoàn toàn được biến đổi. Cánh cửa căn nhà vốn đóng kín nay bỗng mở toang, các ông trở nên can đảm, hiên ngang làm chứng: Chúa đã sống lại.
Ngay sau khi đón nhận Chúa Thánh Thần, Simon Phêrô đã bước ra ban công, rao giảng về Chúa Giêsu cho hàng ngàn người đang tụ họp phía dưới. Bài giảng tuy ngắn gọn nhưng đã tóm tắt toàn bộ cuộc đời Chúa Giêsu: những lời Người giảng, những phép lạ Người làm, và nhất là việc Người đã bị người Do Thái bắt và giết trên thập giá, nhưng Thiên Chúa đã cho Người trỗi dậy từ cõi chết. Biến cố này đã chứng tỏ rằng, Đức Giêsu là Thiên Chúa, là Đấng Cứu Độ mà các tổ phụ và các tiên tri đã loan báo. Và nay, chính các Tông đồ là những người làm chứng rằng: Người vẫn đang sống, đang hiện diện và hoạt động qua các Tông đồ nhờ Chúa Thánh Thần. Việc các Tông đồ từ những con người thấp kém, ít học, nay trở thành những nhân chứng uyên bác, can đảm nói về Chúa Giêsu Phục Sinh, đó chính là dấu chỉ cho thấy Chúa Phục Sinh đang đồng hành và hoạt động nơi các Tông đồ qua Chúa Thánh Thần.
Thưa quý OBACE, chúng ta tin rằng Chúa Phục Sinh vẫn đang đồng hành, lắng nghe, thấu hiểu và cảm thông với hoàn cảnh của mỗi người. Có nhiều lúc toan tính, dự định của ta không thành, khi thất bại và đau khổ vùi lấp khiến cuộc đời như chìm trong bóng tối. Những lúc ấy, Chúa không bỏ rơi chúng ta. Ngài bước đến và hỏi: “Con có chuyện gì mà buồn vậy?” Hãy mạnh dạn kể cho Chúa nghe hoàn cảnh, tâm tư, những khó khăn và thất bại của mình. Chúa sẽ ban sức mạnh giúp ta vượt qua.
Để nhận ra sự hiện diện của Chúa, chúng ta cũng cần noi gương hai môn đệ Emmaus: lắng nghe lời giải thích Kinh Thánh, vì qua Kinh Thánh, Chúa sẽ giúp tâm hồn ta được bình an và bừng cháy trở lại. Đặc biệt, chúng ta còn phải cùng với Chúa tham dự bữa tối, tức là Thánh Thể mỗi ngày, cùng đón nhận tấm Bánh là Mình và Máu Chúa. Khi đón nhận tấm bánh ấy, mắt ta sẽ mở ra và nhận ra sự hiện diện, đồng hành, nâng đỡ của Chúa. Nếu gia đình chúng ta đang gặp khó khăn, căng thẳng, rạn nứt, hoặc đang mất đi niềm vui, hạnh phúc và tiếng cười, chúng ta được mời gọi nài ép Chúa ở lại với gia đình mình. Chúa sẽ hiện diện trong những bữa cơm sum họp, trong những giờ kinh sớm tối. Chúa sẽ cho mỗi người nhận ra Ngài, và Ngài sẽ đem lại bình an, hạnh phúc cho gia đình. Amen.
Các chủ đề cùng thể loại mới nhất:
|
|