Anh yêu em như anh yêu biển Biển trong hồn và em ở trong tim Anh thương em như anh thương biển Suốt cuộc đời chỉ có biển và em.
............. Vẫn chỉ là ước mơ .... ...................Ước mơ trên thơ dại ......... ....................... Tôi chỉ ước mà thôi .......... ............................Ai đó hiểu giúp tôi ............. .................................Đừng giận tôi .... ai đó nhé ........
Tình anh là tình biển
Bởi anh mãi lênh đênh
Bờ nào có tình thương
Bến nào có chờ đợi
Tàu vẫn quay trở lại
Tìm chút nắng ban mai
Tìm chút tình thơ dại
Tình người vẫn khoan dung
Lòng người vẫn độ lượng
Biển khơi vẫn thiết tha
Anh đi giữa đường thương
Có con chim Hải Âu
Có chòm sao Bắc Đẩu
Bên em và bên biển
Ngọn Hải Đăng rực sáng
Trong tình em khát khao
Trời mây nước xôn xao
Huyền ảo giấc chiêm bao
Thực hoà chung với mộng
Cuối xuống hôn loài người
Ngước lên hôn vũ trụ
Anh cùng biển phiêu du
Đưa em vào giấc ngủ
Anh yêu em như anh yêu biển
Biển trong hồn và em ở trong tim
Anh thương em như anh thương biển
Suốt cuộc đời chỉ có biển và em.
.....................Ich hẽm bít tên tác giả..............................
"biển một bên và em một bên"... anh chọn ai... và chạy đâu...???
hii... đâu biết rằng ... anh chọn biển mênh mông... và lao ra biển... để rồi chỉ có biển mới biết thuyền đi đâu về đâu... và thuyền mới biết biển rộng mênh mông thế....
Và chính biển đời đã nâng đỡ ủ ấp... anh từng ngày, mọi ngày.. dù lắm lúc cuồng nộ như muốn vùi anh mãi dưới đáy đại dương... vùi lấp giữa cuộc đời....nhưng đời và anh gắn chặt là một.. như thuyền với biển.. biển với thuyền....
Ah, TH cũng yêu thơ thế đó, một câu đủ gợi nhớ cả bài thơ... Bữa nay mới biết, đủ cả ha, nghịch ngầm và mơ mộng thầm, hơ hơ...
TRƯỚC BIỂN Phạm Nguyên Tường
Trong trí nhớ bây giờ của biển
Có lẽ chẳng còn em
Bãi vắng xác sò khô quắp
Ngày tháng qua chừng không buồn gọi tên
Không rung động nói cười và khóc
Không niềm đau cát trũng chân chì
Ta sửng sốt không lẽ nào không đến
Buổi chiều xưa
quày quả
em đi... Và
Trong biển nhớ cồn cào mặn chát
Em lạnh tanh trắng toát mộng lên mười
Ta trượt ngã sóng soài bãi cát
Tê dại bàn tay níu vệt chân người
... Em xa quá biển còn nán lại
Biển lặng yên cuồng nộ vô hồn
Trong trí nhớ của cuộc tình vụng dại
Không còn em
Ta nữa
Cũng đâu còn !
Anh xa em Trăng cũng lẻ Mặt trời cũng lẻ Biển vẫn cậy mình dài rộng thế Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn Gío không phải là roi mà vách núi phải mòn Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến . Dù sóng đã làm anh Nghiêng ngả Vì em .
Nhớ quay quắt Em thường hỏi tôi khi nhớ em tôi sẽ làm gì. Tôi nói khi nhớ em, tôi chỉ nghĩ về em, khuôn mặt em, nụ cười em, dáng vẻ em và những cử chỉ yêu thương thật đằm thắm nhưng mãnh liệt mà em dành cho tôi. Em lại hỏi nỗi nhớ đó đã thực sự quay quắt chưa hở anh...? Tôi ngạc nhiên không trả lời hơi chút lúng túng. Em khẽ cười và bảo khi nhớ anh quay quắt em chỉ muốn làm mỗi một điều thôi, em sẽ chạy ngay đến bên anh… Đôi má lúm đồng điếu hiện lên bên cạnh hai khóe môi mỗi khi em cười làm tôi ngây ngất và nghiêng ngả. Tôi chỉ thầm cám ơn cuộc đời này đã cho tôi những khoảnh khắc được nhìn thấy nét “không đụng hàng” đó trên gương mặt em mỗi khi em cười. Có phải chăng chỉ vì đôi má lúm đồng điếu đó mà tôi si mê cả một cô gái… Valentine này không ở trong thành phố, tôi đi công tác xa… Tôi đang ở đây một mình trong nỗi nhớ em đến quay quắt, mới cảm nhận trọn vẹn điều em nói. Tôi muốn chạy đến bên em ngay lúc này với cảm xúc này, với nỗi nhớ thật quay quắt hiện hữu. “…Biển vẫn cậy mình dài rộng thế, xa cánh buồm một chút đã cô đơn”. Tôi gởi cho em tin nhắn này từ một câu thơ đã từng đọc và cảm thấy tâm đắc như muốn phần nào diễn tả nỗi nhớ dành cho em. Em nhắn tin bảo anh sắp lại về bên em rồi, nỗi nhớ rồi sẽ nguôi ngoai bằng tình yêu thêm một lần nữa mãnh liệt... Ai đó từng nói “người ta có thể nhớ nhưng không yêu, nhưng khi yêu thì không thể không nhớ”. Em nói em nhớ tôi ngay cả khi em ở bên cạnh tôi. Em nhớ về một hình ảnh khác của tôi, em nhớ về những nỗi nhớ đã dành cho tôi, em nhớ về những kỷ niệm của hai đứa… Em thật thánh thiện và bao la với nỗi nhớ cứ đong đầy, miên man và khắc khoải. LÊ MINH HOÀNG www.tuoitre.com