 |
 |
 |
|
|
Bố đã ra đi trong một ngày mà không ngờ tới, bố ra đi rất đột ngột trong một ngày gần Lễ Giáng Sinh năm 2003, ra đi trong lúc đang khỏe mạnh và đang làm việc rất bình thường. Từ đó đến nay đã được hơn 7 năm rồi, những năm tháng sống thiếu tình thương yêu của bố, khi nhìn người ta còn bố để tâm sự chia sẻ những lúc trong cuộc sống con lại thấy chạnh lòng. Con biết Chúa đã gọi Bố về cùng Chúa, đó là Thánh Ý Của Thiên Chúa mà con người ai cũng phải trải qua. Xin chúc cho những ai còn Bố được hạnh phúc bên người bố thân yêu của mình.   
THƠ DÂNG HƯƠNG HỒN CHA
Thơ con viết tặng mẹ
chút hương thầm lan xa
bài thơ dâng hồn cha
mãi vẫn là ký ức
Tuổi thơ con côi cút
thiếu vắng một tình thương
sông bến đục, bến trong
đò ngang không chèo lái
Đường ngã ba, ngã bảy
biết nương theo lối nào
những lỡ lầm vụng dại
đến bây giờ còn đau
Xót đời cha ngắn ngủi
nắm xương gửi quê người
mấy mươi mùa xuân trôi
nấm mồ thưa hương khói
Tháng năm vèo gió bụi
tuổi con giờ đông sang
hết giận đời đen bạc
thôi buồn nỗi trái ngang
Sướng khổ đà cam phận
mong sao lòng thảnh thơi
biết ơn cha vô hạn
đã sinh con làm người.
Tác giả : Lê Khánh Mai
|
|
|
|
 |
Có 23 người cám ơn JB.PhanVanPhuc vì bài này:
Có 18 người cám ơn quangvu1605 vì bài này:
Đó là ngày Ba đi !
 |
 |
 |
|
|
Con không biết nên dùng từ ngữ nào để diễn tả tâm trang của con lúc này khi nghĩ về ngày ấy. Đó không phải là một ngày vui, bởi vì ngày hôm đó có sự chia ly, có sự mất mát đối với những con người ở lại, không biết là người đi có tâm trạng gì không? Cũng không hẳn là một ngày buồn, vì ngày đó là ngày lên đường của Ba về với Chúa. Ngày bình an của Ba.
Nhiều người có lẽ đã khóc trong ngày ấy, nhưng con đã không khóc, con lặng người nhìn, nghe và cảm nhận những gì người khác đang làm diễn ra trước mắt con, có thể chỉ là những cử điệu, những lời yêu thương, những tiếng khóc nói lên sự thương tiếc về Ba...
Sau ngày này, con bắt đầu muốn khóc một tiếng thật lớn, vì giờ đây con mới bắt đầu thấy trống vắng, thấy thiếu đi một thứ gì đó rất quan trọng trong đời mình, thiếu những bữa ngồi nói chuyện chung hàng giờ mà không thấy chán, hay những đêm Ba Con mình cùng ca hát với nhau, Ba hát, con gãy đàn, đôi lúc con hát, Ba là người gãy đàn... Con vẫn thích nghe nhất ba hát bài "Cho Con vững tin" đôi lúc nổi hứng ba lại chơi đàn bài "phó thác". Giờ con mới hiểu, vì sao sau mỗi lần kết thúc buổi "ca nhạc mini" của 2 Ba Con mình ba lại dành những bài hát đó như những lời cầu nguyện, còn bây giờ đó là những động lực an ủi con, và là niềm tin để con bước vào đời.
Không biết là giờ đây con nên vui hay buồn cho ngày ấy nữa? Có thể nên vui chăng? Vì con đã có một người Ba như vậy! Đã sống hết mình vì con, đã dạy cho con bao điều, và đã hướng dẫn con trong mọi việc, trong mọi tình huống cũng như trong mọi giai đoạn cuộc đời của con, dạy con biết làm gì với những thay đổi của con người để hôm nay con trưởng thành hơn khi ra ngoài xã hội. Ba ạ, hôm nay con không có Ba cùng đồng hành mỗi ngày, nhưng con tin rằng Ba luôn bên con, ít là những lời dạy của Ba, con không muốn mất đi những thứ gì còn sót lại mà Ba đã dành tặng cho con.
Con sẽ không buồn đâu. Con sẽ hiên ngang bước vào đời, để cái ngày chia ly ấy là một kỉ niệm đẹp mà con đã có thể không khóc, dù rằng rất buồn vì Ba đi.
Cám ơn Chúa đã ban cho con có được một người Ba như vậy, Xin dâng lên Linh hồn Ba, Xin Chúa cho người được an nghỉ trong nước hằng sống.
Con yêu và nhớ Ba nhiều, hẹn gặp lại Ba !!!
Các chủ đề cùng thể loại mới nhất:
|
|
|
|
 |
Có 28 người cám ơn Never In My Life vì bài này:
Quyền hạn của bạn
- Bạn không được gửi bài mới
- Bạn không được gửi bài trả lời
- Bạn không được gửi kèm file
- Bạn không được sửa bài
Quy Định Diễn Đàn
Diễn Đàn Thánh Ca Việt Nam - Email: ThanhCaVN@yahoo.com