Tâm sự đêm khuya




Có những lời, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm tim đau. Và có lẽ, "vĩnh biệt" là lời như thế.

Em à,
Có những người bước vào cuộc đời ta như một mùa hoa. Họ đến rất nhẹ, nhưng khi rời đi lại để cả một khoảng trời trống vắng. Em đã từng là khoảng trời ấy trong anh.
Anh đã từng nghĩ, yêu là nắm thật chặt để không đánh mất. Nhưng rồi thời gian dạy anh hiểu rằng, có những điều càng cố giữ càng xa, càng níu càng đau. Đến một lúc nào đó, buông tay không còn là sự yếu đuối, mà là cách cuối cùng để gìn giữ những gì đẹp nhất đã từng thuộc về nhau.

Anh không nói lời vĩnh biệt vì đã hết yêu. Trái lại, có lẽ vì còn yêu nên anh mới đủ can đảm để nói lời ấy. Anh không muốn tình yêu của chúng ta mãi bị giam cầm trong những tiếc nuối, những dằn vặt hay những câu hỏi không bao giờ có lời đáp.

Cảm ơn em vì đã đi cùng anh một quãng đường. Cảm ơn những ngày nắng có nhau, những chiều mưa lặng lẽ, những nụ cười đã từng làm cả thế giới của anh bừng sáng. Dẫu mai này mỗi người một ngả, anh vẫn sẽ cất giữ tất cả như một miền ký ức đẹp, không oán trách, không hối hận.

Rồi thời gian sẽ xoa dịu những vết thương mà hôm nay tưởng như không thể lành. Chúng ta sẽ học cách mỉm cười khi nhớ về nhau, thay vì bật khóc. Sẽ có những bình minh mới, những con đường mới, những con người mới bước vào cuộc đời mình. Anh mong em sẽ bình yên giữa hành trình ấy, sẽ được yêu thương theo cách em xứng đáng.

Còn anh, anh cũng sẽ tập bước tiếp. Không phải vì quên em, mà vì cuộc sống vẫn cần được sống. Anh sẽ mang theo những điều đẹp nhất em đã để lại, như người lữ khách mang theo chút hương của mùa cũ để sưởi ấm những ngày đông.

Nếu sau này vô tình gặp lại, mong rằng chúng ta có thể nhìn nhau bằng một nụ cười hiền. Không còn trách cứ, không còn day dứt. Chỉ lặng lẽ biết rằng, đã có một thời chúng ta từng là cả bầu trời của nhau.

Vậy nhé...
Anh trả em về với những tháng năm bình yên phía trước, và cũng trả chính mình về với hành trình còn dang dở.

Vĩnh biệt không phải là xóa hết những gì đã có. Vĩnh biệt chỉ là cất một người vào nơi sâu nhất của trái tim, nơi ký ức mãi còn nguyên vẹn, nhưng bàn tay thì đã đủ dịu dàng để buông.

Mong em hạnh phúc.
Thế là đủ.

Hồng Bính