Có những ngày bão giông cứ ập tới
Nhiều cay đắng hằn sâu vào đáy tâm
Ta ôm lấy nỗi đau trong lặng trầm
Vết thương lòng bám theo nào xoa dịu!
Đời người vốn bao trắng đen bám víu
Gặp người thật thà, gặp kẻ dối gian
Họ như ta cũng lầm lỗi muôn vàn
Trách chi người chỉ gánh thêm đau xót!
Nỗi oán hận hãy hoá thành ngào ngọt
Đừng để mình chuốc cay đắng vào thân
Hại người ư? Ta không thể một lần
"Cứ yêu đi rồi làm gì tùy ý!"
Sống lòng thanh sao cho đời hoàn mỹ
Chấp nhận thương đau như lẽ thường ngày
Biển khi lặng khi sóng dậy cuồng xoay
"Bi Hỷ Xả", an nhiên là thế đó!
Cởi trói tâm tư, ưu phiền rũ bỏ
Dù ngoài kia bao đấu đá hại nhau
Nhưng đời ta cần tia nắng tươi màu
Mở rộng vòng tay xây tình liên đới!
Bước qua thăng trầm, dọn màn đêm tối
Người với người nối lại nghĩa ân sâu
Oán giận quên rồi, bắc thôi nhịp cầu
Sống trọn kiếp người, cùng bước hoan hỷ!