Sáng nay đi học thể dục học điền kinh mệt thiệt. Khởi động đủ kiểu, chạy ngang chạy dọc rùi phải chạy 2 vòng quanh sân vận động nữa chứ. Chạy xong ngồi thở hổn hển. Sau đó còn phải chạy xuất phát thấp mún hụt hơi. Nhưng mà vui thật.
Sau đó mình cùng 4 đứa bạn thân đón xe BUS xuống Bến Thành rồi qua Quận 8 hát karaoke, hát quá trời rồi cuối cùng ......ôm nhau khóc. Híc. Mít ướt thật, tụi này làm mình cứng rắn vậy mà phải khóc theo....Tự nhiên thấy chạnh lòng, thấy yêu cuộc sống này quá.
Sau khi hát lại về trường học cho hết ngày rồi chiều về đi họp cùng các anh chị sinh viên Lâm Đồng bàn về kế hoạch đi tiếp sức mùa thi 2011 cho các bạn sĩ tử về HCM thi đại học. Mình làm tại bộ phận trung chuyển sĩ tữ cho nhóm. Trực trạm và tư vấn đường đi cho các bạn sĩ tử. Làm những việc thế này mình thấy rất vui và hào hứng!
Về nhà, kết thúc 1 ngày mệt mỏi, giờ viết những dòng này. Nói thật, có lúc mình thấy buồn vì sự đời lắm. Ko hiểu sao mình lại phải chịu cảnh này nữa. Thấy tủi thân ghê gớm. Nhưng nghĩ về những người bất hạnh khác, có người còn chưa được sống 1 ngày nào, có người bị tật nguyền, bị bệnh thiểu năng, bị chất độc da cam còn khổ hơn mình biết bao. Mình còn được sống mấy chục năm trên đời, được có cha mẹ, có bạn bè và người thân quan tâm. Được tận hưởng những gì được coi là tốt đẹp nhất của mình rồi còn than phiền chi nữa. Thôi thì đó là sự Chúa đã xếp. Mình chỉ cần biết tin tưởng và phó thác nơi NGài thôi!
Cảm ơn bạn đã xem bài viết của mình!
Thân mến!:monkey03:
Ngày thứ 4 mềm mại! ^^
Hum nay là 1 ngày mềm mại, chắc có lẽ vì mình thấy nó quá mềm mại (lãng xẹt) . Sáng mình dậy từ lúc 4h30 để kịp đi học cho ko trễ giờ. Nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân rùi ra trạm xe buýt, vừa đi vừa nhắn tin chúc buổi sáng cho người ý ^^ . Sau khi leo lên xe mình ngồi nghe nhạc, hình như là bài "Đã từng yêu" của Khổng Tú Quỳnh thì phải. Tới Bến Thành, chen chúc mãi mình mới leo được lên xe qua trường, đi cùng 1 nhỏ bạn thân. Rùi 2 đứa đi ăn sáng rồi vào lớp học. Mấy nhỏ bạn thân hỏi han đủ điều rùi lôi đi ăn nữa chứ híc.......Nhưng phải nói là cà ngày hum nay mình học hành ko ổn lắm tại ngủ gật dữ quá. Chiều tan học, mình qua Siêu Thị đi dạo và được 1 anh làm bánh trong Tous Les Jous cho mình 1 cái bánh ăn thử trong seri sản phấm mới sáng tạo và ra lò của hãng. Rùi mình đi cùng anh lên KFC ăn ít đồ rùi tranh thủ ra xe BUS qua Bến Thành nữa. :icon8:
Khoảng 19h, anh Hiếu chạy xe qua rước mình và chở mình về nhà, trên đường về 2 anh em ghé vào 1 quán cafe uống nước và trò chuyện. Anh đã nói mình nhiều điều về HIV. Mình nghe anh nói mà cảm xúc lẫn lộn. Lo sợ, buồn, tiếc nuối, đau đáu.....Nhưng gút là bằng nụ cười. Mình tin là mình làm được. Sự lạc quan mình sẽ làm được mà....hi vọng thế.
Về tới nhà, tranh thủ uống thuốc bổ rùi coi phim Thiên Long Bát Bộ rùi lên mạng type vài dòng này và....sau đẽ sẽ là thăng....trên giường.
Cảm ơn anh H đã gặp em và cùng em trò chuyện nhé. Gặp anh em thấy mình tự tin hơn rùi đấy.
Cảm ơn mọi người đã chia sẽ và động viên mình nhé
Thương lắm nè! Moah! Moah!
thay đổi nội dung bởi: son_happy, 23-03-2011 lúc 11:27 PM
Chà 1 ngày mới trôi qua bình thường như bao ngày khác, như nhửng ngày mình chưa biết mình có bệnh trong người. Sáng dậy vươn vai, tuy hơi uể oải vì "dư âm" của hội trại thanh niên hôm thứ 7 và Chủ Nhật tại biển Vũng Tàu mang lại, nhưng mình vẫn ngồi dậy quảy cặp sách đi học vội vàng nhanh chóng. Thực sự là buổi tối trước đó mình ngủ rất ngon. Sàng dậy hầu như mình cũng đã quên đi là mình là 1 người có H.
Lên lớp mình có tiếp xúc và nói chuyện ới vài đứa bạn thân thiết và cho 4 nhỏ bạn thân biết về bí mật động trời này. Làm tụi nó Sock và lo lắng cho mình quá thể. Cứ như em bé ấy ^^. Dẫn đi ăn tùm lum sợ thiếu chất, rùi nhắn tin liên tục hỏi nào là ăn cơm chưa, rùi uống thuốc chưa....chẹp chẹp.....làm mình thấy ấm lòng ghê vậy đó.
Mình cũng thử liên lạc với anh Hiếu và đã có 1 cuộc trò chuyện với anh khá vui vẻ trên điện thoại và Yahoo. Qua đó mình đã hiểu rõ hơn về anh cũng như các anh chị em "trong ngành" mà anh Hiếu nói lại. Mình và anh đã quyết định gặp mặt vào ngày hum sau để nghe anh tư vấn về bệnh tình của mình. Mọi thứ thật em ả.......
Thế là qua 1 ngày thứ 3....không có gì khác biệt so với những ngày trước đó. ^^
Bạn hãy mãnh mẽ và đứng vững bằng niềm tin của mình nhé.Dù cuộc sống hiện tại của bạn như thế nào đi nữa thì bạn hãy tin và hy vọng một điều gi đó.Chúa luôn ở bên bạn luôn ơ xung quanh cuộc sống của bạn.Bạn có khi nào nghĩ rằng sẽ bỏ lai tất cả vác thập giá mà theo Chúa chưa.Mình chỉ muốn khuyên bạn 1 điều duy nhất thôi:hãy sống thật vui thật hạnh phúc khi mình còn có thể và làm nhiều điều thật ý nghĩa bạn nhé.Bạn hãy mạnh dạn tâm sự cùng người thân của bạn,làm như thế mình tin rằng trong lòng bạn sẽ cảm thấy nhẹ lòng và an lành vô cùng đấy.Bố mẹ là người sinh thành ra mình mà có gi phai sợ hả bạn.Bạn có nghĩ đến cảnh bạn dấu người thân mình như thế khi họ biết được sẽ như thế nào không.Mình chúc bạn luôn bình an và hồng ân Thiên Chúa luôn ngự trong bạn bạn nhé
thay đổi nội dung bởi: bồ công anh, 22-03-2011 lúc 03:12 PM
Ôi cảm ơn mọi người đã chia sẻ cùng mình các vấn đề của mình. Hiện mình cũng đang phân vân không biết nên khám và điều trị tại đâu nữa? Còn về gia đình mình sẽ cố gắng từ từ cho 1 ai đó biết để có chỗ dựa tinh thần chứ! hì hì:3:
..........
Tôi là 1 nam sinh viên nam nhất của 1 trường ĐH tại TP HCM. Tôi sinh nam 1992, quê tôi ở TP cao nguyên Lâm Đồng. Cách đây 6 tháng tôi có đi test HIV theo chỉ định của ba mẹ (kiểm tra tổng quát) thì là negative. Nhưng tháng 2 tôi đi xét nghiệm tại Gia Định thì kết quả đưa ra là Có Phản ứng khiến tôi vô cùng lo lắng. Tôi đã nghĩ là mình bị nhiễm HIV thật rồi và đã khóc rất nhiều. Người yêu tôi vẫn luôn bên tôi, hứa sẽ ở bên tôi cho đến khi nào có thể. Rồi tôi lấy lại được lạc quan, được niềm vui và sống bình thường. Nhưng tôi lại sợ xét nghiệm khẳng định, sợ nhìn thấy kết quả là mình bị dương tính lắm.
Ngày 17/3 vừa qua tôi có đi xét nghiệm tại BV Nhiệt Đới, sáng nay tôi nhận kết quả là Dương tính. Thoáng cười nhạt với cô y tá. Tôi thấy bình thường lắm, nhưng khi ngồi chờ khám, thấy những bệnh nhân HIV các giai đoạn cuối, tôi lại rùng mình lo sợ, không biết mình bao giờ mới bị như thế. Khi ra ngoài sảnh, tôi có gặp chị Trúc, chi đưa người yêu đi khám bệnh HIV. Chị đã khuyên tôi rất nhiều và tôi lại khóc. Nhưng đã mau chóng lấy lại bình tĩnh. Tôi và chị đã nói với nhau rất nhiều. Tôi buồn vì tôi còn quá trẻ, mới chỉ 19t thôi. Tôi đã vẽ ra cho mình nhiều hoạch định tương lai mà giờ ko lẽ tôi phải gác bỏ, tôi buồn khi nghĩ về gia đình, về bạn bè. Tôi bị bệnh này, không ai biết trừ người yêu tôi và 1 người anh quen trên mạng. Tôi không biết sẽ phải xoay sở ra sao nếu mai mốt tiền thuốc quá nhiều. Tôi dặn lòng mình sẽ không bao giờ cho ai trong gia đình, bạn bè biết cho đến khi tôi sắp chết. Tôi ko muốn họ buồn. Tôi tự hứa sẽ sống sao cho tốt trong quãng đời còn lại của mình. Vì tôi vẫn là đứa con ngoan trong mắt họ mà. Tôi thấy hối tiếc vì 1 vài lần lầm lỡ, nhưng kì thực tôi không buồn. Vì sự sống phải đi theo con đường của nó mà. Tôi theo đạo Chúa, tôi tin là Chúa đã có chương trình. Và Ngài chọn tôi về với Ngài sớm hơn. Tôi tin là dù có bệnh hoạn gì đi nữa tối vẫn còn những người bạn và người thân yêu bên tôi, lo lắng cho tôi nữa. Tôi sẽ sống tốt vì họ!
Buồn....nhưng ko tuyệt vọng!
Chào son_happy!
Hôm nay tôi có dịp ghé diễn đàn TCVN. Thật sự bài viết của bạn cũng là lời tâm sự đau lòng của biết bao bạn trẻ, Bạn àh đây là lời khuyên chân thành nhất tôi muốn gởi đến bạn. Nếu được bạn nên đến phòng khám Mai Khôi 44 Tú Xương quận 03 Tp HCM. Nếu bạn cứ tiếp tục theo thăm khám tại BV Nhiệt Đới, những gì tôi được biết tôi không dám nói ra, nhưng bạn sẽ không khả quan hơn nếu bạn quyết định ở lại BV NĐ để điều trị. Ở NĐ có rất nhiều cái cần phải xem lại khi bạn đến đây. Nói chung tôi không thể nói hết ra đây nhưng tôi rất lo cho bạn ở độ tuổi quá trẻ thiếu sự nhận xét từ các khía cạnh của cuộc đời. Và điều tôi cũng lo lắng nếu bạn cứ tiếp tục sống trong sự che đậy từ phía bạn đối với gia đình. Nhiễm Hiv không đáng sợ như bạn nghĩ, nhưng nếu thiếu sự quan tân từ phía gia đình, là một thất bại trong điều trị Hiv/Aids. Nếu được bạn nên thông báo cho ít nhất một người trong gia đình mà bạn tin tưởng nhất. Nếu bạn không hiết biết về Hiv và các bệnh nhiễm trùng cơ hội do sức đề kháng hay còn gọi là tế bào CD4 suy giảm, thì bệnh càng trầm trọng hơn. Tôi khuyên bạn nên đến ngay các trung tâm y tế dự phòng để được tham vấn. Nếu bạn cần hãy liên hệ với tôi theo số điện thoại: 01226784609 Hiếu. Vài hàng chia sẽ.
Mến chào và chúc sức khỏe
Tâm sự của bạn thật buồn,nhưng bù lại bạn có 1 tinh thần thép bạn ạh.Bạn nói đúng,ta sống theo chương trình của Thiên Chúa đã dành sẵn cho ta,dù trong hoàn cảnh nào thì hãy lạc quan,tự tin mà sống vì ta,vì gia đình ta và nhất là vì ta là con Chúa.Hãy cầu nguyện mỗi ngày và mỗi giờ bạn nhé,xin Chúa nâng đỡ bạn trong cuộc sống. Cuộc đời ta như 1 bông hoa đẹp,và Chúa là người chủ.Ngài muốn tô điểm thêm ngôi vườn Thiên Quốc nên Ngài có thể cắt chúng ta ra khỏi thế gian để đưa về vườn Thiên Quốc,cả bạn cả tôi nữa.Chẳng qua là Chúa đem bạn đi sớm hơn thôi.Hãy vui vẻ và lạc quan sống bạn nhé,hãy làm những việc nào đó tậht ý nghĩa,cho mọi người cho tất cả những ai bạn biết để khi "bạn cười,thì mọi người khóc".Xin Chúa chúc lành và ban bình an cho bạn
Tôi là 1 nam sinh viên nam nhất của 1 trường ĐH tại TP HCM. Tôi sinh nam 1992, quê tôi ở TP cao nguyên Lâm Đồng. Cách đây 6 tháng tôi có đi test HIV theo chỉ định của ba mẹ (kiểm tra tổng quát) thì là negative. Nhưng tháng 2 tôi đi xét nghiệm tại Gia Định thì kết quả đưa ra là Có Phản ứng khiến tôi vô cùng lo lắng. Tôi đã nghĩ là mình bị nhiễm HIV thật rồi và đã khóc rất nhiều. Bạn tôi vẫn luôn bên tôi, hứa sẽ ở bên tôi cho đến khi nào có thể. Rồi tôi lấy lại được lạc quan, được niềm vui và sống bình thường. Nhưng tôi lại sợ xét nghiệm khẳng định, sợ nhìn thấy kết quả là mình bị dương tính lắm.
Ngày 17/3 vừa qua tôi có đi xét nghiệm tại BV Nhiệt Đới, sáng nay tôi nhận kết quả là Dương tính. Thoáng cười nhạt với cô y tá. Tôi thấy bình thường lắm, nhưng khi ngồi chờ khám, thấy những bệnh nhân HIV các giai đoạn cuối, tôi lại rùng mình lo sợ, không biết mình bao giờ mới bị như thế. Khi ra ngoài sảnh, tôi có gặp chị Trúc, chi đưa người yêu đi khám bệnh HIV. Chị đã khuyên tôi rất nhiều và tôi lại khóc. Nhưng đã mau chóng lấy lại bình tĩnh. Tôi và chị đã nói với nhau rất nhiều. Tôi buồn vì tôi còn quá trẻ, mới chỉ 19t thôi. Tôi đã vẽ ra cho mình nhiều hoạch định tương lai mà giờ ko lẽ tôi phải gác bỏ, tôi buồn khi nghĩ về gia đình, về bạn bè. Tôi bị bệnh này, không ai biết trừ bạn tôi và 1 người anh quen trên mạng. Tôi không biết sẽ phải xoay sở ra sao nếu mai mốt tiền thuốc quá nhiều. Tôi dặn lòng mình sẽ không bao giờ cho ai trong gia đình, bạn bè biết cho đến khi tôi sắp chết. Tôi ko muốn họ buồn. Tôi tự hứa sẽ sống sao cho tốt trong quãng đời còn lại của mình. Vì tôi vẫn là đứa con ngoan trong mắt họ mà. Tôi thấy hối tiếc vì 1 vài lần lầm lỡ, nhưng kì thực tôi không buồn. Vì sự sống phải đi theo con đường của nó mà. Tôi theo đạo Chúa, tôi tin là Chúa đã có chương trình. Và Ngài chọn tôi về với Ngài sớm hơn. Tôi tin là dù có bệnh hoạn gì đi nữa tối vẫn còn những người bạn và người thân yêu bên tôi, lo lắng cho tôi nữa. Tôi sẽ sống tốt vì họ!
Buồn....nhưng ko tuyệt vọng!