kết quả từ 1 tới 4 trên 4

Chủ đề: THƯƠNG QUÁ! MIỀN TRUNG QUÊ TÔI ƠI!!!!

Threaded View

  1. #4
    hongbinh's Avatar

    Tham gia ngày: Sep 2010
    Tên Thánh: Gioan Baotixita
    Giới tính: Nam
    Đến từ: Gx Thổ Hoàng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 10,157
    Cám ơn
    9,595
    Được cám ơn 28,482 lần trong 5,503 bài viết

    Default Thương miền trung_khúc ruột

    Miền Trung khúc ruột
    Anh đã thấy rồi em
    Cảnh điêu linh quê mình
    Ngày nước rút
    Xác xơ, tiêu điều
    Nhà cửa chẳng còn chi.
    Anh muốn gào, muốn thét
    Hỡi trời cao có thấu
    Miền Trung quê mình
    Nghiệt ngã, nỗi đắng cay.
    Hạn hán khô cằn
    Nắng như đổ lửa
    Bão lụt trào dâng
    Phủ hết cả xóm làng
    Tài sản dành dụm
    Bao năm trời vất vả
    Cũng trôi đi theo dòng nước vô tình.
    Nước cuốn, nước xoáy
    Như trả thù giận dữ
    Càn quét quê mình
    Tàn phá chẳng còn chi
    Người dân quê
    Hứng chịu nỗi cực hình
    Ôm cay đắng
    Chất chồng bao oan nghiệt
    Nhìn ruộng vườn
    Còn đâu để thu hoạch
    Mái nhà tranh
    Cũng thành bãi tha ma.
    Anh ôm lòng quặn thắt trái tim đau
    Nhìn thấy em
    Ngậm ngùi vành tang trắng
    Có muốn khóc
    Cũng không thể khóc được
    Bởi nước mắt đã khô cạn từ lâu.
    Nói chi đây?
    Ơi miền Trung khúc ruột!
    Năm từng năm, lũ vẫn ghé thăm hoài
    Bát cơm đầy, nước mắt hoà làm canh
    Ngậm khổ đau làm thức ăn qua ngày.
    Nghèo khổ, cơ cùng với đất cằn sỏi đá
    Quanh năm suốt tháng
    Hết nắng rồi lại mưa
    Lũ dữ nhấn chìm quê mình trong biển nước
    Xác xơ, tiêu điều
    Còn lại nỗi đắng cay.
    Thế là
    Đã trắng hai tay
    Một đời gian khổ
    Cuối cùng là đây!
    Ông trời! Ơi hỡi ông trời
    Đất ơi có thấu con người miền Trung?
    Trần gian còn chỗ nào dung?
    Chỗ nào còn đất, miền Trung nương mình?
    Anh đã nghe rồi em
    Tiếng vợ hiền khóc than tiễn biệt chồng
    Tiếng con thơ gào thét nỗi mất cha
    Em ơi! Anh đã nghe rồi
    Biết làm sao qua được nỗi cơ hàn
    Khi chữ nghèo gồng gánh thêm chữ khổ
    Núi có thương?
    Sông ơi! Ngươi có hiểu?
    Khi quê mình còn thống khổ, điêu linh.
    sẽ hát về miền Trung quê mình
    Anh sẽ cười vơi bớt nỗi sầu đau
    Ráng lên nghe!
    Vẫn còn anh bên cạnh
    Nghĩ về em
    Nam Bắc cũng chạnh lòng
    Chút cứu trợ, em dùng cho đỡ dạ
    Đây tấm lòng của đồng bào quê xa
    Bắc Trung Nam vẫn một nhà
    Nam đất mẹ ruột rà có nhau.

    TỊNH HẠNH
    Chữ ký của hongbinh
    Đạm bạc dĩ minh chí
    Ninh tĩnh nhi chí viễn

  2. Có 3 người cám ơn hongbinh vì bài này:


Quyền hạn của bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài

Diễn Đàn Thánh Ca Việt Nam - Email: ThanhCaVN@yahoo.com