Chợt Nhớ thủa em 15 lên 16 Dáng Chân Quê e ấp tuổi Hương Xuân Chưa từng biết Điểm Hẹn hò tình ái Ngắm Mưa Rơi chưa cảm thấy xao lòng!
Rời Đồng Xanh mang theo Hương Đồng Nội Số phận đẩy đưa em sống cảnh Ôshin Kiếp Mận Gai em luôn tự hỏi mình Sao hạnh Phúc mãi mong tìm chẳng đến ?!
Rồi một hôm ngày Thiên Thanh xuất hiện Góc Phố Phan khẽ bẽn lẽn đón chào Gái Sông Quê cùng chàng trai phố biển Mộc mạc, chân thành chất phác hồn nhiên.
Phút gặp em anh bỗng thành Tượng Đá Hình Như Là mình từng đã yêu nhau Nhánh Lan Rừng lơ lửng ở Quỳnh Giao Nâng Giai Điệu, Trống Đồng thêm lãng mạn
Theo con nước Cà Ty về với biển Chiến thắng Win văng vẳng Tiếng Tơ Đồng Anh Lãng Du lang thang đời lữ khách Mãi nhớ em người hát khúc Da Vàng
Phố Tôi vẫn êm đềm theo năm tháng Vẫn rộn ràng đêm hòa nhạc Tiếng Xưa Đời Nghệ Sỹ tâm hồn em lãng mạn Nên tơ duyên sao quá khó vẹn Tuyền
Rời Sài Gòn Coffee nhiều Giọt Đắng Nỗi cô đơn đè nặng Phố Đá buồn Đến Si Si, Làng Văn nghe nhạc Trịnh Mong Cõi Riêng được nhẹ nhõm trong lòng
Từ Osaka anh về chốn Mục Đồng Để tìm lại Yesterday kỷ niệm Mơ cuộc sống Cát Tường, Trường Thịnh Chim sáo sang sông em quên hết Cội Nguồn
Thiên Cầm ca ai oán với Suối Hồng Ngày Nhật Lam cả bầu trời u ám Hoa Sứ vẫn nở mùi nghe thoang thoảng Anh trở thành Đá Cuội với thời gian
Em còn nhớ Phú Xuân đầy kỷ niệm Tin Tin ngồi nhìn sóng vỗ Biển Xanh Thụy Du buồn vắng vẻ khách tàn canh Mơ cuộc sống Kim Nguyên cùng Hưng Phát ?
Sống xa hoa trên tầng cao Phương Thảo Hãy nhớ về Cối Xay Gió quê ta Bỏ cà phê em thưởng thức Hương Trà Nỡ phụ bạc Triều Sân Vườn thơ mộng!
Thầm lặng sống như điệp viên 007 Anh thu mình ẩn dật Trúc Lâm Viên Mơ ngày mai ánh bình Minh Hồng thắm Để đắm mình thưởng thức Dạ Lan hương.