Xa nhau mới thấy nhớ nhau biết bao nhiêu...
Ngồi một mình trong "góc" mà nghĩ về người mình thương... Chao ôi thấy nhớ biết bao nhiêu....
Nhớ bàn tay em thon mịn...múp míp dễ thương
Nhớ nụ cười em rạng ngời
Nhớ những khi em ngại ngùng trông thật lém lỉnh và đáng yêu...
Nhớ cảm giác bình yêu khi em tựa vào vai...
Nhớ 1 cái ôm từ phía sau....
ước gì em có đây giờ này
.....
Sao anh nhớ em quá đi... Mỗi ngày trôi qua hình ảnh em như đọng lại trong tâm trí, chảng mờ cũng chẳng phai nhạt xíu nào, chỉ thấy những hình ảnh đó như thấm hơn...
....
Một ngày trôi qua, điểm lại cũng thấy thật vui, Vui vì mỗi ngày biết rằng em vẫn còn tin, vui vì một nơi xa luôn có một người vẫn nhớ, và vui vì qua mỗi tin nhắn với những ngôn từ đơn sơ ta đón nhận từ em.
....
Hết ngày rồi đó em... Ôm em một cái thật chặt, thật ấm áp rồi chìm vào giức ngủ nhé !!!
Một góc nhìn lại quá khứ
Nhìn lại quá khứ mà thấy chạnh lòng và hổ thẹn với bản thân...
Những ngày vui của thuở thiếu thời trôi đi thật nhanh, những mất mát và biến cố đến bất ngờ, Những người thân yêu được Chúa gọi về trong đau thương... Cuộc sống đúng là không êm đềm.
Nghĩ về bản thân: thật khó có thể chấp nhận được bản thân mình, sống sa lầy tội lỗi, Sống không có chí hướng... Và giờ đây tôi phải làm lại mọi thứ... những gì đã làm trước đây là quá nhỏ bé và ít ỏi. Chừng đó là không đảm bảo được cho mình.....
Làm lại thôi... cố gắng hết sức nào....
Nghĩ lại mà thấy có lỗi quá
Mọi thứ đều tại anh mà ra.... Anh thật Ngốc phải không em..
Em khóc mà anh lại ko biết... Lòng em chát đắng vì cảm thấy có lỗi.... Đừng tự trách mình như vậy mà em. Em cứng rắn lắm mà. Em cứ như thế anh cũng chả vui được xíu nào cả.... Đừng cố cười khi em đang khóc nhất là với anh...
Em yêu! em có khóc thì hãy để anh lau nước mắt cho em nhé.
Đừng tự dằn vặt mình như vậy nữa...
Tựa vào vai anh. Nhắm mắt lại...... Ngủ đi em!!!
Yêu em!
Ngày em mới đến Lạ thường thật đêm toàn mơ về em....
nhiều lúc chả hiểu nổi mình nữa chưa gặp mà vẫn mơ ngon lành... Ngộ
Ngày em tới cũng mang cho tôi nhiều cảm xúc hơn, nhiều khi cười tươi rõ tươi, nhiều khi mặt xụ như cái bánh bao.... người gì mà kỳ cục
Ngày em tới cái điện thoại nó thay đổi hẳn, thường ngày vẫn nằm trong tủ thì giờ ngày nào cũng được nưng niu trong túi, thường ngày nó vẫn im im thì nay nó lại "run run", kêu "leng keng", thường ngày 3-4 ngày sạc 1lần nay 1 ngày 2 cục pin :43:.... Rõ là vật chất cũng thay đổi theo con người
Ngày em đến ăn cơm cũng thay đổi, lúc ăn rất ngon và rất nhiều, lúc chỉ 1 chén nuối hoài không trôi...:D
Ngày em đến cuộc sống thú vị hẳn. :D
Em và tôi!
Từ khi quen em, nói chuyện với em qua Y!H, SMS thì từ đâu em đã bước đi vào cuộc sống riêng tôi......
Vẫn tự hỏi rằng :
"Em là ai?"
"Tại sao thấy nhớ?"
"Tại sao em làm con tim nhói đau?" "Tại sao yêu em?"
Nhưng câu hỏi cứ ngỡ như thật đơn giản nhưng lại thật khó để tả hết cảm giác về em..
.........Rồi một ngày em bất ngờ đến thăm, Từ ánh nhìn đầu tiên tôi biết tôi đã yêu em.
Những ngày trôi qua là một cảm giác trong tôi. Từ Vui mừng vì cuộc gặp gỡ, đến thất vọng vì ko ai cho rằng tình cảm của tôi sẽ bền chặt với em, Và giờ thì tôi đã biết vì họ rất quý em...
Phải chăng con người tôi khiến mọi người thất vọng đến thế sao?
Tôi như vỡ oà khi em gạt được hết những lời nói đó qua một bên và vẫn nắm lấy tay tôi, tin tưởng tôi.....
Lại ngồi trong 1 góc nghĩ về mình và tự đặt cho mình những tiêu chí, đính chính lại mình, những gì cần từ bỏ tôi quyết từ bỏ, những gì cần thiết tôi phải nắm lấy thật chắc.Thật tôi muốn đảm bảo cho mình một cuộc sống sau này thật vững chắc.
Rồi những ngày được bên em cũng qua đi, em về nhà, Tiễn em ra sân bay mà lòng buồn vì biết rằng sẽ nhớ em rất nhiều, cả 2 đứa lòng nặng trĩu như đeo chì nhưng vẫn cố đi làm nét mặt căng đầy vì ko ai muốn ai phải lo lắng cho nhau cả.....
Giờ đây cảm thấy đáng trách bản thân mình, phải chăng mình yếu đuối, em đang khóc đúng ko em..... Anh cũng muốn em mạnh mẽ lên. Nắm lấy tay anh đứng lên nào....
Anh mong em nhớ rằng nơi xa xôi trái tim anh vẫn hướng về em. Vẫn luôn yêu em....
Tôi thích đứng trong một "góc" trông ra mọi thứ, nơi mà không có quá nhiều những vật cản, nơi đó tôi thấy sự bình yêu trôi đi của cuộc sống. Một góc nơi tôi thấy những người thân yêu, nơi tôi thấy được người tôi yêu, nơi tôi thấy được những người yêu tôi.....
Một "Góc" nơi mà tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê mà nghĩ về mình... Nghĩ về quá khứ, những gì đang xảy ra, và những gì phải làm cho tương lai.
Tôi vẫn ước trong cái "góc" đó tôi vật lộn với cuộc sống để chứng tỏ mình, tôi muốn những mần non mơ ước trong mình được lớn lên và đâm hoa kết trái...