Thơ bốn câu
1
Vĩ dạ xưa chừ xa vẫn xa
Sương không phơ phất lạnh trăng ngà
Biết người con gái đang chờ đợi?
Trăng chở một đời xa vẫn xa...
2
Ta như ở tận chân trời
Và như ở tận cuộc đời phù du
Sá gì một chút mùa thu
Mà vay thương nhớ ám u lòng mình.
3
Dấu xưa cỏ đã xanh rì
Ngoảnh đầu nhìn lại còn gì nữa đâu
Ngàn năm như nước qua cầu
Cớ gì đi gánh cái sầu nặng vai!
(10/2010 )
Ngô Quang Hớn
thay đổi nội dung bởi: ngô quang hớn, 07-03-2011 lúc 10:14 AM