+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
kết quả từ 1 tới 40 trên 67

Chủ đề: Tâm sự của tôi - người ngoại đạo

Hybrid View

  1. #1
    KattyNguyen's Avatar

    Tuổi: 40
    Tham gia ngày: Dec 2009
    Tên Thánh: Rita Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Hà Nội bình yên
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 157
    Cám ơn
    175
    Được cám ơn 927 lần trong 128 bài viết

    Default

    Bị bắt Đạo lần 3.

    Tối thứ 4 ngày 5.8.2010.


    Tôi đang dùng máy tính thì Ctrl + D rồi chạy xuống nhà uống nước. Bố tôi lên gác và tò mò ngồi xuống trước máy tính, và nhìn thấy Trang facebook của tôi: "Con đã chọn Chúa và không bao giờ hối hận"


    - Tại sao? Tại sao mày vẫn phản bội bố mẹ thế này hả con? Nhà mình theo Phật và thờ cúng ông bà cơ mà?

    - ...
    - Hôm trước mày nghe thầy ấy nói rồi đấy. Mày mà thế là bị trời hành đấy.

    "Thầy ấy" là 1 bà thầy cúng ở đường Phạm Văn Đồng. Chủ nhân của "ngôi đền ma quỷ" mà tôi đã từng kể.


    - Không. Con sẽ chứng minh là bà ấy nói sai. Trời hành gì chứ.


    Nhưng không ăn thua. Tôi bị mắng. Bị mắng vì đã nói dối bố mẹ, tôi đã phải hứa rằng "Con từ bỏ." mà lòng như bị dao cứa. Tôi bị mắng vì "phản bội ông bà tổ tiên".


    Tôi đã từng phải chối Chúa để khỏi làm bố mẹ mình buồn. Một bên là đức tin, một bên là tình cảm gia đình. Tôi có thể chịu mọi sự khổ đau vì Chúa, nhưng tôi không thể làm bố mẹ mình buồn. Bố mẹ tôi không tin Chúa nên cấm tôi. Tôi phải làm sao khi điều răn thứ nhất và thứ tư mâu thuẫn nhau? Sự lựa chọn này thật khó khăn. Tôi lại quá yếu đuối nên chọn cách nửa vời...


    Tôi bị mắng. Bị dọa đuổi khỏi nhà. Bố mẹ tôi nói sẽ bắt tôi phải viết một tờ giấy, nói là từ bố mẹ, rồi ra khỏi nhà.


    Cũng may là tôi còn nhớ số điện thoại của Hoài Anh, một người bạn Công Giáo ở Sài Gòn mà tôi quen trên yahoo. Những lúc gặp rắc rối về đời sống đức tin, những thắc mắc về Đạo, về Giáo Hội, tôi nghĩ đến gã đầu tiên, cứ nhè gã mà hỏi, bắt gã gỡ rối dùm. Gì thì gì, gã cũng sắp đi tu, gã hiểu biết đến mức hầu hết những câu hỏi của tôi gã đều trả lời ngon ơ.


    Tôi gọi cho gã, kể mọi chuyện và hỏi:


    "Anh, giờ em phải làm sao?"

    "Cứ bình tĩnh, đến đâu hay đến đó mà."
    "Bố mẹ em bắt viết giấy từ bố mẹ để mai ra khỏi nhà kìa."
    "Em không được viết nhé. Có chết cũng không được viết. Bố mẹ đuổi thì đến nhà Trang rồi tính tiếp."
    "Anh gọi cho nó hộ em. Giờ em không có số của nó. Em bị bố mẹ giữ điện thoại rồi"
    "Ừ, thôi đi ngủ đi."

    Không, có chết tôi cũng không viết! Bị đuổi ư? Tốt nhất là ra khỏi nhà trước cho xong, để khỏi bị mắng, đằng nào chả bị đuổi.


    Trang là 1 con bé dự tòng như tôi. Nó trọ ở cách nhà tôi không xa. Tôi và nó quen nhau trên 1 diễn đàn Công Giáo; rồi tôi lại giới thiệu Hoài Anh cho nó để khi thắc mắc về giáo lý có người để hỏi.



    Thứ 5


    Sáng hôm sau, thứ 6, tôi xách ba lô ra khỏi nhà, thuê taxi đến chỗ Trang. Nó là dự tòng nhưng không gặp sự cản trở gì từ phía gia đình. Và nó đang ở trọ một mình. Tôi ra đi tay trắng. Điện thoại đã bị tịch thu từ tối hôm trước. Còn ít tiền. Nhưng cố chơi sang 1 lần cho trót. Thuê Taxi!


    Đúng hôm tôi đến thì máy tính nhà nó hỏng. Chiều, đi bảo hành máy tính với nó, đồng thời lấy máy của nó nhắn tin cho Hoài Anh, nhờ gã lên facebook nhắn hộ tôi cho 1 người bạn của tôi là Quang (vì tôi bị thu điện thoại nên không còn số của hắn, cũng không có máy tính để lên mạng) rằng tôi đang có chuyện, nên hôm sau không đi đảo Cô Tô với hắn và mọi người theo kế hoạch đã định từ trước được. Nhưng đang nhắn dở thì Trang có việc cần gọi điện thoại, nó gửi xừ mất cái tin nhắn kia đi. Làm cho Hoài Anh hiểu nhầm. Gã nhắn tin cho Quang rằng tôi đang gặp chuyện, và bảo Quang liên lạc với tôi gấp theo số đt 098... (của Trang).


    Chiều muộn, Quang gọi điện cho tôi.


    Tối. Quang rủ 1 người bạn nữa là Hằng và người yêu của Hằng tìm đến; họ khuyên tôi về. Họ nói sẽ đưa tôi về, họ sẽ nói chuyện với bố mẹ tôi. Đã yếu lòng, định theo họ về. Nhưng tôi khựng lại. Họ không hiểu. Họ hoàn toàn không hiểu. Vì họ không tin Chúa nên họ không thể hiểu được những gì tôi đã phải chịu đựng. Họ không hiểu được rằng tôi đã đau đến thế nào khi điều răn thứ 1 và thứ 4 trong 10 điều răn Đạo Đức Chúa Trời mâu thuẫn nhau, và nếu tôi trở về thì chỉ giải quyết được chuyện tôi bỏ nhà đi, còn mâu thuẫn kia... vẫn chẳng thể được giải quyết. Họ chỉ nghĩ rằng tôi là 1 đứa con không biết nghe lời bố mẹ.


    Kiếm cớ ra ngoài, lấy điện thoại Trang để gọi cho Hoài Anh, hỏi hắn xem giờ tôi có nên về không. Hắn bảo tôi không nên về. Đằng nào cũng bỏ đi rồi. Để vài hôm đã. Về bây giờ cũng chẳng giải quyết được gì. Lại còn bị mắng thêm. Từ từ rồi tính.


    Tôi không chịu đi cùng họ. Họ ra về. Tưởng họ về là về luôn, ai dè họ tìm đến nhà tôi, nói với bố mẹ tôi rằng tôi đang ở số nhà… ngõ… phố… Để bố tôi tìm đến lôi tôi về.


    Lúc bố tôi đến, đúng lúc tôi, Trang và vợ chồng 2 đứa bạn ở lớp giáo lý của tôi đang cười nói. Hai đứa nó, Huệ và Vinh, tìm đến thăm tôi khi biết chuyện.


    Dự định rằng ngày hôm sau sẽ qua nhà thờ Hàng Bột, gặp 1 sơ để xin lời khuyên… Dự định rằng sẽ bỏ nhà đi mấy hôm để dọa bố mẹ thôi… Vinh (vừa được rửa tội) kể với tôi ngày trước nó muốn theo Đạo cũng bị cấm cách ghê lắm, nhưng nó đã vượt qua được. Dự định… Dự định…


    Nhưng không được nữa rồi. Bố tôi đã đến lôi tôi về.


    - Bác xin lỗi các cháu chút nhé, bạn M. phải về nhà.

    - …. (3 đứa im lặng)
    - Bố ra ngoài đợi con chút. Con ra ngay.

    Bố tôi ra ngoài.


    Ở lại. Tôi nhìn Vinh cầu cứu:


    - Giờ tớ phải làm sao?

    - Giờ bó tay rồi. Bạn phải về thôi.

    ...


    Về nhà. Bị mắng 1 trận.


    Tôi biết rằng bố mẹ tôi buồn vì tôi nhiều lắm. Buồn vì tôi không nghe lời. Buồn vì họ nghĩ rằng tôi đang lầm đường lạc lối.


    Có những sự lựa chọn thật khó khăn và đau đớn...


    Hôm sau, vẫn phải đi chơi với mấy người kia. Được trả lại điện thoại. Được cho thêm tiền đi chơi. Nhưng thực sự là mệt mỏi và không có tâm trạng. Một chuyến đi chơi không mong muốn.


    Không mang đồ bơi. Sáng hôm sau đi chơi, tôi sẽ xách nguyên cái balô lúc sáng đi...




    Thứ 6.


    Hà Nội – Quảng Ninh – đảo Côtô. 5 tiếng đi ôtô. 3 tiếng đi tàu. Và khoảng 1 giờ trưa gì đó là tới nơi.


    Nhóm tôi có 5 đứa. Đi 1 tour giá rẻ. Đoàn hầu hết toàn sinh viên.


    Say xe và say tàu... Lử đử. Đầu óc bộn bề những lo lắng, sợ hãi, và buồn. Buồn vì nhận ra những người bạn mà xưa nay ngỡ là chúng nó hiểu mình, nhưng hóa ra lại chẳng hiểu nhau gì hết. Không hiểu nhau thì làm bạn với nhau làm quái gì?


    Ra đến đảo. Không có tâm trạng chơi bời gì cả. Nhóm tôi có 5 đứa: Quang, Hằng, 1 đôi, và tôi. Tôi với Hằng được xếp ở cùng 4 đứa con gái khác, và chúng nó đi theo đôi.


    Ngồi nói chuyện mới biết, trong 4 người đó, có 1 người theo đạo Phật. Tôi chẳng ngại ngần nói tuyên xưng rằng mình là người Công Giáo, mặc dù chưa được rửa tội.


    Tưởng rằng sẽ có buổi nói chuyện vui vẻ, chia sẻ giữa 2 tôn giáo, ai ngờ đứa bạn tôi lại nói xen vào, rằng cả nhà tôi chỉ có mình tôi theo đạo, rằng tôi bị cả nhà cấm. Rồi lại nó lại bô bô nói rằng nó thích đi chùa lắm, và nó rất sợ đi nhà thờ. Nó bảo rằng “Vào nhà thờ em thấy lạnh lạnh ghê ghê chị ạ.”


    - Từ xưa đến nay tôi chẳng thấy ai bảo vào nhà thờ mà thấy sợ cả. Ai cũng bảo vào nhà thờ thấy ấm áp và bình yên, hoặc cùng lắm là chẳng cảm thấy gì, chắc chị ngoại lệ đó!


    Nó chẳng đếm xỉa gì đến tôi, bô bô kể tiếp:


    - Ôi, ngày trước 49 ngày bà em, em vào đó thấy người ta đọc kinh mà em mê luôn chị ạ. Cảm giác như nó dạy mình làm người ấy. Mà đạo Phật nó gần với tâm hồn người Việt Nam mình chị ạ. Chứ còn...


    Được lắm, bạn bè chơi với nhau bao nhiêu năm trong FC Trịnh, giờ quay sang đá đểu nhau thế đấy! Ngay cả có cảm thấy thế thật đi nữa, thì đừng có bô bô chuyện người ta trước mặt người lạ chứ!


    Bạn bè mà không hiểu nhau, và không thể tôn trọng nhau và tôn trọng quyết định của nhau thì tốt nhất đừng làm bạn!


    Đã vậy, về nó còn bô bô gọi điện cho bố mẹ tôi, rằng lên đảo tôi cứ đi hỏi xem trên đảo có nhà thờ nào không để đi.


    Lên đảo, chơi chẳng thiết chơi. Chúng nó đi ra biển, tôi ở lại khóc, ngủ, online điện thoại và ngồi nghe Thánh Ca trên điện thoại một mình.


    Ngồi ăn cơm, tôi vẫn tự hào làm dấu Thánh Giá. Phải tuyên xưng đức tin chứ! Nhưng... Tôi chỉ có thể tuyên xưng đức tin những người ngoài, còn trong gia đình thì không thể...


    Một chuyến đi chơi kinh khủng nhất trên đời. Chán chả buồn chơi. Không thèm ra biển lần nào. Trừ 2 buổi tối lượn ra đó với cả hội (một lần đi hóng mát, một lần ra đó ăn khuya cùng cả đoàn) và một lần đi ra bãi đá vào sáng ngày thứ 7.




    Chúa Nhật


    Sáng mưa to. Đi từ nhà trọ ra bến tàu ướt như chuột. Biển vẫn còn động. Say sóng. Đi tàu 3 tiếng ra Quảng Ninh ăn trưa. Sau đó ngồi đợi ô-tô đến đón về Hà Nội.


    Say xe…


    7 giờ tối Chúa Nhật, về đến bến xe Mỹ Đình. Say xe và mệt lử. Ngồi ở cổng bến xe đợi bố ra đón.




    Thứ hai.


    Sáng hôm sau, thứ 2. Tôi bị gọi dậy lúc 3 giờ sáng, để đi Bắc Ninh với bố, thằng em trai và thêm 1 chú bạn bố tôi. Đi lễ lạt gì đó. Đi ô tô. Tôi đoán chắc chắn bố mẹ tôi sắp xếp mục đích là để cầu xin cho tôi từ bỏ đức tin mà tôi đang có.


    Đến khoảng 8 giờ gì đó thì tới nơi.


    May mà chú lái xe mua mấy cái bánh mì mang vào để trong ô tô cho đỡ mùi. Nếu không chắc tôi chết luôn vì cái mùi ô-tô ấy.


    Đó là 1 cái đền nhỏ, hay có thể gọi là 1 tịnh cốc của 1 bà thầy nằm ở nơi đồng không mông quạnh. Cái nơi ấy, quả thật mà nói, cũng khá sạch sẽ. Nhưng mà tôi vẫn thấy nó âm u lạnh lẽo. Bà ấy khoảng 60 tuổi. Mặc 1 bộ đồ nâu như cái bà thầy cúng lần trước. Tự nhận mình là “tu tại gia”, ba hoa rằng chùa ấy chùa nọ mời đi làm trụ trì, nhưng bà ấy không đi. Và phải gọi bà ấy bằng “thầy” xưng “con!


    Bà ấy mời vào trong phòng khách ngồi. Nhìn lên mấy tấm ảnh treo trên tường, tôi đoán chắc bà này là cựu chiến binh.


    Ngồi sau một hồi ngồi ba hoa chích chòe này nọ, rằng bà ấy trở thành “thầy” là lẽ tự nhiên, không ốm đau, không điên rồ gì hết; bà ấy còn kể chuyện đi chỗ nọ chỗ kia yểm bùa “cứu nhân độ thế”, bà ấy bật 1 cái đĩa VCD nhạc Phật giáo lên cho tôi, bố tôi, thằng em tôi và chú bạn bố tôi xem.


    Nói thật, cái đĩa ấy chán chết.


    Xem một lát thì đến giờ lễ. Lên đền. Cái đền ấy thờ 1 ông quan nào đấy, nhất phẩm gì gì đó, chả nhớ tên.


    Bà ấy ngồi trước bàn thờ tụng kinh (vừa là tụng kinh vừa là hát kiểu chầu văn thì phải) Phía trên là bàn thờ, và phía trước mặt bà ấy là một-cái-gì-đó kiểu như cái bàn phấn, nhưng trạm trổ rất kinh dị. Một cái gương mờ. Bên trên để một đống sớ gì đó. Tôi, bố tôi và thằng em tôi phải khoanh chân phía sau. Và phải chắp tay khi bà ấy gõ boong boong.


    Có thêm một bà khác đến giúp lễ, chắc là dân cuồng tín trong làng.


    Ong hết cả đầu. Không nhẩm được một câu kinh Lạy Cha hay Kinh Mừng nào. Chỉ biết lẩm nhẩm “Lạy Chúa, xin thương xót con”


    Lễ xong. Bà ấy gọi tôi lên phía trước:


    - Thầy thấy con ốm yếu quá. Lên đây thầy truyền CÔNG LỰC cho con!


    Rồi bà ấy bảo tôi ngồi vào chỗ lúc nãy của bà ấy. Bà ấy ngồi phía sau, và bắt đầu… cầm nắm hương huơ huơ xung quanh tôi, vỗ tay bộp bộp vào lưng, vào vai tôi. Rồi bảo tôi quay lại. Bảo tôi xòe tay. Bộp… bộp vào bàn tay và 2 vai tôi.


    Xong xuôi, tôi vẫn chẳng cảm thấy gì đổi khác. Tôi vẫn là tôi. Vẫn yêu Chúa và Mẹ Maria. 2 chiếc nhẫn Mân Côi (đã được làm phép) vẫn nguyên xi.


    Nhưng... hơi rờn rợn…


    Đến giờ cơm. Ăn cơm luôn tại đó. Ủa... bà ấy TU tại gia mà đến bữa cơm vẫn ăn thịt!


    Ở lại thêm 1 lúc rồi về. Bà ấy đưa lộc mang về. Ê hề luôn. Gà, xôi, trứng, hoa quả, lại còn có thêm quả mít.


    Bà ấy còn cho cả bùa hộ mệnh. Cái gì mà “phi thiên nhất kiếm” gì đó. Bà ấy cho thì nhận, nhưng tôi định về rồi xé nát, vứt đi. Nhưng bố tôi lại cầm luôn, và chẳng thấy đưa lại. Về đến nơi thì… chả hiểu sao xôi và gà thiu rớt.


    Về nhà, nói chuyện với mẹ, tôi mới biết, hóa ra bố mẹ tôi đã đi gặp bà thầy đó trước rồi, bố mẹ tôi đi gặp bà ấy ngay sau khi tôi lên đường đi Cô Tô. Và ngay từ đầu, bà ấy đã nói luôn với bố mẹ tôi về tôi, mặc dù chưa nghe kể gì về tôi hết


    - Con gái anh chị đang đi sai đường đấy. Anh chị không được để nó tuột khỏi tay, bằng mọi cách phải giữ nó lại.


    Lẽ dĩ nhiên, ma quỷ sẽ nói vậy.


    Lẽ dĩ nhiên, ma quỷ sẽ tìm mọi cách quấy phá không cho tôi theo Chúa.


    Lẽ dĩ nhiên, cái bà thầy ấy bị ma quỷ sai khiến.


    À, bà này biết Chúa Giêsu! Biết Chúa Giêsu đã chết vì tội lỗi thế gian. (Khi nói chuyện bà ấy có nhắc đến Chúa Giêsu, khi kể về chuyện đi yểm bùa.) Thế mà vẫn cứng lòng, để rồi làm nô lệ cho ma quỷ!


    Hết hiểu!




    --------------


    Buồn vì những người bạn không hiểu mình. Lời Chúa Giêsu nói cách đây 2000 năm vẫn là chân lý. Ngài đến để gây chia rẽ.


    Chia rẽ giữa những người có đức tin và không có đức tin.


    Những người bạn, ngày xưa tưởng là hiểu nhau, bây giờ mới thấy chúng nó chẳng hiểu mình gì sất. Có người bạn, tưởng là bạn tốt, nhưng có chuyện mới thấy chẳng phải là bạn tốt.


    Người bạn tìm đến gặp tôi, khóc lóc nài nỉ tôi quay về, rồi khi tôi không về lại đến mách bố tôi lôi tôi về, rồi cùng tôi đi Cô Tô, đá đểu tôi với 1 người bạn theo đạo Phật mới quen ở đó… Chính người đó lại đá đểu tôi phát nữa, khi gọi điện cho bố mẹ tôi mách rằng… khi lên đảo, tôi muốn tìm một nhà thờ để đến đó lễ.


    Có gian nan mới nhận ra đâu là bạn tốt. Hoài Anh, Trang, Huệ, Vinh… Trước đó, tôi và Trang giận nhau vì một chuyện nhỏ, tưởng không nhìn mặt nhau nữa, nhưng khi tôi bơ vơ, nó lại mở rộng cửa đón tôi.


    Và có lẽ... việc tôi bị lôi trở về nhà là do Thánh ý Chúa. Nếu không, có thể bây giờ tôi đã chẳng thể ngồi đây và gõ những dòng này. Chắc gì tôi đã vào được 1 dòng tu nào đó, tìm hiểu Ơn Gọi, mà sẽ bị từ chối ngay từ đầu, vì tôi còn là dự tòng. Được sống với gia đình, bố mẹ dù sao vẫn là tốt nhất.

    Tạ ơn Chúa và Mẹ Maria.


    Xin muôn ngàn lần cảm tạ!

    thay đổi nội dung bởi: KattyNguyen, 16-09-2010 lúc 08:27 AM
    Chữ ký của KattyNguyen
    Con vẫn trông cây Chúa, lòng con tưởng nơi Ngài
    Con hy vọng vào Ngài, đời con nương bóng Chúa thôi...

  2. Có 15 người cám ơn KattyNguyen vì bài này:


+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới

Quyền hạn của bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài

Diễn Đàn Thánh Ca Việt Nam - Email: ThanhCaVN@yahoo.com