Giữa tiếng pháo, xuân ngập ngừng tới cửa,
Tâm tình xuân man mác tựa hơi sương;
Bao xuân trước đã đi vào dĩ vãng,
Và xuân nay như bóng khách qua đường.
Ngày sắp rạng để chiều về bóng tắt,
Trên ngành mai gió thổi sạch mộng vàng;
Xuân còn đến thì đầu xanh sẽ bạc,
Trước cửa mồ ai kẻ đón xuân sang.
Trước cửa mồ vì ai nâng chén đắng,
Hỏi vì ai mang lấy kiếp phù sinh,
Rồi vì ai Nguồn sống đã quên mình
Ðể xác chết từ mồ hoang đứng dậy,
Và xuân thắm ngừng trên hoa mãi mãi,
Cho nụ cười không dòng lệ mờ trôi,
Cho tình yêu không mây vẩn bầu trời,
Và nắng ấm mừng reo trên sông núi.
Mầm xuân mới mọc lên từ mọi tuổi,
Xuân hồng hồng, xuân mãi tứ thời xuân;
Xuân lớn mạnh nên xuân Trời Ðất mới,
Giữa đờn ca ta lẹ gót thanh vân.
Linh Mục Hoành Sơn, SJ, Việt Nam
(C) Copyright 1996. Tác giả giữ bản quyền (Nguồn: http://www.catholic.org)