+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
Trang 2/11 đầuđầu 1234 ... cuốicuối
kết quả từ 41 tới 80 trên 430

Chủ đề: Lẽ sống mỗi ngày

  1. #389
    Rosa_Huong's Avatar

    Tuổi: 49
    Tham gia ngày: Nov 2008
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Tp. Ho Chi Minh
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,457
    Cám ơn
    3,335
    Được cám ơn 3,964 lần trong 1,160 bài viết

    Default

    18 Tháng Mười Hai
    Cái Nhìn Của Một Tướng Lãnh

    Ðại tướng Marbot, trong tập ký sự, có kể lại một hôm, khi còn là thiếu úy, vua Nã Phá Luân sai ông làm một việc cực kỳ nguy hiểm. Ðó là giữa đêm khuya, luồn qua bọn lính tuần tiễu đối phương, bắt một người lính Áo đứng canh bên kia bờ sông Danube, tra khảo để xem tình thế của địch quân. Sau bao nhiêu cố gắng không thể tưởng tượng được, toán quân của thiếu úy vượt qua được khúc sông và bắt được ba người lính Áo. Sau khi đã hoàn thành công tác, họ đẩy thuyền ra xa, chèo về. Bỗng dòng nước cuốn mạnh đẩy một gốc cây lớn xô mạnh vào thuyền. Tiếng động đó đã báo động bọn lính tuần tiễu Áo. Họ vùng lên bắn xối xả.
    Trong cơn nguy biến cùng cực ấy, viên thiếu úy bỗng nhìn thấy một ánh lửa tỏa ra từ sườn núi chỗ đóng quân bên kia bờ. Viên thiếu úy đã hiểu rằng, Nã Phá Luân đã theo dõi cuộc xô xát và đang chăm chú nhìn từ cửa sổ của ông.
    Ðôi mắt phượng hoàng của Nã Phá Luân đã xé tan bóng tối để gửi đến cho những người lính trẻ sự cổ vũ khuyến khích. Viên thiếu úy có cảm tưởng như nhà vua đã quên hết cả một đạo binh để chỉ nhìn về phía anh. Sự chăm chú theo dõi của nhà vua đã đem lại cho những người lính trẻ sự phấn khởi để giúp họ vượt qua được khó khăn và trở về an toàn.
    Một cái nhìn của một vị tướng lãnh đã có sức nâng đỡ người lính chiến giữa trận địa như thế, cũng vậy, Chúa cũng đã chăm chú theo dõi và nhìn mỗi người chúng ta như thể chỉ có mỗi người chúng ta là đáng được chú ý. Thiên Chúa không chăm sóc chúng ta như chăm sóc một đàn cừu trong đó mỗi con vật chỉ là một con số. Thiên Chúa yêu thương chúng ta bằng một tình yêu biệt loại. Người gọi tên từng người trong chúng ta. Người đối xử với chúng ta như thể chỉ có ta là người duy nhất hiện hữu trên trần gian này.


    Trích sách Lẽ Sống

    Chữ ký của Rosa_Huong
    ... Lạy Chúa Jesu con tín thác vào Chúa! ...

  2. #388
    Rosa_Huong's Avatar

    Tuổi: 49
    Tham gia ngày: Nov 2008
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Tp. Ho Chi Minh
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,457
    Cám ơn
    3,335
    Được cám ơn 3,964 lần trong 1,160 bài viết

    Default

    17 Tháng Mười Hai
    Ðôi Vai Của Người Cha

    Tháng 11 năm 1958, ngay chính ngày đăng quang, khi nói chuyện với khách hành hương, Ðức cố Giáo Hoàng Gioan 23 đã kể lại một giai thoại trong cuộc đời của ngài như sau:
    "Khi tôi lên 7, một hôm cha tôi đưa tôi đến một làng bên cạnh, nơi đang tổ chức một buổi lễ của Công Giáo tiến hành trong giáo phận. Phải đi bộ nhiều cây số, tôi cảm thấy mệt mỏi. Cha tôi đã phải đặt tôi trên vai của người. Ðến nơi, tôi cảm thấy thất vọng, bởi vì dân chúng qúa đông, mà tôi thì bé nhỏ. Mất hút trong chợ người, tôi không thể nhìn đoàn người đang diễn hành... Thế là một lần nữa, cha tôi lại bồng tôi trên vai của người. Từ trên cao, tôi có thể xem thấy tất cả mọi sự".
    Và vị Giáo Hoàng được mệnh danh "nhân lành" đã kết luận như sau: "70 năm qua, nhưng tôi vẫn còn ghi nhớ trong tâm trí tôi cử chỉ của cha tôi. Nó đã trở thành một biểu trưng kỳ diệu. Ngày nay, mỗi khi mệt mỏi, mỗi khi tôi không còn thấy gì nữa, tôi nài xin vị Cha trên trời nâng tôi lên đôi cánh của Người".
    Chỉ từ trên đỉnh cao, chúng ta mới có thể thấy rõ mọi sự. Chính Chúa là đỉnh cao của chúng ta. Nơi Người, chúng ta sẽ thấy được ý nghĩa của cuộc sống... Những lúc chán sống, những lúc hầu như không còn thấy gì nữa, chúng ta hãy chạy đến với Người.


    Trích sách Lẽ Sống
    Chữ ký của Rosa_Huong
    ... Lạy Chúa Jesu con tín thác vào Chúa! ...

  3. #387
    Rosa_Huong's Avatar

    Tuổi: 49
    Tham gia ngày: Nov 2008
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Tp. Ho Chi Minh
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,457
    Cám ơn
    3,335
    Được cám ơn 3,964 lần trong 1,160 bài viết

    Default

    16 Tháng Mười Hai
    Hơi Ấm Của Tình Người

    Một vị linh đạo Ấn Giáo và các môn sinh ngồi quây quần bên một bếp lửa hồng. Sức nóng của than hồng và hơi nóng của từng người làm cho căn phòng ấm hẳn ra... Nhưng bỗng chốc, vị linh đạo già run lập cập, môi ông bập bẹ không nói ra lời. Các môn sinh lo lắng cho sức khỏe của thầy: "Thưa thầy, chắc thầy yếu trong người, chúng con xin phép được cho thêm củi vào lò sưởi".
    Trong cơn thổn thức, vị linh đạo già cố gắng nói từng tiếng: "Lửa và sức nóng trong căn phòng này quá đủ cho ta... Ta cảm thấy lạnh là bởi vì bên ngoài có một người hành khất đang run lập cập".
    Quả thật, đúng như lời của vị thầy, các môn sinh đã mở cửa nhìn ra ngoài, và họ đã tìm thấy một người hành khất đang rét run vì đói và lạnh... Họ đưa người đó vào trong căn phòng, săn sóc cho anh và từ giây phút ấy, vị linh đạo già cũng trút bớt được nỗi rét run của mình.
    Câu chuyện được trích từ kho tàng khôn ngoan của người Ấn Ðộ trên đây có lẽ gợi lại cho chúng ta lời của thánh Giacôbê tông đồ: "Ðức Tin không có việc làm là một Ðức Tin chết". Vị linh đạo già trên đây đã cảm thấy rét run là bởi vì sự ấm áp của thầy trò đang có với nhau chưa được chia sẻ cho người khác. Ông chỉ cảm thấy thật sự ấm lòng, khi hơi ấm của sự quây quần ấy được san sẻ cho người khác.
    Vị linh đạo này là hình ảnh của đời sống Ðức Tin của chúng ta. Dù có sốt sắng bao nhiêu trong việc cầu nguyện, trong các nghi thức phụng tự, nếu tâm hồn chúng ta không được nuôi dưỡng bằng lòng mến đối với tha nhân, thì hơi ấm của lòng đạo đức nơi chúng ta chỉ là một thứ hơi ấm giả hiệu... Một Ðức Tin nhiệt thành, một Ðức Tin có hơi ấm thật sự cần phải được nuôi dướng bằng lòn mến.



    Trích sách Lẽ Sống
    thay đổi nội dung bởi: Rosa_Huong, 21-12-2009 lúc 04:24 PM
    Chữ ký của Rosa_Huong
    ... Lạy Chúa Jesu con tín thác vào Chúa! ...

  4. #386
    Rosa_Huong's Avatar

    Tuổi: 49
    Tham gia ngày: Nov 2008
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Tp. Ho Chi Minh
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,457
    Cám ơn
    3,335
    Được cám ơn 3,964 lần trong 1,160 bài viết

    Default

    15 Tháng Mười Hai
    Xin Một Chút Ánh Sáng

    Triết gia Diogène nổi tiếng là người hạnh phúc nhất trên đời, thế nhưng cuộc sống của ông lại rất đơn sơ nghèo nàn. Ông sống trong một cái thùng, ngày ngày nằm đọc sách nhờ ánh sáng qua lỗ hỏng ở vách thùng. Cơ nghiệp của ông vỏn vẹn chỉ có một cái bát gỗ dùng để múc nước sông mà uống. Thế nhưng, một hôm ra sông để lấy nước, ông thấy có một em bé chăn cừu dùng hai tay để vục nước mà uống. Thế là ông ném cái bát đi và từ đó chỉ dùng tay mà uống nước.
    Vua Hy Lạp nghe biết ông là người hạnh phúc nhất đời bèn tìm đến tận nơi để thăm. Thấy ông đang nằm đọc sách, nhà vua lại gần để hỏi xem ông có cần gì không. Diogène không trả lời. Nhà vua hỏi vặn nhiều lần, ông điềm tĩnh trả lời như sau: "Hạ thần chỉ xin bệ hạ một điều và chỉ một điều mà thôi: xin bệ hạ tránh ra để hạ thần có đủ ánh sáng mà đọc sách". Diogène đã đuổi khéo nhà vua vì sợ bị sa vào tròng danh lợi mà mất cái niềm vui thảnh thơi trong cuộc đời thanh bần đơn sơ.
    Ai trong chúng ta cũng muốn giàu có. Thế nhưng giàu có không hẳn đem lại hạnh phúc thật sự cho chúng ta. Chỉ có những ai có tinh thần nghèo khó, chỉ có những ai không coi tiền của như cứu cánh của cuộc đời, những người đó mới thực sự có hạnh phúc.
    Trích sách Lẽ Sống
    thay đổi nội dung bởi: Rosa_Huong, 21-12-2009 lúc 04:24 PM
    Chữ ký của Rosa_Huong
    ... Lạy Chúa Jesu con tín thác vào Chúa! ...

  5. #385
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    14 tháng 12

    Cánh tay của người ganh tỵ và tham lam

    Câu chuyện có tính cách dụ ngôn sau đây đã xảy ra vào thế kỷ thứ 16 tại Ấn Độ. Trong triều đình có 2 viên sĩ quan nổi tiếng vì những đam mê của mình. Một người thì ganh tỵ, một người thì tham lam.

    Để chữa trị những tính xấu ấy, vua cho triệu 2 viên sĩ quan vào giữa triều đình. Vua loan báo sẽ tưởng thưởng 2 viên sĩ quan vì những phục vụ của họ trong thời gian qua. Họ có thể xin gì được nấy, tuy nhiên, người mở miệng xin đầu tiên chỉ được những gì mình muốn, còn người thứ 2 sẽ được gấp đôi.

    Cả hai viên sĩ quan đều đứng thinh lặng trước mặt mọi người. Người tham lam nghĩ trong lòng: nếu tôi nói trước, tôi sẽ được ít hơn người kia. Còn người ganh tỵ thì lý luận: thà tôi không được gì còn hơn là mở miệng nói trước để tên kia được gấp đôi… Cứ thế, cả hai đều suy nghĩ trong lòng và không ai muốn lên tiếng trước. Người này lại tiếp tục suy nghĩ: thà không được gì còn hơn để tên tham lam kia được gấp đôi. Nghĩ như thế, hắn mới dõng dạc tuyên bố: “Tôi xin được chặt đứt một cánh tay…” Hắn cảm thấy sung sướng với ý nghĩ là người tham lam sẽ bị chặt hai cánh tay.

    Lắm khi chúng ta không hài lòng về cái mình có và chúng ta cũng không sung sướng khi người khác gặp nhiều may mắn hơn chúng ta. Không bằng lòng về chính mình, chúng ta không được hạnh phúc, mà bất mãn về người khác, chúng ta lại càng đau khổ hơn.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  6. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  7. #384
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    13 tháng 12

    Danh hiệu của ánh sáng

    Không những ở Việt Nam, nhưng trên toàn thế giới, nhiều thiếu nữ mang tên thánh bổn mạng Lucia, như nữ tu Lucia, một trong 3 trẻ đã được thấy Đức Mẹ hiện ra ở Fatima.

    Những người thiếu nữ mang tên Lucia này không khỏi thất vọng khi tìm hiểu về đời sống và sự nghiệp của thánh nhân. Vì những sách cũ đã viết: tiểu sử của các thánh đã ghi lại nhiều câu chuyện về thánh Lucia, để rồi những tác giả viết về đời sống của các thánh nhân thời đại chúng ta lại phê bình những câu chuyện ấy không có tính cách lịch sử. Chúng ta chỉ có thể tóm lại những chứng tích lịch sử để viết về cuộc đời, như là cái chết vì niềm tin của thánh Lucia như sau:

    Một chàng thanh niên không Công giáo thất vọng vì không được Lucia đáp trả lại Tình yêu của mình đã tố cáo với nhà cầm quyền Lucia là người Công giáo. Và nàng đã bị xử tử vào năm 304 tại thành Syracuse vùng Sicilia, mạn Nam nước Italia. Di tích lịch sử thứ hai là tên Lucia được ghi trong danh sách những thánh tử đạo trong lời nguyện thánh lễ Roma, nay là lời nguyện Thánh Thể thứ nhất trong phụng vụ mới.

    Những di tích bên lề cũng nên nói đến là nhiều địa danh, nhiều làng mạc, thành phố bên Âu châu mang tên nàng, cũng như có những bằng chứng lịch sử về sự tôn kính nàng từ trước thế kỷ thứ V.

    Chữ “Lucia” có nghĩa là ánh sáng. Và gương can đảm chết vì lòng tin của nàng vẫn tiếp tục chiếu sáng trong tâm hồn những người đang bị thử thách và đau khổ vì lòng tin, cũng như làm rạng rỡ những khuôn mặt của những thiếu nữ mang tên thánh bổn mạng Lucia.

    Muốn hiểu sự can đảm của thánh Lucia Giáo hội mừng kính hôm nay với tước hiệu đồng trinh, tử đạo, chúng ta có thể tưởng tượng một thiếu nữ công giáo sống giữa những người không công giáo vào thời kỳ tôn giáo này bị bách hại. Để sống trọn niềm tin công giáo, nàng cũng gặp nhiều khó khăn như đại đa số những tín hữu Kitô trong thời đại chúng ta phải sống chung với những người vô thần, không tin tưởng.

    Lạ lùng hơn là niềm tin của Lucia. Nàng tin vào một người sáng lập một tôn giáo với thân thế và sự nghiệp không mấy được rõ ràng ở một nước thuộc địa xa xôi với thủ đô Jêrusalem bị quân đội Roma phá hủy cách đó hơn 200 năm. Trước khi truyền đạo, ông này làm nghề thợ mộc và sau một thời giảng đạo ngắn ngủi, ông bị quân lính Roma đóng đinh vào thập tự, một hình phạt dành cho dân thuộc địa phạm những trọng tội sát nhân hay nổi loạn. Nay Lucia tin tưởng với tất cả tâm hồn là ông ấy đã phục sinh, như một dấu chỉ cho thấy Thiên Chúa đã chấp nhận những gì ông truyền dạy và đã làm: Để biểu lộ lòng tin của mình, Lucia đã thề hứa sẽ giữ sự trinh khiết, không lập gia đình.

    Lucia lặp lại lời hứa đó vì nàng biết đến gương anh dũng của những người chết vì đạo trong các hí trường ở Roma hay những nơi khác và nhất là để giữ lòng trung tín với ông Giêsu làng Nagiareth, đã bị chết treo trên thập giá, nhưng đối với niềm tin của nàng là Đấng Cứu Thế, Con Một Thiên Chúa.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  8. Được cám ơn bởi:


  9. #383
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    12 tháng 12

    Thế giới sẽ hết nghèo đói

    Mẹ Têrêxa thành Calculta, người được giải thưởng Nobel Hòa bình năm 1979 đã kể lại câu chuyện sau đây: ngày nọ, có một thiếu phụ và 8 đứa con dại đến gõ cửa xin gạo. Từ nhiều ngày qua, bà và các con của bà không có được một hạt cơm trong bao tử. Mẹ Têrêxa đã trao cho bà một túi gạo. Người đàn bà nhận gạo, cám ơn và chia ra làm 2 phần… Ngạc nhiên về cử chỉ ấy, Mẹ Têrêxa hỏi bà tại sao lại phân làm 2. Người đàn bà nghèo khổ ấy trả lời: “Tôi dành lại một phần cho gia đình người Hồi giáo bên cạnh nhà, vì đã mấy ngày qua họ cũng không có gì để ăn”.

    Mẹ Têrêxa kết luận như sau: Thế giới này sẽ hết nghèo đói nếu người ta biết chia sẻ cho nhau. Càng giàu có, chúng ta càng muốn tích lũy thêm, nhưng càng nghèo khổ, chúng ta càng dễ chia sẻ hơn.

    Nghèo không là một điều xấu, giàu cũng không là một cái tội. Xấu hay không, tội hay không đó là lòng tham lam và ích kỷ của con người mà thôi. Giá trị và danh dự của con người tùy thuộc ở lòng quảng đại của mình.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  10. Được cám ơn bởi:


  11. #382
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    11 tháng 12

    Tiếng khóc của sa mạc

    Một mẩu chuyện của người Phi Châu kể lại rằng: một người Ả Rập sống ở sa mạc có thói quen nằm sát xuống đất, áp tai trên cát từng giờ lâu. Có người hỏi tại sao làm thế, anh ta giải thích như sau: “Tôi nghe sa mạc khóc vì nó rất muốn được làm một ngôi vườn xinh tươi”.

    Sa mạc mong mỏi được trở thành ngôi vườn, cũng thế tâm hồn con người luôn hướng về điều thiện. Khoảng cách giữa sa mạc và ngôi vườn xinh tươi đó là nước non, điều kiện thời tiết và nhất là công lao của con người. Không có sự chăm sóc của con người, sa mạc vẫn tiếp tục là bãi cát khô cằn. Cõi lòng con người cũng sẽ mãi mãi là một sa mạc cằn cỗi nếu nó không được vun xới và tưới bằng cố gắng, phấn đấu, hy sinh và Tình yêu. Phải tốn biết bao là kiên nhẫn, biết bao chống đỡ, biết bao cương nghị, biết bao mồ hôi… để biến sa mạc của tâm hồn thành một khu vườn tươi tốt… Sa mạc tâm hồn của chúng ta sẽ khóc mãi nếu chúng ta không ra tay cày xới và vun trồng mỗi ngày.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  12. Được cám ơn bởi:


  13. #381
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    10 tháng 12

    Quyền con người

    Ngày 10 tháng 12 năm 1948, Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc đã long trọng công bố bản tuyên ngôn quyền con người… Đây là lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, cộng đồng thế giới đã đảm nhận trách nhiệm quảng bá và bênh vực quyền của con người như một nghĩa vụ trường kỳ.

    Khoản I và II của bản tuyên ngôn nhân quyền đã khẳng định rằng tất cả mọi người sinh ra đều tự do và bình đẳng trong phẩm giá và quyền lợi, và mỗi một cá nhân, không phân biệt chủng tộc, màu da, phái tính, ngôn ngữ, tôn giáo, chính kiến, nguồn gốc dân tộc hay xã hội… đều được hưởng mọi quyền lợ và tự do, được công bố trong bản tuyên ngôn.

    Trong 21 khoản đầu của tuyên ngôn, chúng ta có thể kể ra những quyền cơ bản sau đây: quyền được sống, được tự do và được đảm bảo an ninh cá nhân, quyền không bị bắt làm nô lệ, quyền không bị tra tấn hay chịu những hình phạt độc ác, vô nhân đạo hay chà đạp phẩm giá con người, quyền được bình đẳng trước pháp luật và được pháp luật bảo vệ một cách bình đẳng, quyền được nại đến sự xét xử của những tòa án quốc gia có thẩm quyền, quyền không bị bắt giữ, giam cầm hoặc đày ải trái phép, quyền không bị can thiệp độc đoán vào đời sống riêng tư, gia đình, nhà ở, thư tín, quyền được đi lại, quyền được cư trú, quyền được một quốc tịch, quyền được kết hôn và lập gia đình, quyền được sở hữu, quyền được tự do tư tưởng, lương tâm, tôn giáo, tự do ngôn luận, tự do phát biểu, tự do hội họp.

    Đó là một số những quyền và tự do cơ bản của con người.

    Bản tuyên ngôn nhân quyền đã được công bố một thời gian ngắn sau đệ nhị thế chiến. Thảm kịch của chiến tranh đã cho nhân loại mỗi lúc một hiểu rằng hòa bình chỉ thực sự có khi con người biết tôn trọng những quyền lợi và tự do căn bản của con người. Ngược lại, nơi nào quyền con người bị phủ nhận và chà đạp, thì cho dẫu không có chiến tranh đẫm máu, người ta chỉ sống trong một thứ hòa bình giả tạo mà thôi.

    Nhìn nhận và tôn trọng quyền con người là bổn phận hàng đầu của người Kitô chúng ta vì chúng ta tin nhận rằng con người đã được tạo dựng giống hình ảnh của Thiên Chúa và được cứu rỗi bằng chính Máu của Đức Kitô. Đó là tất cả phẩm giá của con người.

    Với ý thức ấy, người Kitô luôn được kêu mời để nhận ra hình ảnh và sự hiện diện của Thiên Chúa trong mọi người và mỗi người, nhất là những người kém may mắn, cùng khổ nhất.

    Trong một cuộc phỏng vấn dành cho ký giả Edward Desmond được đăng trong tạp chí Time số ra ngày 4 tháng 12 năm một 1989, Mẹ Têrêxa Calculta, người được giải thưởng Nobel Hòa Bình năm 1979 vì công tác phục vụ người nghèo tại Ấn Độ, đã xác quyết về nền tảng của công cuộc của Mẹ: đó là cái nhìn tôn trọng đối với người nghèo. Được hỏi: ơn cao trọng nhất mà Chúa đã ban cho mẹ là gì? Vị sáng lập dòng Nữ Tử thừa sai bác ái đã đáp gọn: “Đó là người nghèo”. Bởi vì, theo Mẹ Têrêxa, với người nghèo Mẹ có dịp ở với Chúa Giêsu 24 giờ mỗi ngày. Mẹ nói: “Họ là Chúa Giêsu đối với tôi. Tôi tin tưởng ở điều đó còn hơn là làm những điều lớn lao cho họ”.

    Nhìn những người nghèo, những người cùng khổ, những người bị xã hội tước đoạt mọi quyền lợi và đẩy ra bên lề, như chính hiện thân của Chúa Giêsu: đó phải là cái nhìn và động lực của mọi hoạt động của người kitô chúng ta. Tôn trọng nhân quyền, bênh vực nhân quyền là thế đó.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  14. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  15. #380
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    09 tháng 12

    Thế nào là cầu nguyện?

    Một chàng thanh niên nọ khao khát sống đời tận hiến và cầu nguyện, đến nỗi anh đã xa lánh tất cả mọi người và mọi sự, để đến gõ cửa một đan viện nọ… Anh được vị tu viện trưởng chấp nhận tức khắc.

    Trong những ngày đầu, anh quan sát cách sống của các tu sĩ: Sau những giờ cầu nguyện lâu dài, tất cả mọi người đều bắt tay vào công việc: người thì cày cuốc, người thì gặt hái, người thì miệt mài trong công tác dịch thuật. Thấy thế, chàng thanh niên đâm ra thất vọng. Anh đến trình bày ý nghĩ của mình với đan viện phụ như sau: “Thưa cha bề trên, con cứ tưởng ở đây chúng ta chỉ có một sinh hoạt duy nhất đó là cầu nguyện. Đằng này, con lại thấy các thầy phải vất vả lo cho những nhu cầu vật chất quá nhiều”. Vị tu viện trưởng mỉm cười gật đầu và nói với anh: “Có lẽ con có lý… Nếu con cảm thấy việc làm tay chân không cần thiết, thì con cứ vào phòng đóng cửa lại và tiếp tục cầu nguyện”.

    Nghe thế, chàng thanh niên hớn hở trở về phòng đóng cửa lại và cầu nguyện. Chỉ sau vài giờ cầu nguyện, anh cảm thấy mệt mỏi, bụng anh lại cảm thấy cồn cào vì đã đến giờ ăn trưa. Nhưng chờ mãi mà vẫn không thấy ai đến gọi anh vào nhà cơm, người thanh niên mới đến hỏi vị đan viện phụ: “Thưa cha bề trên, hình như hôm nay các thầy không dùng bữa?” Cha bề trên mỉm cười đáp: “Các thầy đã ăn cả rồi”. “Thế sao không ai đến gọi con đi ăn cả?”, người thanh niên hỏi. Cha bề trên mới trả lời: “Sáng nay con đã chẳng đến nói với cha là chúng ta chỉ có một sinh hoạt duy nhất là cầu nguyện đó sao? Cha nghĩ rằng các thầy khác lao động nhiều cho nên cần phải có ăn uống, ngủ nghỉ. Còn con, con muốn sống như các thiên thần, nghĩa là không làm việc, không ăn uống mà chỉ biết suốt ngày cầu nguyện, cho nên cha đã dặn các thầy là đừng đến gọi con dùng bữa”.

    Nghe thế, người thanh niên chợt hiểu được thế nào là sống tận hiến, thế nào là cầu nguyện. Con người không chỉ cầu nguyện bằng những giây phút ưu biệt dành cho Chúa, mà còn bằng cả những sinh hoạt từng ngày như làm việc, ăn uống, ngủ nghỉ, giải trí… Cầu nguyện chính là tìm thấy Thánh ý Chúa và Nước Ngài trong cuộc sống mỗi ngày.

    Mùa Vọng là mùa tỉnh thức.

    Chúng ta cảm thấy được thôi thúc để dành nhiều thì giờ cho việc cầu nguyện hơn. Thánh kinh nói: Thiên Chúa đã tạo dựng vũ trụ trong sáu ngày, ngày thứ bảy, Ngài nghỉ ngơi: đó cũng là hình ảnh của đời người. Cuộc sống là một chuỗi làm việc xen lẫn với nghỉ ngơi. Có một thì giờ cho tất cả mọi sự, có một thì giờ để ngủ nghỉ… Có những giây phút ưu biệt trong ngày dành cho việc cầu nguyện, có những thời gian ưu biệt trong năm dành cho việc cầu nguyện. Thời gian ưu biệt ấy không có mục đích nào khác hơn là để giúp cho con người được tỉnh thức hơn, được sẵn sàng hơn, được tươi mát hơn để gặp gỡ Chúa trong từng phút giây của cuộc sống, trong mọi sinh hoạt hằng ngày.

    Cuộc sống cần có tổ chức, cần có những ngăn kéo, nhưng những ngăn kéo ấy phải được thông thương với nhau. Ngăn kéo của sự cầu nguyện cần phải được liên kết với ngăn kéo của sinh hoạt hằng ngày. Ngăn kéo của những sinh hoạt hằng ngày cũng cần phải được nối liền với ngăn kéo của sự cầu nguyện.

    Tổ chức cuộc sống như thế tức là biến tất cả cuộc sống thành một lời cầu nguyện. Lời cầu nguyện triền miên ấy sẽ có những phách mạnh dành cho nhũng giây phút thân mật truyện vãn với Chúa, nhưng những phách mạnh ấy chỉ được làm nổi bật nhờ những âm thầm gặp gỡ Ngài trong từng sinh hoạt, trong từng biến cố của cuộc sống.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  16. Được cám ơn bởi:


  17. #379
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    08 tháng 12

    Thiên Chúa vẫn tiếp tục yêu thương

    Đời người, có lẽ ai cũng có một lần trải qua một biến cố lớn trong lịch sử thế giới hay dân tộc…

    Một ít cụ già hiện còn sống sót có lẽ đã trải qua cuộc đại chiến thứ nhất. Nhiều người đã có thể chứng kiến những tàn phá khốc liệt của thời đệ nhị thế chiến, cộng với nạn đói kinh hoàng ở Bắc Việt Nam năm 1945. Và đa số trong chúng ta đã trực tiếp hay gián tiếp chứng kiến không biết bao nhiêu đổi thay, bao nhiêu cuộc chiến trong nước cũng như tại các nước khác trong những năm gần đây… Thêm vào đó, còn có biết bao nhiêu thiên tai và tai nạn khủng khiếp đã xảy ra cho con người.

    Chiến tranh và sự sa đọa của con người có lẽ mang lại cho chúng ta cái cảm tưởng rằng sự dữ, tội ác đã lan tràn khắp cả mặt đất, thế giới ngày nay không còn biết đến Thiên Chúa nữa. Cùng với tất cả một đoàn người mà Đức cố giáo hoàng Gioan XXIII gọi là “các tiên tri chuyên loan báo thảm họa”, có lẽ chúng ta chỉ nhìn vào thế giới bằng đôi mắt của bi quan, thất vọng, chúng ta chỉ nhìn thấy thảm họa, tang tóc… để rồi loan báo ngày tận cùng của thế giới như kề bên.

    Thế giới có tội lỗi đó, thế giới có tang thương đó, thế giới có nhiều thảm họa đó, nhưng chúng ta đừng quên rằng chương trình của Thiên Chúa đang được thực hiện dọc theo chiều dài của lịch sử nhân loại. Giữa hai cực: một bên là sự sa ngã ở khởi đầu lịch sử và một bên là ngày tận cùng của thế giới, đã có cuộc nhập thể làm người của Con Thiên Chúa: Ngài đã làm người ngay giữa lòng của một nhân loại tội lỗi của thời đại Ngài…

    Thế giới của chúng ta đầy dẫy tội lỗi, Thiên Chúa vẫn yêu thương thế giới ấy. Thay vì chỉ nhìn thấy hận thù, bạo động và sa đọa dưới mọi hình thức, chúng ta hãy cố đọc được những dấu chỉ của thời đại để thấy rằng Thiên Chúa vẫn luôn có mặt trong lịch sử con người, Thiên Chúa vẫn tiếp tục yêu thương con người.

    Mừng lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm nguyên tội, hôm nay Giáo hội cũng muốn lập lại với chúng ta chân lý ấy: Thiên Chúa đã yêu thương con người và không có gì Thiên Chúa không làm được.

    Thiên Chúa đã tạo dựng Mẹ và gìn giữ Mẹ khỏi mọi tỳ vết của tội lỗi. Mẹ là nền tảng của niềm hy vọng của chúng ta, Mẹ là bình minh của nhân loại mới, một nhân loại được Thiên Chúa cứu chuộc và ban cho sức mạnh để vươn lên không ngừng.

    Chúng ta hãy chiêm ngắm Mẹ với tất cả niềm cậy trông và lạc quan ấy. Qua Mẹ, Thiên Chúa muốn tỏ bày Tình yêu không hề lay chuyển của Ngài cho nhân loại và qua Mẹ, Ngài cũng muốn chúng ta bước đi trong vâng phục và yêu mến, cậy trông.

    Thân phận yếu hèn của chúng ta được dệt bằng những vấp ngã và chỗi dậy không ngừng. Chúa ban cho chúng ta một người Mẹ không tỳ vết để chúng ta không ngừng ngước mắt nhìn lên. Chúa ban cho chúng ta một người Mẹ luôn thưa xin vâng giữa muôn ngàn đớn đau thử thách, để chúng ta tiếp tục chỗi dậy sau những lần vấp ngã.

    Chúng ta hãy nhìn lên Mẹ. Mẹ luôn có đó để giúp chúng ta khỏi vấp ngã và nếu chúng ta có vấp ngã, Mẹ sẽ đỡ chúng ta dậy và giúp chúng ta tiếp tục thưa xin vâng với Chúa để chúng ta bước đi theo Chúa Giêsu…

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  18. Được cám ơn bởi:


  19. #378
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    07 tháng 12

    Chiếc áo hạnh phúc

    Một vị vua kia có tất cả mọi sự để được hạnh phúc… Nhưng lúc nào nhà vua cũng cảm thấy đau khổ, bứt rứt lo lắng. Các vị lương y khắp nước được triệu tập, nhưng tất cả đều bó tay. Sau cùng có một vị lương y xin yết kiến. Sau khi đã xem xét bệnh tình, vị lương y tâu rằng: “Đức vua sẽ hoàn toàn hạnh phúc, nếu đức vua mặc được chiếc áo lót của người sung sướng nhất trần gian”.

    Thế là nhà vua ra lệnh cho tìm xem ai là người hạnh phúc nhất trên đời… Binh sĩ đã đi rảo khắp cả nước, nhưng không tìm được con người hạnh phúc đó. Trên đường quay về chịu tội, họ đã gặp một bác chăn chiên đang ca hát véo von, không một chút lo âu. Đám binh sĩ đã sấn lại tóm cổ người chăn chiên và lột áo. Nhưng vừa lột áo người chăn chiên, họ vô cùng sửng sốt vì ông ta không có nổi một chiếc áo lót!

    Người đời thường nói: “Có tiền mua tiên cũng được”. Nhưng chắc chắn người ta không thể dùng tiền bạc để mua hạnh phúc, an vui cho tâm hồn mình. Phúc thay những ai có tâm hồn nghèo khó. Chỉ khi nào tâm hồn chúng ta trống rỗng của cải, Thiên Chúa mới có thể lấp đầy.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  20. Được cám ơn bởi:


  21. #377
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    06 tháng 12

    Hai cánh cửa sổ

    Từ cánh cửa sổ nhìn vào thiên nhiên, người ta có thể có nhiều cái nhìn khác nhau về cuộc sống.

    Trong một vở kịch của Samuel Beckell, một nhân vật đã kể lại như sau: “Tôi biết có một tên chán đời lúc nào cũng nghĩ rằng ngày tận thế đang đến. Tôi thường đến thăm hắn trong đường trí viện. Tôi nắm tay hắn và dìu hắn đến bên cửa sổ. Tôi nói với hắn: “Nhìn kìa, cả một cánh đồng bắp xanh tươi… Nhìn kìa, những cánh bướm đang phất phới. Còn gì đẹp bằng!” Nhưng hắn gỡ tay tôi ra và trở về góc phòng. Mặt mày hắn hớt hãi tái mét. Tất cả những gì tôi vừa chỉ cho hắn chỉ là một đống tro tàn xám xịt”.

    Có một cánh cửa sổ khác từ đó người ta chỉ có thể nhìn thấy cảnh đẹp mà thôi. Đó là cánh cửa sổ nhỏ tại một nhà nguyện ở phía Nam Ái Nhĩ Lan. Tất cả mọi cánh cửa sổ trong nhà nguyện này đều được làm bằng kính trên đó có vẽ Đức Kitô và các môn đệ của Ngài. Duy chỉ có một cánh cửa sổ là không có hình vẽ. Xuyên qua tấm kính trong suốt của cánh cửa sổ này, người ta có thể nhìn thấy một quang cảnh thật tươi mát, đó là một cái hồ nước trong xanh nằm giữa những ngọn đồi cỏ lúc nào cũng xanh tươi. Bên dưới cánh cửa sổ, người ta đọc được câu kinh thánh như sau: “Trời cao tường thuật vinh quang Chúa. Thánh không kể ra sự nghiệp của Ngài”.

    Câu chuyện của hai cánh cửa sổ trên đây gợi lên cho chúng ta vần thơ: Hai người cùng nhìn xuyên qua chấn song cửa của nhà tù. Một người chỉ thấy có bùn nhơ, một người lại nhìn thấy các vì sao.

    Mùa vọng là thời gian của hy vọng.

    Chúng ta được mời gọi để đặt tất cả tin tưởng, phó thác nơi Thiên Chúa. Thiên Chúa không bao giờ bỏ cuộc. Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về con người. Tiếp theo bao nhiêu vấp phạm và phản bội của con người. Thiên Chúa vẫn đeo đuổi chương trình của Ngài. Người vẫn tiếp tục yêu thương con người. Nơi hình ảnh đã hơn một lần bị hoen ố vì tội lỗi, Thiên Chúa vẫn nhìn thấy phản chiếu vẻ đẹp cao sang của chính Ngài. Xuyên qua cánh cửa sổ nhỏ của mỗi người, Thiên Chúa vẫn còn nhìn thấy cảnh đẹp của lòng người.

    Chúng ta cũng được mời gọi để tiếp tục tin tưởng nơi con người. Dù thấp hèn tội lỗi đến đâu, dù hung hãn độc ác đến đâu, mỗi một con người đều là hình ảnh cao vời của Thiên Chúa, mỗi một con người đều xứng đáng để tiếp tục được tin tưởng, được yêu thương.

    Tin tưởng phó thác nơi Thiên Chúa, tin yêu nơi con người, chúng ta cũng được mời gọi để không thất vọng về chính bản thân. Đau khổ có chồng chất, tội lỗi có ngập tràn, mỗi người chúng ta vẫn là đối tượng của một Tình yêu cá biệt… Thiên Chúa yêu thương tôi, Thiên Chúa đang thực hiện cho tôi những gì là thiện hảo nhất: đó phải là tư tưởng cơ bản hướng dẫn tất cả Mùa Vọng của chúng ta. Từ bên cánh cửa sổ của tâm hồn nhìn vào cuộc đời, chúng ta hãy nhận ra những vì sao của hy vọng, những cánh đồng xanh tươi của lạc quan.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  22. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  23. #376
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    05 tháng 12

    Thiện nguyện

    Hôm nay là ngày quốc tế những người thiện nguyện được Liên Hiệp Quốc thành lập năm 1985 và cử hành lần đầu tiên ngày 5 tháng 12 năm 1986. Ngày quốc tế những người thiện nguyện vừa là một tưởng thưởng và biết ơn đối với không biết bao nhiêu người đang âm thầm phục vụ không công những người đồng loại của mình, vừa là một lời mời gọi dấn thân phục vụ.

    Hiện nay, trên khắp thế giới có khoảng 35 cơ quan thiện nguyện chiêu mộ và gởi người đi khắp nơi để phục vụ trong mọi lĩnh vực: từ một cán sự y tá phục vụ trong rừng già Phi Châu, đến các chuyên viên làm việc trong các dự án phát triển tại các nước thuộc thế giới đệ tam, từ một thanh niên thiếu nữ âm thầm làm việc tại các nước nghèo đến các chuyên viên tổ chức các cuộc lạc quyên: tất cả đều được thúc đẩy bởi một ý chí: đó là phục vụ người anh em.

    Ngày quốc tế những người thiện nguyện cũng là một bài ca dành cho một nhân loại đã đạt được mọi bước tiến trong sự trưởng thành. Bên cạnh những bước giật lùi vì chiến tranh, vì hủy hoại lẫn nhau, nhân loại vẫn cố gắng tiến bước trong khát vọng và những nỗ lực nhân đạo. Bước tiến ấy còn tiếp tục là nhờ ở tinh thần thiện nguyện, ý chí phục vụ…

    Ngày quốc tế thiện nguyện hôm nay không phải là phụ trương của những ngày quốc tế khác rải rác trong suốt năm như ngày Hòa bình thế giới, ngày Sức khỏe, ngày Thực phẩm, ngày Giới trẻ, ngày Môi sinh, ngày Nhi đồng, ngày Phụ nữ v.v… Ngày hôm nay là khẳng định của một ý niệm nền tảng cho tất cả mọi ngày quốc tế khác: ý niệm đó chính là tự nguyện phục vụ.

    Ngày quốc tế những người thiện nguyện hôm nay không chỉ là ngày tưởng thưởng và biết ơn đối với những người thiện nguyện. Ngày hôm nay là ngày của mỗi chúng ta, bởi vì chúng ta chỉ có thể sống trọn ơn gọi làm người khi chúng ta biết tự nguyện sống cho người khác…

    Chúa Giêsu là mẫu mực của thiện nguyện… Là Thiên Chúa, Ngài đã đến trong thế gian để mặc lấy thân phận nghèo hèn của con người. Trở nên con người, Ngài đã không sống giữa chốn giàu sang phú quý, nhưng đến với những con người nghèo hèn nhất trong xã hội. Ngài đã phục vụ và phục vụ cho đến chết. Ngài đã đến để làm cho bộ mặt thế giới này trở nên nhân bản hơn. Cùng với Người, hàng hàng lớp lớp những con người dấn thân phục vụ tha nhân đã tô điểm cho bộ mặt thế giới được thêm tươi tốt hơn. Quả thực, một thế giới không có những người sống và chết cho tha nhân là một thế giới không có nhân tính… Chúng ta hãy tưởng tượng một thế giới không có những thánh Phanxicô Assisi, không có những Mahatma Gandhi, không có những Albert Schweitzer, không có những Têrêxa Calculta, không có những hội viên của Hội Chữ Thập Đỏ… một thế giới như thế quả thực là một thế giới buồn thảm. Một thế giới không có những bàn tay đưa ra để chia sẻ, để san sẻ, để đỡ nâng, một thế giới không có những tấm lòng tử tế: một thế giới như thế quả thực là một thế giới của chết chóc…

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  24. Được cám ơn bởi:


  25. #375
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    04 tháng 12

    Bức ảnh của gia đình

    Trong thời kỳ khai phá bên Mỹ Châu, có 5 thanh niên mỹ tới vùng Ohio tìm vàng. Đây là một vùng hoang vu nguy hiểm không thể lường trước được… Sau một thời gian sống giữa rừng thiêng nước độc, khi trở về nhà, 4 người trong đám đã trở nên cộc cằn dữ tợn. Chỉ có một người còn giữ được tinh thần minh mẫn như trước. Người ta hỏi anh: làm thế nào để tránh được những lỗi lầm của những người kia, anh trả lời như sau:

    “Vì một bức hình tôi đã mang theo. Không phải là bức hình của một người bạn gái, nhưng là của chính gia đình tôi… Buổi sáng trước khi tôi lên đường, chúng tôi đã ngồi ăn sáng chung với nhau. Mọi người đều nghẹn ngào vì tôi là người thứ nhất xa gia đình… Cha tôi nhắn nhủ đôi lời và cả gia đình đều quỳ gối cầu nguyện cho tôi. Chính hình ảnh đó đã theo tôi trong suốt chuyến đi và đã nâng đỡ tôi”.

    Sống ở đời, ai cũng cần phải có một lý tưởng. Lý tưởng đó nuôi dưỡng và hướng dẫn chúng ta cũng như đem lại cho chúng ta sự kiên trì trong cuộc sống. Lý tưởng của bạn là gì? Tiền tài, danh vọng hay lạc thú? Tất cả những điều đó rồi cũng sẽ đưa chúng ta đến thất vọng, chán chường. Duy chỉ có mình Chúa mới có thể lấp đầy nỗi trống vắng trong tâm hồn chúng ta và giúp chúng ta vượt qua được bao gian nguy trong cuộc sống… Bạn muốn lấp đầy tâm hồn bạn với hận thù, bạo động và cau có ư? Hãy trục xuất Chúa ra khỏi tâm hồn bạn… Bạn muốn được sự bình an đích thực và một tâm hồn minh mẫn thư thái ư? Hãy để cho Chúa chiếm ngự tâm tư bạn một cách trọn vẹn…

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  26. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  27. #374
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    03 tháng 12

    Giác ngộ

    “Lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn nào được ích gì?”… Lời thách thức này của Tin Mừng đã khiến cho một vị giáo sư trẻ tuổi bỏ một tương lai đầy hứa hẹn, bỏ tất cả để chỉ còn đeo đuổi một mục đích duy nhất trong cuộc đời: sự sống đời đời của chính mình và của người đồng loại.

    Vị giáo sư trẻ tuổi đó chính là thánh Phanxicô Xaviê, bổn mạng của các xứ truyền giáo, mà hôm nay Giáo hội kính nhớ… Chưa tròn 25 tuổi, Phanxicô đã nổi tiếng như một giáo sư triết học tài ba tại đại học Paris. Giữa lúc danh vọng đang đến, Phanxicô Xaviê đã nhận được những lời thách thức trên đây từ người bạn thân Inhaxiô Loyola.

    Không còn chống cưỡng lại với Lời Chúa, Phanxicô Xaviê đã đến Montmartre để cùng với Inhaxiô sống đời khó nghèo, khiết tịnh và phục vụ tông đồ, theo những chỉ dẫn của Đức Thánh Cha.

    Năm 1537, nghĩa là 3 sau khi đã tuyên khấn, Phanxicô lãnh chức linh mục. Từ Italia, ngài sang Lisbon của Bồ Đào nha để lên đường đi truyền giáo tại Ấn Độ. Trong 10 ngắn ngủi, Phanxicô Xaviê đã rảo bước đi khắp nơi để đem Tin Mừng đến cho dân tộc Nhật Bản, Mã Lai và Ấn Độ. Cuộc sống của ngài là một chia sẻ cảm thông sâu xa với những người nghèo khổ nhất… Chưa đạt được giấc mơ đặt chân đến Trung hoa và Việt Nam, thánh nhân đã qua đời trong kiệt sức, tại một hải đảo cách Hồng Kông 100 cây số. Bị những người lái buôn Bồ Đào Nha bỏ rơi trên bãi cát, thánh nhân đã qua đời trong sự trơ trụi nghèo nàn.

    Danh vọng, tiền tài, ngay cả sức khỏe… tất cả đều được đốt cháy để tìm được niềm vui đích thực cho tâm hồn và mang niềm vui đó đến với mọi người: đó là sứ điệp mà thánh Phanxicô Xaviê đã để lại cho tất cả chúng ta.

    “Nhà giàu đứt tay bằng ăn mày đổ ruột”… Có lẽ người ta thường dùng câu nói trên đây không những để nói lên tính cách tương đới của đau khổ, mà còn để nói lên ngay cả sự tương đới của hạnh phúc.

    Sau những tháng năm ăn độn, ăn rau, những người nghèo có thể hớn hở reo vui khi được bữa cơm trắng với chút thịt cá. Sau những tháng năm tù đày, một người vừa mới được phóng thích sẽ reo hò sung sướng khi được đi lại tự do, khi được thở không khí trong lành…

    Những người giàu có, ngày nào cũng yến tiệc linh đình sẽ thèm khát đôi chút cá kho, mắm cà của người nghèo khổ… Những đứa trẻ giàu có ở đô thị sẽ thèm khát những giây phút được cỡi trâu hay tắm ao của những chú bé nghèo ở nhà quê…

    Tựu trung, vấn đề cơ bản nhất của con người vẫn là đi tìm hạnh phúc. Và cuối cùng, sau những miệt mài tìm kiếm, ai cũng nhận thấy rằng mình sẽ không bao giờ đạt được hạnh phúc đích thực và trường cửu trên trần gian này. Kẻ đứng ở núi này sẽ luôn nhìn sang núi nọ…

    Chúa Giêsu đã đề ra cho chúng ta một bí quyết của hạnh phúc: ai muốn cứu mạng sống mình, sẽ mất và ai mất mạng sống mình vì Ta sẽ gặp lại… Chỉ có một niềm vui đích thực đó là sống trọn vẹn cho Chúa. Chỉ có một điều quan trọng nhất trong cuộc sống: đó là lắng nghe Lời Chúa và sống Lời Chúa.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  28. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  29. #373
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    02 tháng 12

    Mòn mỏi đợi trông

    Ngày kia, một hoàng đế nọ tập trung lại tất cả các nghệ sĩ trong mọi lãnh thổ của đế quốc, để tổ chức một cuộc thi đua. Đề tài của cuộc thi đua là: mô tả dung mạo của hoàng đế…

    Các nghệ sĩ Ấn Độ với đầy đủ dụng cụ và các thứ đá hoa cương quý giá. Các nghệ sĩ người Anmêni mang đến một thứ đất sét mà chỉ có họ mới biết được giá trị của nó. Những người Ai Cập thì mang đến đủ thứ dụng cụ và một khối cẩm thạch quý giá.

    Sau cùng, người ta thấy xuất hiện một phái đoàn Hy Lạp. Mọi người đều ngạc nhiên, bởi vì họ chỉ mang đến vỏn vẹn một gói thuốc đánh bóng…

    Người ta giam các nghệ sĩ vào trong các khu nội cấm trong cung điện. Khi thời hạn ấn định đã đến, hoàng đế cho trưng bày tất cả các tác phẩm của các nghệ sĩ. Ông trầm trồ ca ngợi bức chân dung của chính mình do các họa sĩ Ấn Độ vẽ. Sang đến các pho tượng của người Ai cập và các mô hình của người Anmêni, ông càng tỏ ra thán phục hơn.

    Sau cùng, khi đến gian hàng của người Hy Lạp, ông chỉ thấy vỏn vẹn bức tường bằng cẩm thạch của phòng khách, nhưng mặt tường được đánh bóng đến độ khi nhìn vào ông thấy nguyên khuôn mặt của mình hiện ra từng nét…

    Và dĩ nhiên, phái đoàn đã đoạt giải chính là những người Hy Lạp, bởi vì họ đã hiểu rằng chỉ có hoàng đế mới họa được chính khuôn mặt của mình.

    Họa lại khuôn mặt của Đức Kitô: đó là mục đích của Giáo hội. Và nói như danh họa kiêm điêu khắc gia Michelangelo: “Để tạc một bức tượng, điều quan trọng chính là những gì phải được gọt bỏ”.

    Muốn họa lại khuôn mặt của Đức Kitô, Giáo hội phải đánh bóng bức tường khuôn mặt của mình bằng cách gọt bỏ, đục đẽo tất cả những gì còn sần sùi, thừa thãi…

    Mùa Vọng là mùa của mong đợi… Hai chữ mong đợi trong ngôn ngữ Việt Nam thường được đi kèm với hai chữ khác: mòn mỏi. Mong đợi nào cũng làm cho con người ra mòn mỏi. Nhưng chính sự hao mòn đó càng làm cho giây phút gặp nhau thêm đậm đà, thắm thiết hơn.

    Mùa Vọng thường dạy chúng ta mong đợi. Đức Kitô đến với chúng ta qua từng biến cố, từng phút giây trong cuộc sống. Ngài chỉ được nhận diện, Ngài chỉ được họa lên nguyên hình nếu chúng ta chấp nhận đánh bóng bức tường thành rong rêu hoặc sần sù của con người chúng ta. Càng mòn mỏi, càng được gọt đẽo, chúng ta càng thấy được Đức Kitô và càng họa lại được Đức Kitô cho người khác…

    Thật ra, không phải chúng ta là người họa lại khuôn mặt của Đức Kitô, mà chính Ngài đến với chúng ta với những đường nét mà chỉ có Ngài mới biết đích thực là của Ngài. Bổn phận của người Kitô chính là chấp nhận cho Đức Kitô dùng con người của mình để nhìn thấy khuôn mặt của Ngài. Phiến đá cẩm thạch của con người chúng ta càng bóng láng, gương mặt của Đức Kitô càng hiện rõ…

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  30. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  31. #372
    muoicamau
    Khách viếng
    muoicamau's Avatar

    Default

    "Xin thương đỡ nâng con suốt cuộc đời vì ngoài Chúa con đâu có ai nương nhờ"

  32. #371
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    THÁNG 12

    “Trinh nữ sẽ thụ thai và sinh con và người ta sẽ gọi tên Ngài là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng tôi”.

    (Mt 1, 23)

    01 tháng 12

    Mang nặng đẻ đau

    Trong tờ thông tin liên lạc của một giáo xứ nọ, người ta đọc thấy ở trang bìa của số ra tháng 12 như sau: Mùa Vọng là mùa của thai nghén…

    Có lẽ chỉ có những người đàn bà đã hơn một lần kinh qua thời thai nghén và sinh nở mới có thể giúp chúng ta hiểu được thế nào là 9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau… Trong 9 tháng 10 ngày, ngoài những nôn mửa không ngừng, người đàn bà mang thai thường phải trải qua nhiều tâm trạng khác nhau của vui buồn lẫn lộn…

    Vui vì sự sống và niềm hy vọng đang lớn dần trong tâm hồn và thể xác của mình, người đàn bà mang thai cũng lo sợ, vì những bất ngờ không lường trước được. Những đột biến trong người cũng khiến cho người đàn bà mang thai cảm nhận được sự mỏng dòn, yếu đuối của con người. Tất cả mọi cử động, chế độ dinh dưỡng đều được cân nhắc cẩn thận để không phương hại đến bào thai… Có nên tiếp tục đi nhanh như trước kia không? Có được hút một điếu thuốc như trước không? Có nên dùng cafe không? Có nên dùng một chút bia rượu không? Có nên thức khuya không?… Tất cả đều được cân nhắc từng ly từng tí.

    Bào thai càng lớn dần, niềm vui và nỗi lo lắng cũng tăng thêm… Và khi đến ngày nở nhụy khai hoa, như Chúa Giêsu đã nhận xét, niềm vui của người đàn bà khỏa lấp được tất cả những chờ đợi trong khi mang thai và những đớn đau trong khi sinh con.

    Sự chào đời của hài nhi không những mang lại niềm vui, nhưng cũng đảo lộn cuộc sống trong gia đình. Đứa bé đã trở thành trung tâm của cuộc sống gia đình. Giờ giấc thay đổi, nhịp sống cũng thay đổi. Và có lẽ cái nhìn cũng đổi mới với mọi người trong nhà.

    Mùa Vọng là mùa của thai nghén… Do tiếng thưa xin vâng đáp trả của Đức tin, chúng ta cũng cưu mang chính Chúa. Như người đàn bà có thể cảm nhận được sự tăng trưởng của bào thai, chúng ta cũng có thể cảm nhận được sự hiện diện mỗi lúc một thêm thân mật và gần gũi của Chúa trong tâm hồn chúng ta.

    Cũng như người đàn bà mang thai có thể nhận ra sự mỏng dòn yếu đuối của mình, với sự hiện diện của Chúa trong tâm hồn, chúng ta cũng cảm nhận sâu sắc hơn những bất toàn, khiếm khuyết và tội lỗi của chúng ta. Ý thức ấy càng mời gọi chúng ta bước đi trong từng cố gắng vươn cao hơn. Cũng như người đàn bà mang thai cân nhắc từng đường đi nước bước, từng cách ăn mặc đi đứng, người cưu mang Chúa cũng tập trung tất cả suy tư, hành động, cư xử của mình vào chính Chúa. Lẽ sống là động lực của người có niềm tin chính là Chúa…

    Bào thai càng lớn lên thì sự quên mình của người mẹ càng gia tăng. Người cưu mang Chúa cũng thế. Thánh Gioan Tẩy giả đã diễn tả đúng đòi hỏi ấy khi Ngài nói về Chúa Giêsu: “Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại”… Càng quên mình, người tín hữu Kitô càng cảm nhận được sự hiện diện của Chúa trong tâm hồn. Đó là định luật của đời sống Đức tin, chính khi quên mình, người Kitô cảm nhận được sự hiện diện của Chúa và càng gặp được chính mình…

    Mùa Vọng là mùa của thai nghén: chúng ta hãy chuẩn bị cho Chúa Giêsu một máng cỏ trong tâm hồn chúng ta. Cũng như người đàn bà quên mình vì không biết bao nhiêu chuẩn bị cho con, chúng ta cũng hãy hướng trọn cuộc sống của chúng ta về với Chúa Giêsu. Hãy để cho Ngài lớn lên bằng những nhỏ lại của chúng ta: nhỏ lại trong tham vọng, nhỏ lại trong những ước muốn bất chính, nhỏ lại trong những đố kỵ, ghen ghét ích kỷ, nhỏ lại trong muôn vàn những đốn hèn, nhỏ nhặt trong cuộc sống… Và rồi, với Chúa ngự trị trong ta, tình mến sẽ lớn mãi trong trái tim.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  33. Được cám ơn bởi:


  34. #370
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    30 tháng 11

    Bảo chứng của trường sinh bất tử

    Công chúa Touwan bên Trung Quốc từ trần vào khoảng năm 104 trước công nguyên, nhưng được những người sinh sống đồng thời tin tưởng là bà sẽ trường sinh bất tử vì bà được an táng trong một quan tài bằng ngọc thạch. Chồng bà nhắm mắt lìa đời 9 năm trước đó cũng được an táng trong một quan tài tương tự.

    Đôi vợ chồng được an nghỉ trong hai ngôi mộ xây cất trong vùng đồi núi hoang vu. Mãi đến năm 1969 người ta mới khám phá ra và cả thế giới ngạc nhiên trước sự giàu sang của thời đại ấy được biểu lộ qua 2 800 của lễ được dâng tặng lúc cử hành lễ ang táng, nhưng đặc biệt nhất là 2 cái quan tài, mỗi cái gồm tất cả 2 000 mảnh ngọc thạch nhỏ được kết chung lại bằng những sợi chỉ bằng vàng.

    Những người sinh sống vào thời đại ấy quan niệm rằng: vàng và ngọc thạch không bị thời gian làm hư hại vì thế chúng là bảo chứng cho sự trường sinh bất tử.

    Trên ba vòng bán nguyệt của khung cửa chính ở nhà thờ chính tòa Milanô bên Italia có khắc 3 dòng chữ:

    - Phía dưới hình một hoa hồng được chạm trổ tinh vi của một vòng bán nguyệt, người ta đọc được hàng chữ: “Mọi hạnh phúc chỉ kéo dài trong khoảnh khắc”.

    - Bên vòng bán nguyệt của khung cửa kia, dưới hình một cây thập giá có ghi hàng chữ: “Mọi đau khổ chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc”.

    - Ở vòng bán nguyệt của khung cửa giữa dẫn vào lòng chánh của vương cung thánh đường có khắc dòng chữ: “Chỉ có sự đời mới là quan trọng”.

    Ở giữa một bên là quan niệm đi tìm thuốc tiên hay sử dụng quan tài bằng ngọc thạch để được trường sinh bất tử và bên kia là quan niệm cuộc đời con người chấm cùng bằng cái chết, những người Kitô hữu xây dựng cuộc sống vĩnh cửu bằng những giây phút hiện tại và tin tưởng rằng cái chết là ngưỡng cửa dẫn vào cuộc sống đời đời và chính cuộc sống này mới thực sự quan trọng.

    Vì thế họ chọn thái độ “sống gởi thác về”. Họ thu nhặt những giá trị quý như vàng ngọc bằng cách sống tốt, sống thật những giây phút hiện tại, bằng cách áp dụng “hai đạo luật vàng: mến Chúa yêu người”, vì họ biết rằng chỉ có những gì được làm vì Tình yêu mới có giá trị vĩnh cửu.

    Vì thế họ quan niệm đời sống là một cuộc hành trình, phải luôn cất bước ra đi: nước mắt, nụ cười chỉ có giá trị tương đối, để mỗi ngày họ bắt đầu lại, mỗi ngày họ cất một bước chân mới đi về nhà Cha.

    Năm phụng vụ đã gần kết thúc. Giáo hội mời gọi chúng ta tiếp tục sống, nhưng với chú tâm sống tốt, sống thật từng phút giây hiện tại vì chúng ta là những hạt cát, những viên gạch xây dựng cho cuộc sống mai sau.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  35. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  36. #369
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    29 tháng 11

    Cái dũng của thánh nhân

    Thánh Clêmentê Hofbaner, nổi tiếng là một người nóng tính.

    Ngài được cử làm bề trên của một cô nhi viện. Một hôm trong nhà không còn lương thực, Clêmentê đã phải đích thân đi xin ăn. Ngài vào nhà một người giàu có đang tổ chức một sòng bạc. Người chủ nhà vừa gặp cơn đen lại vừa bị người hành khất quấy rầy. Ông không kềm nổi cơn bực bội nên đã nhổ tung nước bọt vào mặt thánh nhân. Bình thường có lẽ Clêmentê đã có phản ứng mạnh. Nhưng vốn luyện tập sự nhẫn nại, nên ngài đã đứng lên lau mặt rồi vui vẻ nói với người đã phỉ nhổ mình: “Đó là quà ông dành cho tôi, xin cám ơn ông. Thế còn quà của các trẻ mồ côi đâu?” Bị đánh động bởi cử chỉ điềm nhiên vui vẻ của thánh nhân, người chủ nhà đành phải lấy tiền trao cho ngài để giúp đỡ các em mồ côi.

    Cái dũng của thánh nhân chính là biết dùng sự thinh lặng, nhẫn nhục để biến cải tâm hồn con người. Cổ nhân thường nói: “Một câu nhịn bằng chín câu lành”. Không có sức mạnh nào có thể thắng nổi sự bất bạo động. Bởi vì, khí giới dù có tối tân và có sức đe dọa đến đâu cũng không thể thuyết phục được tâm hồn con người. Chỉ có lòng tha thứ mới có thể bẻ gãy được thứ vũ khí ác hại nhất là hận thù.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  37. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  38. #368
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    28 tháng 11

    Bà vợ của Socrate

    Nhà hiền triết Hy Lạp Socrate chẳng may có một người vợ khó tính như chằng tinh. Nhưng ông đã chịu đựng tất cả những dở chứng của bà một cách kỳ diệu… Một ngày nọ, ông đang đàm đạo với các môn sinh ngay trước cửa nhà, bà vợ bắt đầu dùng mọi lời lẽ thô tục để rủa sả ông. Nhưng ông vẫn một mực điềm nhiên như không nghe biết gì. Bà vợ không cầm nổi cơn giận, đã múc một gáo nước tạt vào người ông. Nhà hiền triết cũng không để lộ một phản ứng. Mãi một lúc sau, ông mới bông đùa với đám môn sinh: “Sau cơn sấm sét thì lại có mưa giông”.

    Thánh Basiliô khuyên dạy như sau: “Đừng ăn miếng trả miếng”. Kẻ chiến thắng trong một cuộc chiến phi lý là người bất hạnh nhất, bởi vì người đó sẽ mang theo tất cả phần lỗi… Hãy để cho kẻ thù ta là thầy dạy ta. Đừng bắt chước điều ta ghét bỏ. Đừng trở nên gương soi cho một kẻ đang giận dữ bằng cách phản chiếu chính khuôn mặt giận dữ của người đó.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  39. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  40. #367
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    27 tháng 11

    Tiếng vọng rừng sâu

    Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ, giận mẹ nhưng không thể xúc phạm một cách trực tiếp, cậu bé chạy đến một thung lũng cạnh một khu rừng rậm. Cậu lấy hết sức mình và thét lên: “Tôi ghét người”. Cậu ngạc nhiên vô cùng vì từ khu rừng có tiếng vọng lại: “Tôi ghét người”. Cậu hoảng hốt quay về với mẹ và khóc nức nở. Cậu không thể hiểu được từ trong rừng đã có người thù ghét cậu.

    Người mẹ nắm tay đưa cậu trở lại khu rừng và bảo cậu hãy hét lên: “Tôi yêu người”. Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì cũng có người nói vọng lại: “Tôi yêu người”. Lúc đó người mẹ mới giải thích cho cậu như sau: “Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận điều đó. Ai gieo gió thì người đó sẽ gặt bão. Nếu con thù ghét người, thì người cũng sẽ thù ghét con. Nếu con yêu thương người, thì người cũng sẽ yêu thương con”.

    Hận thù lúc nào cũng kéo theo hận thù, bạo động lúc nào cũng sinh ra bạo động. Chỉ có Tình yêu mới làm phát sinh Tình yêu. Bạo động và hận thù không thể là phương thế để cải tạo xã hội. Chỉ có Tình yêu đích thực mới cải đổi được lòng người. Bạn hãy sống cao thượng. Bạn hãy lấy Tình yêu để đáp trả lại hận thù. Tiếng vọng cao đẹp nhất của một nghĩa cử yêu thương lúc nào cũng là tiếng vọng của bình an tự trong đáy tâm hồn chúng ta.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  41. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  42. #366
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    26 tháng 11

    Vui với người vui, khóc với kẻ khóc

    Cha Pierre, người sáng lập phong trào Emmaus, chuyên giúp những người không nhà không cửa tìm được nơi cư ngụ và tự lực cánh sinh từ việc chế biến những đồ phế thải, đã ôn lại một trong những kỷ niệm mà ngài cho là ý nghĩa nhất trong cuộc đời như sau: Gia đình tôi gồm có tất cả tám anh chị em. Một ngày thứ năm nọ, chúng tôi muốn tập trung lại với nhau để đi đến thăm một gia đình bà con của chúng tôi. Nhưng cha mẹ tôi đã phạt tôi bằng cách bắt tôi phải ở nhà. Buổi chiều hôm đó, các anh em tôi trở về, ai cũng cười nói huyên thuyên vì một ngày được chơi đùa thỏa thích. Thái độ đó càng làm tôi bực tức thêm. Không kềm hãm được sự ghen tức, tôi đã nói với một người anh của tôi như sau: “Không có tôi thì kể như cuộc chơi cũng không có ý nghĩa gì”. Tôi trút hết cả giận dữ cũng như sự kiêu hãnh của tôi và bỏ đi nơi khác.

    Ba tôi đang đau liệt trong phòng của ông. Tình cờ nghe được lời phát biểu ngạo mạn của tôi, ông cho gọi tôi vào… Lúc đó tôi mới hiểu được sai trái của tôi cũng như nỗi khổ tâm của cha tôi. Nhưng cha tôi đã không la rầy tôi. Ông chỉ nhỏ nhẹ bảo tôi: “Con không biết rằng con vừa nói một lời lẽ xấu xa ư? Con nghĩ rằng chỉ có con là người quan trọng nhất sao? Tại sao con không bằng lòng khi những người khác được sung sướng?”

    Lúc đó tôi mới hiểu rằng ba tôi đau khổ trong thân xác đã đành, nhưng ông còn đau khổ gấp bội trong tinh thần vì tính xấu của tôi.

    Tôi không bao giờ quên được câu chuyện trên đây… Và có lẽ đây là câu chuyện đánh dấu cả cuộc đời còn lại của tôi.

    Ba nguyên tắc cơ bản hướng dẫn đời sống của các cộng đồng Emmaus do cha Pierre sáng lập, trước hết đó là lao động. Các thành phần của cộng đồng Emmaus không chấp nhận bất cứ một sự dâng cúng nào. Tay làm hàm nhai, mỗi người trong cộng đồng đều ý thức về giá trị của việc làm và sự đóng góp của mình.

    Nguyên tắc thứ hai đó là đời sống cộng đoàn. Tất cả mọi tiền của kiếm được đều bỏ vào quỹ chung của cộng đoàn. Từ ba mươi năm nay, tất cả tiền của thu tích được đều được chi dùng cho đời sống của cộng đồng cũng như được bố thí cho những người nghèo khổ túng thiếu hơn.

    Nguyên tắc thứ ba là phục vụ. Đây là nguyên tắc tổng hợp mọi nguyên tắc khác của đời sống cộng đoàn. Phục vụ có nghĩa là sống cho người khác, lấy đau khổ của người khác làm chính đau khổ của mình, lấy niềm vui của người khác làm chính niềm vui của mình.

    Có lẽ nguyên tắc cơ bản mà cha Pierre đang áp dụng trong các cộng đoàn Emmaus của ngài chính là bài học mà ngài tiếp thu được từ thân phụ của mình: “Con không bằng lòng khi thấy những người khác được hạnh phúc ư?”

    Nguyên tắc trên đây cũng là lời khuyên mà thánh Phaolô thường nhắn nhủ các tín hữu của ngài: “Vui với người vui, khóc với kẻ khóc”.

    Dù sống trong địa vị nào trong xã hội, dù sống dưới hình thức gia đình nào, độc thân hay có đôi bạn, mọi người đều được mời gọi để sống chung với những người xung quanh. Nguyên tắc đơn sơ và cơ bản nhất trong cuộc sống chung vẫn là: “Lấy hạnh phúc của người khác làm hạnh phúc của chính mình, lấy niềm đau của người khác làm nỗi khổ của chính mình”.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  43. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  44. #365
    vit con xau's Avatar

    Tuổi: 37
    Tham gia ngày: Dec 2008
    Tên Thánh: Gioan
    Giới tính: Nam
    Đến từ: gx lac quang
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 132
    Cám ơn
    2,789
    Được cám ơn 622 lần trong 120 bài viết

    Default

    cảm ơn rất nhiều ! những mẩu chuyện nhỏ nhưng ý nhgiã của chuyện không nhỏ tý nào. những câu chuyện gợi lên trong tôi niềm xúc cảm, những suy nghĩ, hơn hết đó là sự dằn vặt trong mình.
    xin cảm ơn vì đã cho tôi được biết về những mẩu chuyện này, xin cảm ơn vì những mẩu chuyện đã làm tôi thao thức và tôi cũng xin cảm ơn tất cả.......
    Chữ ký của vit con xau


    Tội Nhân Bất xứng !

  45. Có 2 người cám ơn vit con xau vì bài này:


  46. #364
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    25 tháng 11

    Không quá muộn để nên thánh

    Người Nhật Bản có kể một câu chuyện như sau:

    Zenkai là một thanh niên con của một hiệp sĩ Samourai. Anh được tuyển vào phục dịch cho một viên chức cấp cao trong triều đình. Không mấy chốc, Zenkai đem lòng say mê người vợ của chủ mình. Anh lập mưu giết người chủ và đem người đàn bà trốn sang một vùng đất xa lạ.

    Anh tưởng có thể ăn đời ở kiếp với người đàn bà. Nhưng không mấy chốc, người đàn bà đã để lộ nguyên hình của một con người ích kỷ, đê tiện. Zenkai đành bỏ người đàn bà và ra đi đến một vùng đất khác, ở đó anh sống qua ngày bằng nghề hành khất.

    Trong cảnh bần cùng khốn khổ, Zenkai bắt đầu hồi tâm để nhớ lại những hành động tội lỗi của mình. Anh quyết định làm một việc thiện để đền bù cho quá khứ nhơ nhớp của mình.

    Anh đi về một vùng núi hiểm trở, nơi mà nhiều người đã bỏ mình vì khí hậu khắc nghiệt cũng như vì công việc nặng nhọc. Zenkai đem hết sức lực của mình để khai phá một con đường xuyên qua vùng núi ấy.

    Ban ngày đi khất thực, ban đêm đào đường xuyên qua núi. Zenkai cặm cụi làm công việc ấy ròng rã trong ba mươi năm trời.

    Hai năm trước khi Zenkai hoàn thành công trình của mình, thì người con của viên chức triều đình mà anh đã sát hại trước kia bỗng tìm ra tung tích của anh. Người thanh niên thề sẽ giết Zenkai để trả thù cho cha mình. Biết mình không thoát khỏi án phạt vì tội ác mình đã gây ra mấy chục năm trước, Zenkai phủ phục dưới chân người thanh niên và van xin.

    “Tôi xin sẵn sàng chịu chết. Nhưng cậu hãy cho phép tôi được hoàn thành công việc tôi đang làm dở. Khi mọi sự đã hoàn tất, cậu hãy giết tôi”.

    Người thanh niên ở lại để chờ cho đến ngày trả được mối thù cho cha. Nhưng trong khi chờ đợi, không biết làm gì, người thanh niên đành phải bắt tay vào việc đào đường với Zenkai mà vẫn nuôi chí báo thù cha.

    Nhưng chỉ sau một năm cùng làm việc với kẻ đã giết cha mình, người thanh niên cảm thấy mọi ý muốn báo thù đều tan biến trong anh. Thay vào đó, anh lại thấy dậy lên trong lòng sự cảm phục và thương mến đối với sự nhẫn nhục, chịu đựng của Zenkai.

    Con đường đã được hoàn thành trước dự định. Giờ đây dân chúng có thể qua lại vùng núi hiểm trở một cách dễ dàng.

    Giữ đúng lời hứa, Zenkai đến phủ phục trước mặt người thanh niên để chấp nhận sự trừng phạt. Nhưng người thanh niên vừa đỡ Zenkai dậy vừa nói trong tiếng khóc:

    “Làm sao tôi có thể chém đầu được thầy của tôi?”

    Câu chuyện trên đây hẳn hàm chứa nhiều bài học. Ngạn ngữ Latinh thường nói: “Sai lầm, vấp ngã là chuyện thường tình của con người, nhưng ngoan cố trong sai lầm là bản chất của ma quỷ”. Nét đẹp quý phái nhất nơi lòng người đó là biết hồi tâm, còn biết nhận ra lỗi lầm và từ đó quyết tâm xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Trong câu chuyện trên đây hẳn phải là hình ảnh của sự phục thiện mà Thiên Chúa vẫn luôn khơi dậy trong lòng người.

    Nhưng bài học đáng chú ý hơn trong câu chuyện trên đây có lẽ là: tình liên đới xóa tan được hận thù trong lòng người. Người thanh niên đã khám phá ra giá trị ấy khi bắt tay làm việc với Zenkai, con người mà trước đó anh đã quyết tâm tiêu diệt cho bằng được. Quả thực, tình liên đới, sự đồng lao cộng khổ, sự hiện diện bên nhau có sức tiêu diệt được hận thù trong lòng người.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  47. Có 5 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  48. #363
    dakbla's Avatar

    Tham gia ngày: Aug 2009
    Tên Thánh: Lui Maria
    Giới tính: Nam
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 2
    Cám ơn
    2
    Được cám ơn 2 lần trong 2 bài viết

    Default

    cảm ơn gấu trúc nhiều lắm chỉ một buổi tối mà sao chị post được nhiều vậy . từ nay em sẽ thường xuyên online đễ được đọc bài của chị !

  49. Được cám ơn bởi:


  50. #362
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    24 tháng 11

    Đây bài ca nghìn trùng

    Đây bài ca nghìn trùng! Vâng, đúng thế, từ dạo Đức Giêsu gục đầu tắt thở trên thập giá, cuộc sống và cái chết của Ngài đã trở nên một bài ca nghìn trùng, một bản tình ca muôn thuở nói lên mối tình Thiên Chúa yêu thương nhân loại, được thể hiện qua cái chết tự ý thật tình của Ngài để sống trọn từng chữ lời mình tuyên bố:

    “Không có Tình yêu nào lớn hơn mối tình của người chết cho bạn hữu mình”.

    Đây bài ca nghìn trùng! Vâng, đúng thế, bài ca nghìn trùng, bài ca muôn thuở của một cuộc đời sống cho Tình yêu và một cái chết, chết cho cuộc tình. Vì thế, cuộc sống khó nghèo, khiêm tốn, lam lũ để dấn thân rao giảng Tin Mừng và cứu nhân độ thế của Đức Giêsu phải kết thúc bằng cái chết tang thương, tất tưởi, cái chết đầy đau đớn, tủi nhục trên thập giá, để ngàn đời hai bàn tay bị đinh đâm thâu qua không thể nào nắm lại được nữa, nhưng muôn thuở một bàn tay luôn xòe ra như muốn nói: “Vâng, Con hoàn toàn yêu mến và vâng phục thánh ý Cha”, và bàn tay kia luôn mở rộng như muốn nói: “Vâng, Ta trọn tình thương yêu và sẵn sàng phục vụ mọi người cho đến khi đổ đến giọt máu cuối cùng”.

    Đây bài ca nghìn trùng! Vâng, đúng thế, bài ca nghìn trùng của cuộc sống dấn thân phục vụ được kết thúc trên thập giá để từ dạo ấy thập giá là biểu tượng cho một quy luật muôn thuở của Tin Mừng do Đức Giêsu rao giảng: “Nếu hạt lúa gieo xuống đất không mục nát đi, nó cứ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó mục nát đi, nó sinh được nhiều hạt khác”.

    Đây bài ca nghìn trùng! Vâng, đúng thế, đây bài ca tình thương muôn thuở được xướng lên để chờ đợi những cái đáp trả. Ngày hôm nay, nhân ngày lễ mừng thánh Andrê Dũng Lạc và các bạn tử đạo, chúng ta hãy hân hoan dâng lên Thiên Chúa cuộc sống và cái chết vì đức tin, vì Tình yêu của các bậc đàn anh, đàn chị của chúng ta như những câu đáp lại điệp khúc bản tình ca của Chúa Giêsu: “Không có Tình yêu nào lớn hơn mối tình của người chết cho bạn hữu mình”.

    Một điểm son nổi bật nhất trong những thành tích vẻ vang chứng tỏ niềm tin sắc đá được các thánh tử đạo Việt Nam ghi vào những trang sử của Giáo hội là: Lòng tôn kính thập giá.

    Không hiểu vì lý do gì mà các vua quan Việt Nam thời đó đã dùng thập giá làm phương tiện để thách đố niềm tin của các vị tử đạo. Họ gọi đó là “Quá khóa” để dùng thập giá vạch ranh giới giữa cái sống và cái chết. Nhưng trăm ngàn hình khổ đã không làm cho các vị anh hùng đức tin Việt Nam tự ý bước qua thập giá, dấu hiệu của Đấng đã rao giảng và đã thực hiện lời mình xác quyết: “Không có Tình yêu nào lớn hơn mối tình của người chết cho bạn hữu mình”.

    Không bước qua thập giá để chứng tỏ mình không chối bỏ đạo, không chối bỏ niềm tin vào Thiên Chúa, không chối bỏ Tình yêu của Thiên Chúa đối với mình dù phải chịu tan xương nát thịt, dù phải chịu kiềm kẹp, giam cầm, dù phải chịu voi dày ngựa xéo, dù phải chịu đầu rơi máu đổ, các vị tử đạo Việt Nam đã nêu gương đáp lại Tình yêu của Đấng chết treo trên thập giá để:

    - Nợ máu, các ngài đã trả bằng máu.

    - Nợ tình, các ngài đã trả bằng tình.

    - Nợ mạng sống, các ngài đã trả bằng những cái đứng lặng yên, không quá khóa, nhưng cái đứng bất động này là những cử chỉ hùng hồn dẫn các ngài đến cái chết vì một niềm tin, chết cho một cuộc tình như Đức Giêsu đã nêu gương.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  51. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  52. #361
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    23 tháng 11

    Tấm gương trong lâu đài Versailles

    Lâu đài Versailles ở ngoại ô Paris là một trong những danh lam thu hút nhiều du khách nhất. Trong lâu đài, nơi mà du khách cảm thấy bị giữ chân lâu nhất đó là phòng khánh tiết bằng pha lê, được trang bị bằng hàng ngàn tấm kính từ trên trần nhà đến các vách tường.

    Du khách sẽ ngỡ ngàng vì một hiện tượng lạ lùng: Nếu bạn đưa tay ra và chỉ về một phía nào đó, bạn sẽ thấy có hàng trăm cánh tay và hàng ngàn khuôn mặt đang hướng về bạn như đang ngắm nhìn bạn. Bạn sẽ cảm thấy như mọi người đang chú ý đến bạn. Nhưng nhìn cho kỹ thì tất cả những cánh tay, tất cả những khuôn mặt đó đều là của bạn.

    Đó là hình ảnh của mỗi người trong chúng ta. Ai trong chúng ta cũng cho mình là người quan trọng nhất. Tất cả mọi hành động, mọi ý nghĩ, mọi lời nói, đều tập trung vào bản thân chúng ta và trong lòng chúng ta không còn một chỗ trống nào để dành cho người khác.

    Cái tôi trong chúng ta có thể là một trở ngại cho tương giao giữa chúng ta và người khác cũng như tương giao giữa chúng ta và Chúa. Sự sống của Chúa chỉ có thể lớn mạnh trong chúng ta và sự sống của chúng ta chỉ có thể triển nở là lúc chúng ta thực sự sống cho Chúa. Lời của Ngài phải tiêu diệt cái tôi ích kỷ trong chúng ta để chúng ta có thể lớn lên trong Người. Nói như thánh Gioan Tẩy giả khi gặp Chúa Giêsu: “Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại”. Thưa bạn, đó phải là bí quyết trong cuộc sống của người Kitô chúng ta.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  53. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  54. #360
    nguyenfrank
    Khách viếng
    nguyenfrank's Avatar

    Default

    Đay thật sự là những thông tin rất bổ ích. Xin cảm ơn nhiu

  55. Có 4 người cám ơn nguyenfrank vì bài này:


  56. #359
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    22 tháng 11

    Nồi cháo tuyệt vời

    Một hôm, có một người lạ mặt đến gõ cửa nhà của một bà góa nghèo để ăn xin. Nhưng người đàn bà cho biết trong nhà bà không còn gì để ăn cả. Người lạ mặt mới nói: “Bà đừng lo, tôi có mang theo một hòn đá có thể biến nước thành một thứ cháo tuyệt vời nhất trần gian. Nhưng trước tiên bà hãy cho tôi mượn một cái nồi lớn”.

    Thấy người lạ mặt đề nghị một cách nghiêm chỉnh, cho nên người đàn bà mới cho nước vào cái nồi lớn nhất và đặt lên bếp. Khi nước vừa sôi, thì người đàn bà chạy đến các nhà láng giềng để mời sang chứng kiến điều lạ lùng sắp xảy ra. Trước đôi mắt mở to của mọi người, người khách lạ mới cho viên đá vào nồi, rồi dùng muỗng lấy nước đưa lên miệng nếm, ông vừa hít hà: “Thật là tuyệt diệu! Nhưng giá có thêm một ít khoai thì tốt hơn”. Nghe thế, một người đàn bà có mặt bèn sốt sắng đề nghị: “Trong bếp tôi còn một ít khoai”. Nói xong, bà đon đả chạy về mang khoai sang. Người khách lạ cho những miếng khoai tây được thái nhỏ vào trong nồi. Một lát sau, ông nếm thử và nói: “Tuyệt! Nhưng giá có thêm chút thịt thì chắc chắn phải ngon hơn”.

    Nghe thế, một người đàn bà khác chạy về nhà mang thịt đến. Người lạ mặt cũng cho thịt vào nồi, đảo lên trộn xuống một hồi rồi nếm thử và nói: “Bây giờ thì quý vị có thể thưởng thức nồi cháo của tôi, nhưng nếu có thêm một chút rau cỏ cho vào thì là hoàn hảo”. Dĩ nhiên, ai cũng muốn nếm thử nồi cháo, cho nên ai cũng hăm hở đi tìm rau. Có người mang đến nguyên một giỏ củ cà rốt và hành. Người lạ mặt cho các thứ rau vào nồi rồi ra lệnh cho người đàn bà chủ nhà: “Bây giờ tôi cần một ít muối và tiêu nữa là có được nồi cháo ngon nhất trần gian”. Khi nồi cháo đã sẵn sàng, ông hối thúc mọi người đi tìm chén bát. Ai cũng hối hả chạy về nhà mang chén bát đến. Có người mang cả bánh mì và trái cây.

    Mọi người vui vẻ ngồi vào một bàn tiệc bất ngờ. Trong khi mọi người nói cười rộn rã, thì người khách lạ lẻn đi. Ông vẫn để lại hòn đá mà mỗi khi cần đến, những người hàng xóm có thể sử dụng để cùng nấu chung với nhau một nồi cháo ngon nhất thế giới.

    Một hòn đá, cộng với một ít thực liệu và gia vị sẽ tạo nên một nồi cháo ngon nhất trần gian: đó là hình ảnh của sự đóng góp vào phép lạ mà Thiên Chúa không ngừng thực thi cho con người.

    Bà góa thành Sarepta đã dâng cúng một ít bột mì cho tiên tri Êlia để từ đó được lương thực hằng ngày trong suốt mùa hạn hán. Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu đã nhân bánh và cá cho hơn năm ngàn người ăn từ năm chiếc bánh và hai con cá của một cậu bé…

    Với một chút đóng góp từ lòng quảng đại của con người, Thiên Chúa có thể làm những phép lạ cả thể. Tất cả những công trình bác ái và giáo dục trong Giáo hội đều bắt đầu một cách khiêm tốn: Chúng ta hãy nhìn vào công trình của Mẹ Têrêxa thành Calcutta, của cha Pierre, sáng lập cộng đồng Emmaus, của cha Van Straatten, sáng lập Hội trợ giúp các Giáo hội đau khổ: một căn nhà nhỏ, một miếng thịt mỡ, một công việc vô danh… Phép lạ của Thiên Chúa thường bắt đầu bằng những đóng góp nhỏ và âm thầm của con người.

    Thiên Chúa luôn ban cho mỗi người chúng ta cơ may để đón nhận phép lạ của Ngài. Ngài chỉ cần một chút lòng quảng đại của chúng ta. Nếu chúng ta sẵn sàng dâng tặng cho Ngài một chút những gì chúng ta có thì có biết bao nhiêu người chung quanh sẽ được chung hưởng phép lạ của Thiên Chúa.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  57. Có 7 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  58. #358
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    21 tháng 11

    Vâng ý Cha dưới đất cũng như trên trời

    William Barlay, một học giả Kinh Thánh nổi tiếng người Anh đề nghị sửa một dấu trong kinh “Lạy Cha” như sau: Giữa những câu “chúng con nguyện danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến” và câu “ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời” thay vì dấu phết hay dấu chấm phết nên dùng dấu hai chấm, để nêu bật ý nghĩa: Nếu chúng ta vâng theo ý Chúa dưới đất như ý Chúa được vâng phục trên trời thì chúng ta sẽ làm cho: danh Chúa cả sáng và Nước Chúa được thống trị mọi nơi.

    Đề nghị trên nhằm mục đích nhấn mạnh sứ mệnh xây dựng Nước Trời giữa lòng xã hội trần thế bằng cách hoàn toàn vâng theo ý Chúa của các tín hữu Kitô.

    Bởi lẽ đây là một trong những nội dung quan trọng nhất của sứ điệp Chúa Giêsu rao giảng và cũng là mẫu gương nổi bật nhất trong cuộc đời của Ngài.

    “Ai vâng theo ý Cha Ta ở trên trời thì kẻ ấy là anh em Ta, là chị em Ta và là Mẹ Ta”.

    Tuyên bố câu này, Chúa Giêsu không có ý khước từ mối dây liên lạc và tình mẫu tử giữa Ngài với Đức Maria. Nhưng Ngài muốn nêu bật một thực tại: Đức Maria đã trở nên Mẹ Ngài qua câu trả lời: “Này tôi là nữ tỳ của Thiên Chúa, tôi xin vâng như lời sứ thần truyền” và trong suốt cuộc đời, Đức Maria đã trung tín giữ trọn lời thưa xin vâng này đến giây phút đứng dưới chân thập giá.

    Mừng lễ Đức Mẹ dâng mình vào đền thánh, không gì chúng ta có thể làm đẹp lòng Mẹ hơn là học cùng Mẹ để bập bẹ thưa: “Xin vâng”.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  59. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  60. #357
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    20 tháng 11

    Con lừa của Chúa

    Thánh Gioan Maria Vianney, lúc còn là một chủng sinh, học hành rất chậm chạp, tưởng chừng như ngài không đủ khả năng để tiến tới chức linh mục. Ngày kia, thừa lệnh Giám mục giáo phận, một vị giáo sư thần học đã đến khảo sát Vianney. Vianney đã không trả lời được câu hỏi nào… Không giữ được bình tĩnh, vị giáo sư đã đập bàn quát lớn: “Vianney, anh dốt như lừa! Với một con lừa như anh, Giáo hội sẽ làm được gì?”

    Vianney khiêm tốn, bình tĩnh trả lời: “Thưa thầy, ngày xưa, Samson chỉ dùng một cái xương hàm của một con lừa để đánh bại được ba ngàn quân Philitinh. Vậy, với cả một con lừa này, Thiên Chúa không làm được gì sao?”

    Thiên Chúa tự do chọn lựa mỗi người vào chương trình của Người. Người chọn chúng ta không vì tài năng, đức độ của chúng ta. Người quyền năng đến độ có thể biến sự dốt nát, tầm thường của chúng ta thành những giá trị siêu phàm.

    Điều quan trọng chính là sự đáp trả quảng đại của chúng ta đối với chương trình của Người. Thiên Chúa luôn làm được phép lạ, nếu con người biết cộng tác với Người, ngay cả bằng chính sự dốt nát, vô dụng của mình.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  61. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  62. #356
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    19 tháng 11

    Một lỗ nhỏ trên vách tường

    Tại một trung tâm bài phung nọ, đa số các nạn nhân đều buồn chán vì cảm thấy bị bỏ rơi và bị mọi người xa lánh. Tuy nhiên, có một người vẫn còn biết cười và vẫn tiếp tục tạ ơn khi được giúp đỡ.

    Vị nữ tu coi sóc trung tâm muốn tìm hiểu đâu là nguyên nhân của phép lạ này. Sau nhiều ngày theo dõi, vị nữ tu mới khám phá rằng, xuyên qua một lỗ nhỏ trên vách tường ngăn cách trung tâm với thế giới bên ngoài, ngày ngày có một người đàn bà đến nhìn vào và mỉm cười rất trìu mến. Đó là tất cả sức mạnh và niềm hy vọng của người đàn ông xấu số. Mỗi ngày, ông chờ đợi nụ cười ấy. Khuôn mặt người đàn bà chỉ chợt xuất hiện, mỉm cười và biến mất. Người đàn ông duy nhất còn biết cười trong trung tâm bài phong đó đã giải thích cho vị nữ tu như sau:

    “Người đàn bà ấy chính là vợ tôi. Trước khi tôi đến đây, nàng đã tìm đủ mọi cách để chữa chạy tôi. Mỗi ngày, nàng lau sạch một khoảng nhỏ trên khuôn mặt tôi và đặt lên đó một cái hôn… Nhưng cuối cùng, nàng không thể giữ tôi lâu hơn. Người ta đã đến đưa tôi vào trung tâm này.

    Nhưng vợ tôi đã không bỏ tôi. Mỗi ngày, nàng đến nhìn qua lỗ hỏng của vách tường và mỉm cười với tôi. Nhờ nàng, tôi biết rằng tôi vẫn còn sống. Nhờ nàng, tôi vẫn còn muốn sống…”

    Tình yêu mạnh hơn sự chết. Tình yêu đã làm cho người vợ không nhìn người chồng xấu số như một con người đáng xa lánh. Tình yêu của người vợ đã đem lại sức mạnh và niềm vui sống cho người chồng… Nhu cầu căn bản nhất của con người là yêu và được yêu. Bất cứ ai cũng cần đến Tình yêu và muốn thể hiện Tình yêu… Bạn có biết rằng có bao người đang cần một nghĩa cử, một nụ cười, và một ánh mắt cảm thông của bạn không?

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  63. Được cám ơn bởi:


  64. #355
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    18 tháng 11

    Tôi đã gặp Ngài

    Andre Frossard, một ký giả người Pháp đã cho xuất bản cuộc phỏng vấn Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II cách đây vài năm, là con của một người theo chủ nghĩa Marxit. Chính ông đã từng là một người cộng sản đầy xác tín…

    Ngày nọ, ông phải đưa một người bạn đến một tu viện. Trong lúc chờ đợi người bạn, ông tò mò bước vào một nhà nguyện có đặt Mình Thánh Chúa. Ông không bao giờ nghĩ rằng Chúa đang chờ đợi ông. Trong phút chốc, ông bỗng nhận ra một ánh sáng thiêng liêng trong tâm hồn. Bừng dậy sau một cơn mê tăm tối, ông bước ra khỏi nhà nguyện chạy tức tốc đến người bạn và hô lớn: “Thiên Chúa hiện hữu. Đó là một chân lý”.

    Ông đã ghi lại kinh nghiệm thiêng liêng ấy trong một quyển sách với tựa đề: “Thiên Chúa hiện hữu, tôi đã gặp Người”. Quyển sách đã được liệt kê vào danh sách của những tác phẩm bán chạy nhất…

    Dù cho ta có chối bỏ Thiên Chúa, Người vẫn luôn luôn chờ đợi ta. Tại một góc đường nào đó, trước một ánh nến lung linh nào đó, Người đang chờ ta. Phải, Thiên Chúa như một người tình chung thủy lúc nào cũng chờ đợi ta… Chỉ có sự thất vọng, chán nản mới có thể hủy bỏ mọi hẹn hò của Thiên Chúa. Bao lâu ta còn tìm kiếm, bao lâu ta còn phấn đấu, bao lâu ta còn hy vọng, thì bấy lâu Thiên Chúa vẫn còn chờ đợi ta…

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  65. Được cám ơn bởi:


  66. #354
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    17 tháng 11

    Trong mọi sự, hãy nghĩ đến cùng đích

    Một ngày nọ, triết gia Diogene của Hy Lạp đã đến giữa chợ Athene và dựng lên một căn lều có ghi đậm hàng chữ như sau: “Tại đây có bán sự khôn ngoan”.

    Một bậc khoa cử tình cờ đi qua căn lều đọc được lời rao báo mới cười thầm trong bụng… Muốn biết đằng sau căn lều ấy có những gì, ông mới sai người đầy tớ cầm tiền để dò la và mua cho được cái mà người bán gọi là sự khôn ngoan.

    Người đầy tớ cầm tiền ra đi làm theo lời căn dặn của chủ… Anh đưa cho Diogene ba hào và nói rằng chủ của anh muốn có sự khôn ngoan. Cầm lấy ba hào bỏ vào túi, triết gia Diogene nói với người đầy tớ một cách trang trọng như sau: “Anh hãy về đọc lại cho chủ anh nghe câu này: Trong tất cả mọi sự, hãy nghĩ đến cùng đích”.

    Vị khoa cử thành Athene vô cùng thích thú về lời khôn ngoan này. Ông đã cho viết trước của nhà như khuôn vàng thước ngọc để chính ông suy niệm mỗi ngày và tất cả những ai đi qua trước nhà ông đều có thể đọc thấy…

    “Trong tất cả mọi sự, hãy nghĩ đến cùng đích”.

    Có lẽ đó cũng là khuôn vàng thước ngọc mà Giáo hội muốn ngỏ với mọi người chúng ta trong những ngày cuối cùng của năm Phụng Vụ này. Một năm qua đi: đó là hình bóng của đời người và lịch sử của thế giới này.

    “Trong tất cả mọi sự, hãy nghĩ đến cùng đích”. Người lực sĩ nghĩ đến phần thưởng đang chờ đợi mình. Người học sinh nghĩ đến ngày đỗ đạt thành tài… Điểm đến thúc đẩy con người hăng say làm việc.

    Thời Noe, mọi người ăn uống, vui chơi và cười nhạo khi ông cho đóng tàu để phòng nạn Hồng Thủy. Đối với họ, chuẩn bị để đương đầu với tai nạn, chuẩn bị để làm một cuộc hành trình dài là một chuyện viễn vông, là điều ngu xuẩn…

    Hãy vui hưởng cuộc sống, hãy sống như thể con người sẽ không bao giờ chết: đó là thái độ của nhiều người trong chúng ta. Sống như thế là sống không định hướng, sống như thế là sống không có mục đích. Thánh Phalô đã gọi những người đó là những người chỉ biết thờ cái bụng của mình…

    Cái chết là cửa để bước vào cuộc sống mai sau. Và cuộc sống mai sau ấy tùy thuộc vào những tích chứa, những xây dựng của chúng ta trong cuộc sống tại thế này. Nếu trong cuộc sống này, chúng ta hướng tất cả mọi hoạt động của chúng ta vào cùng đích ấy, nếu chúng ta hành động, suy nghĩ như thể chúng ta sẽ ra đi tức khắc, thì chắc chắn khi bước qua ngưỡng cửa ấy, chúng ta sẽ không ngỡ ngàng, thất vọng…

    Nhưng dĩ nhiên, không phải tự sức mình, chúng ta có thể xây dựng cho mình tương lai vĩnh cửu ấy. Sự sống trường sinh là ân ban nhưng không của Chúa. Thiên Chúa chỉ chờ đợi nơi chúng ta sự ưng thuận và đáp trả tích cực mà thôi… Ước gì từng suy nghĩ, từng hành động, từng gặp gỡ, từng hơi thở của chúng ta đều là một đáp trả tích cực của chúng ta với lời mời gọi vào sự sống bất diệt của Chúa. Ước gì trong tất cả mọi sự, sự khôn ngoan hướng dẫn chúng ta chính là cõi phúc trường sinh mà Chúa đã hứa ban cho chúng ta. Ước gì trong từng bước lữ hành về cõi phúc ấy, chúng ta có thể nếm được niềm vui và hạnh phúc đích thực ngay trong cuộc sống này…

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  67. Được cám ơn bởi:


  68. #353
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    16 tháng 11

    Vui để đợi chết

    Theo giai thoại của người Trung Hoa thì ngày xưa có một người tên là Vinh Khải Kỳ tỏ ra là một bậc tiên ông đạo cốt, mình mặc áo lông cừu, lưng thắt dây, ngày ngày giao du ở sơn thủy, vui thú cầm ca chậm rãi rảo bước, tay đánh đàn miệng ca hát không ngừng. Một hôm, Đức Khổng Tử đi dạo gặp Vinh Khải Kỳ, ngài mới hỏi ông: “Tiên sinh làm thế nào mà thường vui vẻ ca hát thế?”

    Khải Kỳ thưa: “Trời sinh muôn vật, loài người cao quý nhất. Ta đã được làm người, đó là điều đáng vui. Người ta sinh ra có người đui què, có người non yếu… mà ta thì khỏe mạnh sống lâu, thế là hai điều đáng vui. Còn cái nghèo là sự thường của thế gian, cái chết là hết sự đời. Ta nay biết vui với cảnh đời để đợi cái chết thì có gì lo buồn nữa?”

    Lạc quan, vui sống là đức tính cơ bản nhất của người Kitô. Người Kitô nhận ra phẩm giá cao cả của mình và tiếp nhận mọi sự xảy đến như một hồng ân của Chúa. Cây cỏ đồng nội, muông thú trên rừng không nhọc công tích trữ mà còn được Chúa che chở nuôi nấng, huống cho con người là hình ảnh của Người… Mỗi ngày có niềm vui nỗi khổ của nó. Hãy quẳng gánh lo đi và vui sống từng phút giây như một ân ban của Chúa, đó là bí quyết để giúp ta được hạnh phúc ở đời này.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  69. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  70. #352
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    15 tháng 11

    Xuống núi

    Có hai vị thiền sư vừa xuống núi. Họ đi vào trong một con đường lầy lội. Cơn mưa nặng hạt đã khiến một thiếu nữ xinh đẹp không thể băng qua ngã tư lầy lội được… Lập tức, một trong hai vị thiền sư đến bồng người thiếu nữ trên tay và đưa qua đường. Vị sư khác lấy làm khó chịu nên không mở miệng nói với bạn mình một lời. Mãi một lúc sau, không còn nhịn được nữa, ông ta mới lên tiếng: Chúng ta là người tu hành, không được phép gần đàn bà, nhất là những cô gái đẹp. Sao anh lại bồng đàn bà trên tay?

    Vị sư đã bồng người thiếu nữ trên tay mỉm cười đáp: “Tôi đã bỏ cô ta tại chỗ rồi. Còn anh sao cứ mang mãi cô ta theo tới đây”.

    Chúa Giêsu đã nói: Chính từ lòng người mới xuất phát mọi tội ác… Sự hoán cải đích thực chính là hoán cải nội tâm. Tất cả những thực hành đạo đức bên ngoài, nếu không đi kèm với một ý hướng ngay lành và một tâm hồn sám hối thực sự, chỉ là trò giả hình…

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  71. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  72. #351
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    14 tháng 11

    Tôi tiếp tục cuộc chơi!

    Mới đây, tại Thụy Sĩ, người ta đã dùng điện thoại để phỏng vấn một ngàn hai trăm người tại 20 thành phố khác nhau về việc chuẩn bị chết. Câu hỏi được đặt như sau: “Nếu bạn chỉ còn một ngày nữa để sống, bạn sẽ làm gì?” Kết quả của cuộc thăm dò được phân chia như sau:

    - Năm mươi bảy phần trăm những người đàn bà được phỏng vấn trả lời rằng họ sẽ sống ngày cuối cùng với gia đình. Mười hai phần trăm khác thích ở một mình hoặc với bạn bè.

    - Hai mươi sáu phần trăm những người đàn ông được hỏi cho biết họ sẽ sống ngày cuối cùng đó với gia đình. Bốn mươi hai phần trăm khác thích ở một mình hoặc với bạn bè.

    - Ba mươi hai phần trăm đàn ông lẫn đàn bà muốn được sống với gia đình trong những giây phút cuối đời.

    - Sáu phần trăm người đàn ông muốn được sống bên vợ…

    Trên đây có lẽ chỉ là những con số không đại diện cho ước muốn hay suy nghĩ của tất cả mọi người. Nhưng xuyên qua kết quả đó, chúng ta cũng có thể đọc được một thái độ chung của con người khi đứng trước sự chết: đó là sự cô đơn…

    Cái chết là một chia lìa vĩnh viễn, nhất là với những người thân của chúng ta. Nếu câu hỏi trên đây được đặt ra cho bạn giây phút này đây, bạn sẽ làm gì?

    Có lẽ chúng ta còn nhớ chuyện của một vị thánh trẻ khi được hỏi về cách thế chuẩn bị chết…

    Giữa một đám trẻ đang chơi đùa, viên giám thị đặt câu hỏi: nếu ngay bây giờ, chúng con biết mình sắp chết, chúng con sẽ làm gì?

    Một số trả lời rằng sẽ đi vào nhà thờ cầu nguyện, một số cho biết sẽ đi xưng tội để dọn mình chết lành v.v… Chỉ có một cậu bé điềm nhiên trả lời: “Nếu trong giây lát tôi có chết, tôi cũng sẽ tiếp tục cuộc chơi”.

    Có lẽ đó là câu trả lời làm cho viên giám thị ưng ý nhất, bởi vì nếu giải trí lành mạnh là một bổn phận, thì việc thánh hóa trước tiên phải nằm trong bổn phận hằng ngày.

    Nếu chúng ta biết lắng nghe tiếng Chúa trong từng biến cố, nếu chúng ta biết gặp gỡ Chúa trong từng sinh hoạt, nếu chúng ta tiếp xúc với Chúa trong từng giây phút… thì cái chết chỉ là một nối dài của cuộc gặp gỡ đó. Người luôn trung thành với những gặp gỡ trong giây phút hiện tại, sẽ không phải hãi sợ trong cuộc gặp gỡ tối hậu là cái chết.

    Chúng ta đang cầu cho các đẳng linh hồn. Giáo hội kêu mời chúng ta dâng các việc đạo đức và hy sinh để cầu cho họ. Đó là những việc làm không thể thiếu sót trong nghĩa vụ liên đới của người Kitô. Nhưng còn có một việc làm khác không kém giá trị: đó là sự trung thành của chúng ta trong những bổn phận hằng ngày. Người có niềm tin trưởng thành thực sự, luôn nhìn thấy ý nghĩa và giá trị của những bổn phận vô danh và nhàm chán hằng ngày…

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  73. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  74. #350
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    13 tháng 11

    Ánh mắt mẹ tôi

    Paul Nagai, một bác sĩ người Nhật, từ sau quả bom nguyên tử ném xuống Nagasaki, đã trở thành con người bất hủ, vì sự tận tụy và tấm lòng hy sinh vô bờ bến của ông. Từ vô thần, ông đã trở thành người có niềm tin. Ông đã giải thích như sau:

    “Trong kỳ nghỉ mùa xuân, lúc đó tôi học hết năm thứ hai y khoa, mẹ tôi trúng phong. Tôi hối hả chạy đến đầu giường của người. Trong cơn hấp hối, người nhìn tôi và thở ra. Cái nhìn cuối cùng của cặp mắt người mẹ đã sinh ra, đã giáo dục và đã thương tôi đến cùng, cặp mắt này đã nói với tôi một cách rõ rệt rằng: cho dù khuất núi, người vẫn ở bên tôi luôn mãi… Tôi không tin gì ở sự hiện hữu của linh hồn. Bỗng nhiên, trong ánh mắt của mẹ tôi, tôi đã nhìn thấy linh hồn của người… Từ đó, con người tôi đổi hẳn, tôi tin rằng mẹ tôi, người đã sinh ra tôi, đã yêu thương tôi, không thể bị tiêu diệt hoàn toàn sau cái chết”.

    Chúng ta có một linh hồn bất tử. Đó là nền tảng của phẩm giá con người. Nếu sinh ra, sớm nở tối tàn như kiếp hoa đồng nội và cuối cùng trở về với cái không vô tận, thì đâu là giá trị của con người?…

    Chúng ta được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa, chúng ta mang trong mình ánh lửa của Vĩnh Cửu, cho dù thân xác này có hư nát đi, chúng ta vẫn tiếp tục cuộc sống mai sau. Đó là cùng đích của tất cả mọi bôn ba lao nhọc của chúng ta trên cõi đời này. Bạn sẽ chuẩn bị gì cho mảnh hình hài còn lại ấy?

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  75. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  76. #1
    teresaMK's Avatar

    Tham gia ngày: Sep 2008
    Tên Thánh: Teresa
    Giới tính: Nữ
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 451
    Cám ơn
    1,354
    Được cám ơn 2,356 lần trong 377 bài viết

    Default Lẽ sống mỗi ngày


    15 Tháng Mười Hai
    Xin Một Chút Ánh Sáng

    Triết gia Diogène nổi tiếng là người hạnh phúc nhất trên đời, thế nhưng cuộc sống của ông lại rất đơn sơ nghèo nàn. Ông sống trong một cái thùng, ngày ngày nằm đọc sách nhờ ánh sáng qua lỗ hỏng ở vách thùng. Cơ nghiệp của ông vỏn vẹn chỉ có một cái bát gỗ dùng để múc nước sông mà uống. Thế nhưng, một hôm ra sông để lấy nước, ông thấy có một em bé chăn cừu dùng hai tay để vục nước mà uống. Thế là ông ném cái bát đi và từ đó chỉ dùng tay mà uống nước.

    Vua Hy Lạp nghe biết ông là người hạnh phúc nhất đời bèn tìm đến tận nơi để thăm. Thấy ông đang nằm đọc sách, nhà vua lại gần để hỏi xem ông có cần gì không. Diogène không trả lời. Nhà vua hỏi vặn nhiều lần, ông điềm tĩnh trả lời như sau: "Hạ thần chỉ xin bệ hạ một điều và chỉ một điều mà thôi: xin bệ hạ tránh ra để hạ thần có đủ ánh sáng mà đọc sách". Diogène đã đuổi khéo nhà vua vì sợ bị sa vào tròng danh lợi mà mất cái niềm vui thảnh thơi trong cuộc đời thanh bần đơn sơ.

    Ai trong chúng ta cũng muốn giàu có. Thế nhưng giàu có không hẳn đem lại hạnh phúc thật sự cho chúng ta. Chỉ có những ai có tinh thần nghèo khó, chỉ có những ai không coi tiền của như cứu cánh của cuộc đời, những người đó mới thực sự có hạnh phúc.


+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
Trang 2/11 đầuđầu 1234 ... cuốicuối

Quyền hạn của bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài

Diễn Đàn Thánh Ca Việt Nam - Email: ThanhCaVN@yahoo.com