+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
Trang 3/11 đầuđầu 12345 ... cuốicuối
kết quả từ 81 tới 120 trên 430

Chủ đề: Lẽ sống mỗi ngày

  1. #349
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    12 tháng 11

    Tình yêu mạnh hơn thời gian

    Một hôm, vua Ai Cập đang đứng chiêm ngưỡng những bia tháp mà ông đã cho dựng lên tại thành phố Eliopolis. Bỗng nhiên, có một cụ già râu tóc bạc phơ không biết từ đâu đến, đã cười ngạo nghễ và thách thức với nhà vua như sau: bỏ tất cả và cút đi…

    Nhà vua giận tím gan, thế nhưng ông ta đã tự chủ và trả lời: “Hỡi lão già, ngươi là ai mà dám ra lệnh cho ta một cách hỗn láo như thế… Không lẽ ngươi có nhiều quyền thế hơn ta?”

    Lão ông tự giới thiệu: “Đúng thế, bởi vì ta là Thời Gian…”

    Nghe đến tên Thời Gian, vua Ai Cập tái mặt và té khỏi ngai vàng… Cùng với ông, cả đế quốc Ai Cập cũng sụp đổ.

    Lão già Thời Gian cũng rảo qua khắp các đế quốc trên thế giới. Lão đi đến đâu, thì các đế quốc rơi rụng như sung: Hôm nay tại Babylone, ngày mai tại Athenne, ngày mốt tại Ninive, tại Carthoge…

    Nhưng ngày kia, người ta bỗng thấy xuất hiện tại đồi Vatican một cụ già khác. Cụ tuyên bố nghênh chiến với lão già Thời Gian. Lão già Thời Gian tưởng mình có thể phá vỡ tất cả mọi công trình của con người trên trần gian này. Cũng một giọng điệu vô cùng hách dịch, lão ta cũng đến trước cửa Vatican và dõng dạc tuyên bố: “Ta là Thời Gian đây”. Tiếng gầm thét đó đã làm rung chuyển trái đất, thế nhưng đã không làm cho ông lão trên ngọn đồi Vatican mảy may lo sợ. Cụ bình tĩnh đáp lại: “Còn ta, ta chính là Vĩnh Cửu!… Xuyên qua các thế hệ, ta phải đại diện cho lòng chung thủy của Thiên Chúa đối với loài người…”

    Thời gian là liều thuốc chữa được mọi khổ đau… Thời gian giúp chúng ta quên được dĩ vãng u buồn… Đó là những câu nói mà chúng ta thường dùng để tự an ủi mình hoặc an ủi người khác khi đứng trước thất bại hay bất cứ một nỗi bất hạnh nào…

    Mà quả thật, thời gian không những giúp chúng ta chữa lành được nhiều vết thương trong cuộc sống, thời gian còn là một kẻ phá hoại tàn nhẫn. Cái chết xảy ra hằng ngày xung quanh chúng ta là một chiến thắng của thời gian. Sự sụp đổ của không biết bao nhiêu đế quốc trên cõi trần này cũng là một chiến thắng của thời gian…

    Chỉ có một sức mạnh mà thời gian đành phải nhượng bộ: đó là sức mạnh của Tình yêu. Chúng ta thường nói: Tình yêu mạnh hơn sự chết. Đúng hơn, chúng ta phải nói: Tình yêu mạnh hơn Thời gian, bởi lẽ thời gian không bao giờ có thể xóa mờ được Tình yêu.

    Bất cứ một nghĩa cử yêu thương nào mà con người làm cho tha nhân, đều trở thành bất diệt. Những nghĩa cử yêu thương trở thành bất diệt là bởi vì nó tham dự vào Tình yêu của Thiên Chúa. Người sống cho kẻ khác là người sống cho Chúa. Và ai sống cho Chúa tức là sống mãi trong Tình yêu.

    Chúng ta đang cầu nguyện cho các đẳng linh hồn trong tháng mười một này. Chúng ta cầu cho họ vì chúng ta tin rằng thời gian đã không đưa họ đi vào quên lãng. Trong Tình yêu của Chúa mà chúng ta đang san sẻ cho những người xung quanh, những người quá cố cũng sẽ được sống mãi. Còn lời kinh nào hữu hiệu hơn cho những người quá cố cho bằng những nghĩa cử yêu thương của chúng ta…

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  2. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  3. #348
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    11 tháng 11

    Xẻ áo

    Trong một ngày đông giá lạnh, Martinô, lúc ấy đang còn phục vụ trong quân ngũ và chưa lãnh nhận niềm tin Kitô, gặp một ông ăn mày nghèo khổ đến độ không có lấy một mảnh vải che thân, đang ngồi tựa lưng vào bức tường, giơ bàn tay khẳng khiu xin từng đồng xu nhỏ của những người qua lại. Không sẵn tiền trong túi và cũng không có lương thực để cho, Martinô nhanh nhẹn leo xuống ngựa, tuốt gươm cắt phân nửa áo choàng của mình và quàng lên tấm thân gầy guộc của người ăn xin đang run rẩy vì cái lạnh buốt xương. Kẻ qua đường đồng thanh cười nhạo cử chỉ khác lạ của người thanh niên.

    Đêm hôm đó, Martinô nằm mơ thấy chính Chúa Giêsu bận nửa áo choàng mà chàng đã trao tặng người ăn mày và Chúa nói: “Martinô, tuy chưa lãnh nhận Phép rửa tội, đã đắp lên tôi tấm áo này”.

    Ai trong chúng ta cũng biết câu chuyện truyền khẩu trên về hành động bác ái của thánh Martinô, vị thánh Giáo hội mừng kính hôm nay.

    Chào đời vào khoảng thế kỷ thứ bốn tại Sabaria, nay thuộc nước Hungary, năm hai mươi tuổi, Martinô được gửi theo học tại Italia. Tuy là người không theo đạo Kitô, nhưng vì sống giữa các sinh viên công giáo, nên chàng đã suy nghĩ nhiều khi nghe bạn bè nói đến Đức Giêsu. Chàng nhất định tìm hiểu xem Giêsu là ai?

    Nhưng chẳng bao lâu chàng bị động viên. Khoảng năm ba trăm năm mươi, rời khỏi quân ngũ, Martinô xin làm đồ đệ thánh Hilariô, giám mục thành Potiers. Nhận thấy Martinô là người đầy nhân đức và có học thức, giám mục Hilariô đã phong cho chàng các chức thánh.

    Năm ba trăm năm mươi, bè rối Ariô bắt thánh Hilariô đem đi đày vì ngài chống lại họ. Martinô cũng bị giám mục thành Milan là người bênh vực bè rối trục xuất khỏi giáo phận và sống trên một hòn đảo cùng với một linh mục khác. Sau khi thánh Hilariô được tha, Martinô trở lại Poachi và lập một dòng tu tại Luguygé. Năm ba trăm bảy mươi, ngài được bầu làm giám mục thành Tôrinô. Có thể nói trong thời kỳ này, ngài là một nhà truyền giáo lỗi lạc nhất. Năm ba trăm bảy mươi chín khi đến Cadei để hòa giải một bất bình giữa một số linh mục và tu sĩ, ngài đã ngã bệnh và từ trần tại đó.

    Mỗi năm gần đến ngày lễ thánh Martinô thành Tôrinô, các trẻ em vùng nói tiếng Đức cũng náo nức như các trẻ em Việt Nam nôn nao đếm từng ngày trước lễ Trung thu. Vì đây cũng là ngày các em rước đèn đi đến khoảng sân rộng để xem diễn tuồng thánh Martinô, với những bài hát ca ngợi tình yêu thương cụ thể của chàng sĩ quan trẻ tuổi, với vở tuồng được trình diễn bằng người ngựa thật và nhất là với những quà bánh thơm ngon được bày bán chung quanh chỗ diễn tuồng.

    Chủ đích của cuộc lễ này vẫn là khắc ghi thật đậm nét vào lòng các trẻ em mẫu gương “xẻ áo” của thánh Martinô để giúp các em hiểu rõ lời Chúa Giêsu sẽ tuyên bố trong ngày phán xét: “Ta bảo thật: mỗi lần anh chị em làm những sự ấy cho một kẻ hèn mọn trong anh em Ta, thì là làm cho chính Ta vậy”.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  4. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  5. #347
    chi bang
    Khách viếng
    chi bang's Avatar

    Default

    ..... cam on* chi rat^' nhiu` ! ... thieu^' xot' ve^` tam^' long^` ... lun la thieu^ xot lon* nhat^' cua~ 1 con nguoi*` !!!!

    ____________________ Anh' sao dem^ ... soi duong*` chung' toi^ buoc*' ____________

  6. Có 2 người cám ơn chi bang vì bài này:


  7. #346
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    10 tháng 11

    Hôm nay là ngày của Chúa


    Khi Đức Gioan XXIII lâm bệnh lần cuối, không biết vì lý do gì mà các bác sĩ muốn giấu nhẹm sự nguy kịch của căn bệnh, họ bảo Ngài chỉ bị chứng lở bao tử. Nhưng Đức Gioan XXIII biết rõ bệnh tình của mình hơn ai hết, vì thế Ngài nói: “Tôi đã dọn sẵn hành trang”.

    Ông Giacômô Manzu, một nhà điêu khắc nổi tiếng người Ý viết hồi ký về những giây phút sau hết của cuộc đời Đức Gioan XXIII như sau: Vào ngày cuối cùng của chuỗi ngày đau đớn kéo dài, linh mục Capovilla, bí thư riêng của Đức Thánh Cha đến bên giường bệnh, hôn tay bệnh nhân và hỏi xem Ngài cảm thấy thế nào. Đức Gioan XXIII trả lời: “Tôi cảm thấy trong mình khoẻ khoắn và an bình như thể tôi đang ở trong Chúa. Nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy hơi lo”.

    Linh mục Capovilla thưa: “Xin cha đừng lo. Những người phải lo là chính chúng con, vì con đã nói chuyện với bác sĩ… Đức Gioan XXIII ngắt lời hỏi: “Họ đã nói với con những gì?”

    Nghẹn ngào, linh mục bí thư của Ngài nói: “Thưa Đức Thánh Cha, con muốn nói với cha sự thật: hôm nay là ngày của Chúa. Hôm nay Cha sẽ được về Thiên đàng”.

    Nói xong, linh mục bí thư quỳ xuống bên giường, hai tay bưng mặt khóc. Vài phút nặng nề trôi qua, bỗng cha cảm thấy một bàn tay âu yếm xoa đầu mình và nghe một giọng ôn tồn nói: “Hãy ngước mắt nhìn lên. Bình thường, người bí thư của tôi rất mạnh mẽ, can đảm, nhưng bây giờ phải trở nên mềm nhũn. Cha đã nói với người bề trên của cha những lời hay đẹp nhất mà con người có thể nghe từ miệng của một linh mục: Hôm nay Cha sẽ được về Thiên đàng”.

    Chúng ta đang sống trong tháng mười một:

    - Đây là tháng Giáo hội dành riêng để tưởng nhớ đến những người quá cố.

    - Đây là tháng chúng ta đặc biệt có dịp để báo hiếu cho ông bà, tổ tiên, tháng để trả nghĩa cho cha mẹ, anh chị em, bà con thân thuộc đã qua đời bằng những kinh nguyện, bằng những chuỗi lần sốt sắng, nhất là bằng cách siêng năng tham dự tích cực và cố gắng sống thánh lễ để thực hành những công việc bác ái như thánh lễ đòi hỏi.

    Nhưng, vào mỗi tháng mười một hằng năm, Giáo hội cũng muốn nhắc nhở bến bờ chúng ta phải tới, nhắc nhớ khúc quẹo ngặt nhất trong đời chúng ta sẽ phải đi:

    - Đó là từ giã cõi đời.

    - Đó là nhắm mắt xuôi tay.

    - Đó là sự thật: ai trong chúng ta cũng phải chết.

    Ước gì chúng ta có được sự bình thản trong giờ lâm tử như Đức Gioan XXIII. Ước gì, như Ngài, chúng ta có được sự bình an trong tâm hồn và có niềm hy vọng để tin tưởng rằng: lời Chúa Giêsu phán với người trộm lành cũng được áp dụng cho chúng ta: “Hôm nay con sẽ được cùng Ta về Thiên đàng”.

    Nhưng, nếu Thiên đàng là bến bờ, là mức đến, thì cuộc sống của chúng ta phải định hướng theo đó.

    Nếu Thiên Chúa là cùng đích của giây phút cuối cùng, thì trong những chuỗi ngày sống, chúng ta cũng phải hướng mục và xây dựng theo tiêu chuẩn đó.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  8. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  9. #345
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    09 tháng 11

    Dấu chỉ của hòa bình

    Một trong những biểu tượng sống động nhất trên thế giới về khát vọng hòa bình của con người, có lẽ là bảo tàng viện và đài kỷ niệm những nạn nhân đầu tiên của bom hạt nhân tại thành phố Hiroshima bên Nhật Bản… Bước vào tháng tám, kỷ niệm bom nguyên tử được dội xuống Hiroshima, hàng trăm ngàn người Nhật Bản đã tập trung trước đài kỷ niệm tại thành phố này để tưởng niệm những người đã chết. Từ bốn giờ sáng, chuông các chùa chiềng và giáo đường trên toàn quốc đổ hồi để nhắc nhở người Nhật về biến cố đau thương này.

    Hiroshima tưởng niệm những người quá cố, nhưng nó không là biểu trưng của hận thù, trái lại, trong những giây phút mặc niệm trước những nạn nhân của bom hạt nhân, tất cả mọi người Nhật đều được mời gọi để tha thứ và xây dựng hòa bình.

    Ông Akihiro Takahashi, một nạn nhân còn sống sót của biến cố, nay đã được bầu làm giám đốc của bảo tàng viện hòa bình Hiroshima và đồng thời điều khiển tổ chức văn hóa phụng sự hòa bình của thành phố, đã nói lên tâm tình của ông như sau:

    “Tôi đã không bao giờ quên ngày đó… Qua bao nhiêu năm, tôi đã thù ghét chế độ quân phiệt của Nhật Bản và quân đội tại Hoa Kỳ. Lúc đó, tôi là đứa bé khỏe mạnh, ngày nay tôi trở thành một người bệnh hoạn… Tuy nhiên, trong những năm gần đây, tôi đã gặp gỡ với rất nhiều người có tín ngưỡng, nhất là các bạn trẻ. Họ đã mời gọi tôi tha thứ… Qua những cuộc gặp gỡ này, tôi đã lướt thăng được hận thù. Tôi cũng đã nói chuyện với viên trung úy phi công đã ném bom và tôi đã có thể nói với ông rằng tôi không kết án ông nữa”.

    Nếu chết là một chấm hết, thì cái chấm hết ấy có lẽ chỉ có giá trị đối với sự thù hận. Người chết không còn hận thù nhau nữa. Dù có căm thù sâu sắc đến đâu, nằm kề bên nhau trong một nghĩa địa, những người chết sẽ không bao giờ thấy một cuộc chiến giữa những người chết. Nếu có một thế giới không còn chiến tranh, không còn vũ khí, không còn thù hận nhau nữa… có lẽ đó là thế giới của nghĩa trang. Nơi đó, chính là nơi an nghỉ khỏi mọi thù hận.

    Cái chết, dù độc ác đến đâu, cũng trở thành dấu chỉ của hòa bình… Đó là điều mà chúng ta có thể xác quyết khi nhìn ngắm cái chết của Đức Kitô trên thập giá. Ngài chết để lôi kéo mọi người đến với Ngài. Và để thực hiện điều đó, trong những giây phút cuối cùng của cuộc sống trần gian, Ngài đã tha thứ ngay cho những kẻ đang hành hạ Ngài.

    Trong cái chết của Chúa Giêsu, chúng ta hãy tưởng nhớ đến những người quá cố. Những người quá cố đó có thể là những người thân của chúng ta, họ cũng có thể là những người chúng ta chưa hề quen biết, nhưng nhất là những người đã từng là kẻ thù của chúng ta… Tâm tình của người Kitô chúng ta trước hết phải là tâm tình tha thứ của Chúa Giêsu… Cái chết của Chúa Giêsu đã trở thành nguồn ơn cứu rỗi và hòa bình. Cái chết của những người Nhật Bản tại Hiroshima đã trở thành một lời kêu gọi xây dựng hòa bình và tha thứ… Cái chết của những người mà chúng ta đang ngậm ngùi tưởng niệm trong suốt tháng mười một này cũng phải là một âm vang của chính cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá: Xin Cha tha cho chúng.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  10. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  11. #344
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    08 tháng 11

    Tôi là người hạnh phúc nhất trần gian

    Một ông vua giàu có nọ không bao giờ cảm thấy thỏa mãn, bởi vì tất cả tài sản mà ông có đều do sự miễn cưỡng đóng góp của thần dân. Ông tự so sánh mình với những người hành khất: người hành khất nhận được tiền của do lòng thương của người khác, còn ông nhận được tiền của do sự cưỡng bách.

    Ngày nọ, ông vua giàu có đã làm một quyết định táo bạo: đó là cải trang thành người hành khất để cảm nghiệm được giá trị của đồng tiền bố thí… Thế là mỗi ngày Chủ Nhật, ông biến mình thành một người ăn xin lê lết trước cửa giáo đường. Ông cho tất cả những tiền ăn xin được vào một chiếc hộp nhỏ. Tuy không là bao so với cả kho tàng của ông, nhưng có lẽ nó vẫn có giá trị hơn… Ông tự nghĩ: bây giờ ta mới thực sự là người giàu có nhất trên đời, bởi vì tiền của ta nhận được là do lòng thương xót của con người, chứ không do một sự cưỡng bách nào.

    Khi đã gom góp được một số tiền khá lớn sau những năm tháng ăn xin trước cửa các giáo đường, ông đã xin từ chức khỏi ngai vàng và đi đến một phương xa, nơi không ai có thể nhận ra ông. Ông mua một mảnh đất, và tự tay cất được một ngôi nhà tranh đơn sơ. Không mấy chốc, do sự hòa nhã, vui tươi của ông, mọi người trong lối xóm đều mến thương ông, nhất là các em bé. Ông kể chuyện cho chúng nghe, ông đem chúng đi câu cá, ông dạy chúng ca hát.

    Trong đám trẻ nhỏ, có một cậu bé gia đình còn nghèo hơn cả ông nữa. Cậu bé chỉ có vỏn vẹn một con chim họa mi. Nghe tin ông đau nặng, cậu bé đã vội vàng đem con chim đến tặng ông, với hy vọng rằng con chim sẽ hót cho ông được khuây khỏa.

    Đón nhận món quà, con người đã từng là vua của một nước mới thốt lên: “Từ trước đến nay, tất cả những gì tôi có, tôi đều lãnh nhận do lòng thương xót của người khác. Người ta cho tôi, nhưng không phải là cho tôi mà cho một người hành khất. Giờ đây, với món quà tặng là con chim này, người ta tặng cho tôi với tất cả tấm lòng yêu thương… Chắc chắn, tôi là người hạnh phúc nhất trên trần gian”.

    Một thời gian sau đó, trong vùng, có một người tá điền nghèo bị người chủ đe dọa lấy nhà và trục xuất ra khỏi mảnh vườn đang canh tác. Nghĩ đến cảnh hai vợ chồng và bảy đứa con dại phải bị đuổi ra khỏi nhà, ông vua không thể nào ăn ngủ được… Cuối cùng ông đã quyết định tặng chính mảnh vườn và ngôi nhà của mình cho gia đình của người tá điền nghèo… Và một lần nữa, không một đồng xu dính túi, ông lên đường trẩy đi một nơi khác.

    Bùi ngùi vì phải chia tay những người quen biết trong vùng, nhưng ông cảm thấy hạnh phúc vô cùng, bởi vì lần đầu tiên ông cảm nghiệm được niềm vui của sự ban tặng. Ông hiểu được rằng cho thì có phúc hơn là nhận lãnh… Lần này, ông thốt lên với tất cả xác tín: “Tôi là người hạnh phúc nhất trên trần gian này”.

    Câu chuyện của ông vua đi tìm hạnh phúc trên đây có thể gợi lên cho chúng ta về hình ảnh của chuyến đi cuộc đời chúng ta… Người Kitô là một người lữ hành đi tìm hạnh phúc. Và hạnh phúc đích thực của chúng ta là gì nếu không phải là trao tặng, trao tặng cho đến lúc trống rỗng, nhưng bù lại, chúng ta được lấp đầy bằng chính Chúa.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  12. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  13. #343
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    07 tháng 11

    Nỗi khao khát của hạt muối

    Khao khát duy nhất của hạt muối là được xem thấy biển. Bằng mọi giá, nó muốn khám phá thế nào là biển… Ngày kia, nó ra đi… Vừa đến bờ biển, nó khám phá ra một cái gì mênh mông, xanh ngắt và sống động. Nó thốt lên:

    - Biển ơi, hãy nói đi, ngươi là ai? Một đợt sóng trả lời:

    - Hãy chạm đến ta, rồi ngươi sẽ hiểu. Hạt muối trườn mình xuống nước. Ô kìa, nó cảm thấy ngây ngất, niềm vui tột cùng làm nó cảm thấy như không còn đứng vững được nữa. Nó cảm thấy như đang hòa lẫn từ từ trong nước. Niềm vui dâng trào. Nó lại hỏi một lần nữa:

    - Biển ơi, hãy nói đi, ngươi là ai? Một đợt sóng cuối cùng ôm ghì lấy nó và nó từ từ tan biến trong nước. Nó chợt reo vui lần cuối cùng:

    - Bây giờ ta mới hiểu thế nào là biển: biển là một phần của chính ta.

    Hạt muối chỉ có thể hiểu được thế nào là biển khi nó được hòa tan trong nước. Có chìm ngập trong biển, có đi vào biển mới hiểu được thế nào là biển… Thiên Chúa cao cả hơn lý trí của con người. Chúng ta không thể chỉ biết Thiên Chúa bằng lý trí… Hãy để cho Thiên Chúa chiếm ngự, hãy để cho Thiên Chúa ôm chầm lấy ta, ta mới có thể biết được Người là ai. Tình tri giao giữa Thiên Chúa và con người chỉ có thể nảy nở bằng thinh lặng, hòa nhập trong cảm mến. Tri ân.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  14. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  15. #342
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    06 tháng 11

    Đồng bạc nhân nghĩa

    Một câu chuyện ngụ ngôn của Nga kể rằng: Có một nhà phú hộ kia khi gần chết lòng trí vẫn chỉ nghĩ đến tiền của là động lực đã thúc đẩy ông lao lực không biết mỏi mệt suốt cả cuộc đời. Dùng chút sức tàn, ông cố gỡ chiếc bao nhỏ đeo ở cổ, lấy ra chiếc chìa khóa trao cho người đầy tớ gái trung tín nhất của ông. Ông phú hộ ra dấu chỉ chiếc rương nằm trong góc nhà và ra lệnh cho cô ta lấy những túi tiền vàng ở trong đó bỏ vào quan tài.

    Khi chết xong, ông bắt đầu sống cuộc đời mới.

    Đứng trước chiếc bàn dài bày đủ thứ cao lương mỹ vị, ông ta hỏi: “Món này giá bao nhiêu vậy?” Người bán hàng trả lời: “Một xu”. Ông phú hộ chỉ một món khác kém giá trị hơn và hỏi: “Còn hộp cá mòi kia giá bao nhiêu?” “Cũng một xu”, người bán hàng nhã nhặn trả lời.

    Thấy người bán hàng vui tính ông phú hộ tiếp tục hỏi: “Còn miếng bánh này?” “Tất cả các vật trưng bày ở đây đều được bán với giá một xu”, người bán hàng cho biết.

    Ông phú hộ mỉm cười thỏa mãn. Rẻ thật, ông nghĩ thầm. Rồi sau một hồi ngắm nghía, ông chọn một dĩa thức ăn lớn. Nhưng khi ông lấy một đồng tiền vàng mang theo lúc từ giã cõi đời ra trả, cô thu tiền không nhận. Cô ta vừa lắc đầu vừa nói: “Ông đã học được quá ít trong cuộc sống”. Nghe nói thế ông phú hộ không khỏi ngạc nhiên, gặng hỏi: “Thế nghĩa là gì? Đồng tiền vàng của tôi không đủ để trả cho dĩa thức ăn này sao?”

    Bấy giờ người thu tiền mới cho ông biết: “Ở đây chúng tôi chỉ nhận những đồng tiền mà trong cuộc sống trước đây ông đã dùng để giúp đỡ cho những người nghèo túng, đói khổ”.

    Tại những vùng chịu ảnh hưởng của Phật giáo đến từ Trung Hoa, vào những ngày giỗ hay ngày tư, ngày tết, các phật tử có thói quen đốt những giấy tiền vàng bạc với niềm tin là qua đó họ có thể gửi tiền ấy cho ông bà, cha mẹ đã quá cố để họ có thể tiêu xài nơi chốn suối vàng.

    Những người công giáo cũng thể hiện lòng hiếu thảo của mình đối với những thân nhân đã qua đời bằng cách dâng những hy sinh và kinh nguyện đặc biệt trong tháng mười một mỗi năm. Cộng vào đấy, là những hành động bác ái, chia sẻ, làm thay cho những người đã từ biệt cõi đời.

    Lúc rao giảng Tin Mừng, Chúa Giêsu đã nêu bật thật rõ ràng ý nghĩa của biến cố “nhập thể” của Ngài: Ngài không những “làm người” trong một thân xác duy nhất, Ngài còn đồng hóa mình với tất cả mọi người để nếu chúng ta yêu thương bất kỳ ai, đó là chúng ta cũng yêu mến Ngài.

    Để sống trọn ý nghĩa của tháng mười một, tháng các đẳng linh hồn, chúng ta không chỉ dâng lời cầu nguyện cho những người đã khuất bóng, nhưng cũng hãy gia tăng những việc từ thiện bác ái, chia sẻ cơm áo với những anh chị em thiếu thốn đang sống bên cạnh, để dâng những công đức ấy cho các đẳng, đồng thời cũng để thâu nhập cho chính chúng ta những công nghiệp có giá trị vĩnh cửu trong cuộc sống mai sau.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  16. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  17. #341
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    05 tháng 11

    Chiếc quan tài con

    Tại chùa Tô Châu bên Tàu có một nhà sư tên gọi là Viên Thủ Trung, nổi tiếng là tu hành đắc đạo.

    Nhà sư thường bày trên án thư, trước chỗ ngồi, một cái quan tài con bằng gỗ bạch đàn, dài độc ba tấc, có một cái nắp đậy, mở được. Khách đến chơi trông thấy thường tò mò tra hỏi, nhà sư trả lời: “Người ta sống tất có chết, mà chết thì vào ngay cái này. Tôi thực lấy làm lạ, người đời ai cũng chỉ biết phú quý, công danh, tài sắc thị hiếu, lo buồn, vất vả suốt đời, chẳng biết đến cái chết là gì… Mỗi khi có việc không được như ý, tôi cầm lấy cái quan tài mà ngắm, tức khắc tôi cảm thấy được yên ổn trong tâm hồn ngay”.

    Con người sở dĩ chạy theo tiền tài danh vọng đến độ chà đạp trên người khác là bởi vì con người không nghĩ đến cái chết đang rình rập sau lưng. Khi tử thần xuất hiện, thì con người không kịp mang theo bất cứ một tài sản nào. Cái chết chỉ trở thành đáng sợ khi con người còn quá nhiều dính bén đối với trần thế này. Trái lại, được ôm ấp suy gẫm mỗi ngày, cái chết sẽ trở thành một người bạn đồng hành giúp con người vượt qua được mọi chán chường, bận tâm thái quá… Trong tất cả mọi sự, người khôn ngoan đích thực luôn nghĩ đến cùng đích.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  18. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  19. #340
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    04 tháng 11

    Quo Vadis, Domine?

    Đêm trước ngày vào cơ mật viện để bầu Giáo hoàng, Hồng Y Karol Wojtyla đã chuẩn bị hành lý để trở về Krakow, tổng giáo phận của Ngài. Thế nhưng, Ngài đã không trở lại Krakow nữa… Ngày thứ hai, mười sáu tháng mười năm một ngàn chín trăm bảy mươi tám, vị Hồng Y năm mươi tám tuổi này đã được bầu làm Giáo Hoàng và lấy tên là Gioan Phaolô II. Ngài là vị Giáo Hoàng đầu tiên đến từ Ba Lan, là vị Giáo Hoàng đầu tiên không phải là người Italia kể từ bốn trăm măm mươi năm qua, và tính từ một trăm năm mươi năm trở lại, thì ngài là vị Giáo Hoàng trẻ nhất.

    Trong khi chuẩn bị cho bài giảng Chủ nhật đầu tiên kể từ lúc được bầu làm Giáo hoàng, Đức Gioan Phaolô II đã nghĩ đến tác giả của quyển tiểu thuyết giả sử nổi tiếng “Quo Vadis, Domine?” là ông Henryk Sienkiewicz, một văn sĩ và đồng thời cũng là một nhà ái quốc Ba Lan… Qua tác phẩm này, vị Giáo hoàng người Ba Lan đã so sánh tâm tình của mình với vị Giáo Hoàng đầu tiên là thánh Phêrô như được ghi lại trong tác phẩm “Quo Vadis, Domine?”. “Lạy Chúa, Chúa đang đi đâu?”

    Theo tác giả quyển tiểu thuyết giả sử, thì có lẽ thánh Phêrô thích ở lại quanh quẩn bên bờ hồ Genezareth hơn là đến giữa trung tâm của đế quốc La Mã để gặp không biết bao nhiêu chống đối và bách hại. Giữa lúc vị Giáo Hoàng đầu tiên toan tính trốn khỏi La Mã để trở về quê hương của mình, thì Ngài gặp lại Chúa Giêsu hiện ra đang đi ngược chiều với Ngài. Ngạc nhiên về sự xuất hiện của Chúa, thánh Phêrô đã hỏi: “Quo Vadis, Domine?” nghĩa là “Lạy Chúa, Chúa đang đi đâu?” Và Chúa Giêsu đã trả lời như sau: “Ta đang đi đến La Mã để chịu đóng đinh một lần nữa”. Hiểu được ý Chúa, Phêrô đã quay trở lại La Mã và ngài ở lại đó cho đến khi chịu đóng đinh.

    Hôm nay Giáo hội kính nhớ thánh Carolô Borremêô và mừng bổn mạng một cách đặc biệt của Đức thánh cha Gioan Phaolô II. Mãi mãi tên Carolô gắn liền với tên tuổi và vận mệnh của Đức Thánh Cha. Hơn ai hết, Ngài phải là người kính nhớ và noi gương vị thánh bổn mạng nhiều nhất.

    Tên thánh được đặt cho chúng ta trong ngày chịu phép rửa đánh dấu sự đổi đời quan trọng của chúng ta. Từ cõi chết trong tội lỗi, chúng ta được tái sinh trong sự sống của Chúa. Hướng đi của chúng ta phải là hướng đi tới Chúa, không thể là bước thụt lùi.

    Mang lấy tên thánh Carolô, Wojtyla đã quyết tâm hướng cuộc đời của mình tiến tới trong phục vụ và hy sinh như chính thánh giám mục Carolô Borremêô. Và khi chọn lấy danh hiệu mới là Gioan Phaolô, vị Giáo Hoàng người Ba Lan cũng quyết tâm tiến tới trên con đường mà hai vị tiền nhiệm của mình đã vạch ra… Là người Kitô, chúng ta cũng luôn luôn được mời gọi tiến tới, không ngừng trên đường theo chân Chúa Giêsu. Tên thánh mà chúng ta mang lấy trong ngày rửa tội, danh hiệu Kitô mà chúng ta được đặt cho phải luôn luôn là một nhắc nhở chúng ta về con đường tiến lên ấy.

    Chắc chắn con đường ấy không là một con đường rộng thênh thang. Sự tiến lên ấy không là một đà tiến dễ dàng. Phêrô đã quay trở lại la Mã để chịu đóng đinh… Thập giá có lẽ đang chờ đợi chúng ta, chông gai giăng mắc đầy lối đi của chúng ta, chúng ta hãy hiên ngang tiến bước vì đó chính là hướng đi của tất cả những ai mang danh hiệu Kitô.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  20. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  21. #339
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    03 tháng 11

    Con chỉ là một tên mọi đen

    Hôm nay, Giáo hội kính nhớ thánh Martinô Porres.

    Nhắc đến thánh nhân, người ta thường liên tưởng đến những ơn lạ lùng như xuất thần ngất trí trong khi cầu nguyện, như hiện diện ở hai nơi cùng một lúc, hoặc như có thể trò chuyện và điều khiển cả thú vật.

    Vị thánh có lòng bác ái cao độ này lại xuất thân từ một hoàn cảnh vô cùng bi đát và đắng cay. Là con của một thiếu nữ da đen đã từng bị đem bán làm nô lệ vào một nhà quý tộc người Tây Ban Nha, Martinô đã được vị linh mục rửa tội ghi trong sổ bộ của giáo xứ là “con không cha”. Quả thật, con không cha như nhà không nóc. Martinô đã lớn lên trong cảnh thiếu vắng tình cha mãi cho đến năm tám tuổi. Nhưng sau khi được chính thức thừa nhận không bao lâu, thì người cha lại bỏ rơi gia đình. Một lần nữa, cậu bé Martinô lại rơi vào cảnh khốn khổ như đa số những em bé nghèo của thành phố Lima, Pêru vào giữa thế kỷ thứ mười sáu.

    Nhưng cảnh nghèo ấy đã không gieo vào lòng cậu bé mang hai dòng máu này chút đắng cay nào. Trái lại, cậu tiếp nhận mọi biến cố xảy đến trong cuộc sống như một thách đố, như một ân sủng.

    Năm mười hai tuổi, Martinô đã được học nghề hớt tóc và đôi chút xảo thuật của ngành giải phẫu. Vừa hành nghề như một người thợ hớt tóc, vừa như một y tá, Martinô đã đem hết sự hăng say và tận tụy của mình để phục vụ những người nghèo đồng cảnh ngộ.

    Nhưng nhận thấy chỉ có thể sống trọn Đức ái trong một tu viện, Martinô đã đến gõ cửa một nhà dòng Đaminh để xin được làm trợ sĩ trong nhà… Bí quyết nên thánh của thầy Martinô là sám hối cầu nguyện và phục vụ, nhất là phục vụ trong những công việc vô danh nhất. Lần kia, nhà dòng mang nợ đến độ không thể đảm bảo được các nhu cầu của các tu sĩ, thầy Martinô đã đến thưa với Bề trên như sau: “Thưa cha, con chỉ là một tên mọi đen. Xin hãy bán con đi”.

    Sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình cho người khác, thầy Martinô cũng luôn nhận tất cả phần lỗi về mình.

    Ôn lại gương hy sinh, cầu nguyện và bác ái của thánh Martinô, không những chúng ta chỉ chạy đến xin ngài bầu cử trong những lúc gặp gian nan thử thách, nhưng quan trọng hơn cả vẫn là lòng tín thác vào Chúa quan phòng của thánh nhân mà chúng ta cần học hỏi, nhất là trong giai đoạn khó khăn này.

    Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con người. Đó phải là niềm xác tín của chúng ta. Một Thiên Chúa quan phòng là Đấng có thể biến tất cả những cay đắng, buồn phiền, thất bại khổ đau trong cuộc sống con người thành khởi đầu của một nguồn ơn cao quý hơn. Cũng như loài ong chỉ rút mật ngọt từ bao nhiêu vị đắng cay của cánh hoa, cũng thế, người có niềm tin luôn có thể rút tỉa được những sức đẩy mới từ những thất bại rủi ro trong cuộc sống. Thánh Martinô đã không hận đời đen bạc vì bị người cha bỏ rơi, mà trái lại xem đó như một dịp may để cảm thông, để học hỏi và để phục vụ người khác hữu hiệu hơn. “Hạt lúa rơi xuống đất có mục nát đi mới trổ sinh được nhiều bông hạt”. Đó là định luật của cuộc sống. Thập giá trong cuộc sống thường là khởi đầu và cơ may cho một vươn lên cao hơn.

    Chúng ta thường chạy đến khẩn cầu với thánh Martinô trong cơn hoạn nạn thử thách, chúng ta cũng hãy noi gương ngài để phó thác cho Tình yêu quan phòng của Chúa, và nhất là xin ngài cũng giúp chúng ta luôn biết lấy tình thương để thắng vượt những ngược đãi của người đời, cũng luôn biết sẵn sàng phục vụ bằng chính mạng sống của mình.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  22. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  23. #338
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    02 tháng 11

    Bên kia sự chết

    Trên giường hấp hối, thánh Monica đã nhắn nhủ con ngài là Augustino như sau: “Mẹ chỉ xin con một điều là hãy nhớ đến mẹ khi con tới bàn tiệc thánh”.

    Có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng đã được nghe những lời van xin tương tự phát ra từ môi miệng của những người thân chúng ta, trước khi từ giã cõi đời… Nhưng xa mặt cách lòng, nhiều người trong chúng ta lãng quên những lời van xin thống thiết ấy.

    Cần được thương, cần được nhớ: đó là khát vọng tự nhiên của con người. Không ai muốn là một hoang đảo cô đơn. Dưới cái nhìn đức tin, lời van xin kẻ khác cầu nguyện cho, còn chứng tỏ một lòng khiêm tốn, một thái độ chấp nhận cái giới hạn mỏng manh bất lực của mình.

    Để giúp chúng ta có dịp đáp lại thỉnh cầu của những người đã đi vào thế giới bên kia và để thể hiện mối tình thông hiệp “các thánh thông công”, Giáo hội ngay từ buổi đầu của kỷ nguyên Kitô đã cổ động việc tưởng nhớ cầu nguyện cho những người quá cố. Những thế kỷ gần đây đã dành tháng mười một hằng năm cho việc đạo đức ấy. Hai ngày lễ mừng kính các thánh và cầu cho các linh hồn được ấn định vào hai ngày mùng một và mùng hai đầu tháng với những kinh nguyện rất ý nghĩa, nhắc chúng ta về sự hiệp thông trong Giáo hội. Công đồng Vatican II trong hiến chế về Mầu nhiệm Giáo Hội đã viết như sau: “Giáo hội lữ hành hết lòng kính nhớ, dâng lời cầu cho những người đã chết, vì cầu nguyện cho họ được giải thoát khỏi tội lỗi là một việc lành thánh…”

    Nói về sự bầu cử của các đẳng linh hồn, Công đồng viết như sau: “Khi được về quê trời và hiện diện trước nhan Chúa, nhờ Người, với Người và trong Người các thánh lại không ngừng cầu bầu cho chúng ta bên Chúa Cha…” Sự trao đi nhận lại đó vừa là một việc bác ái vừa là một bổn phận thảo hiếu đáp đền, đã thực sự củng cố Giáo hội thêm vững bền trong sự thánh thiện.

    Quỳ cầu nguyện một mình trong nhà thờ, hay ngậm ngùi đốt lên một ngọn bạch lạp tại một nghĩa trang nào, có lẽ ai trong chúng ta cũng cảm thấy bùi ngùi xúc động khi nghĩ đến những người chết và chính cái chết. Chúng ta đang đứng giữa biên giới vô hình của sự sống và cái chết. Và một cách vô cùng huyền nhiệm và sống động, những người chết đang hiện diện với chúng ta bằng một sợi dây liên kết thâm sâu, thắm thiết… Cái chết không còn là một chấm hết cuối cùng đối với chúng ta nữa. Tình yêu mạnh hơn sự chết. Chính Tình yêu đã làm cho những người chết được sống và cũng chính Tình yêu liên kết chúng ta với những người chết. Vâng, chỉ có Tình yêu mới làm cho con người được liên kết với những người đã chết. Chỉ có Tình yêu mới mặc cho những nghĩa cử của con người sự bất diệt.

    Mỗi lần chúng ta hy sinh cho một người nào đó, mỗi lần chúng ta săn sóc một người đau yếu, an ủi một người đau khổ, bênh vực một người cô thế, hay cùng với những người khác dấn thân để canh tân cuộc sống… Chúng ta đang tiến dần đến sự bất tử.

    Yêu thương chính là tái sinh, là thông dự vào sự sung mãn của cuộc sống. Đó phải là niềm tin của chúng ta trong ngày hôm nay khi chúng ta tưởng nhớ và cầu nguyện cho người quá cố. Xin Chúa nâng đỡ đức tin yếu kém của chúng ta, xin Ngài ban thêm niềm hy vọng cho chúng ta.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  24. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  25. #337
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    THÁNG MƯỜI MỘT

    “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Người, để tất cả những ai tin vào Ngài thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời”.
    (Gio 3, 16)

    01 tháng 11

    Dòng giống vĩ nhân

    Cách đây 10 năm, một người Pháp tên là Alfred de Pierrecourt để lại gia tài của ông là hai triệu mỹ kim với lời di chúc là phải sử dụng số tiền ấy để gây giống cho những người khổng lồ. Người thi hành di chúc của ông đã trích ra một phần tư số tiền để tìm và mang những người cao lớn vượt tầm mức về sống ở gần thành phố Rouen, khuyến khích họ lập gia đình với nhau. Nhưng chương trình gây giống những người khổng lồ này bị thất bại vài năm sau đó.

    Cách đây non hai ngàn năm có một người cũng để lại một di chúc, một chương trình, nhưng không phải để gây giống cho những người khổng lồ về phương diện hình vóc mà là về phương diện tinh thần. Chương trình này quen được gọi là “Tám mối phúc thật” do Chúa Giêsu soạn thảo. Trải qua bao thế hệ mãi cho đến thời đại chúng ta, vô số những tín hữu Kitô nhờ áp dụng chương trình này mà trở thành vĩ nhân.

    Mừng kính những vĩ nhân ấy trong ngày lễ các thánh nam nữ hôm nay, chúng ta hãy noi gương các Ngài đem ra thực hành mỗi mối phúc thật trong cuộc sống, để càng sống chúng ta cần phát triển, tiến bộ trên con đường thánh thiện mà Chúa Giêsu đã vạch ra cho mỗi người chúng ta.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  26. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  27. #336
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    31 tháng 10

    Một ngày để nhớ đến thần dữ

    Hôm nay ngày cuối tháng 10. Buổi chiều ngày cuối tháng 10 được người Mỹ và các nước chịu ảnh hưởng của Mỹ gọi là Halloween, nghĩa là vọng lễ các thánh.

    Có lẽ do những rơi rớt còn lại của một ngày lễ ngoại giáo bắt nguồn từ thời những người Celtic trước công nguyên, ngày vọng lễ các thánh mang màu sắc ảm đạm ma quái.

    Trong các cửa tiệm, hàng hóa được trưng bày trong một khung cảnh quái dị: những hình nộm được tô vẽ với một bộ mặt của thần chết, những màng nhện trắng xóa giăng mắc khắp nơi, các đồ chơi trẻ em cũng được khoác lên những nét kinh hãi quái dị. Trên màn ảnh của truyền hình cũng như tại các rạp chiếu bóng, đa số các phim trình chiếu đều mang nội dung quái đản, kinh dị. Buổi tối ngày Halloween, thanh niên thiếu nữ thường cải trang thành ma quái để đi từng nhà ca hát và kể cho nhau nghe chuyện ma quái.

    Phải chăng mỗi năm người ta dành một ngày để nhắc nhở về sự hiện hữu và tác quái của thần dữ? Nhưng liệu con người ngày nay còn ý thức được tội lỗi và sự tác động của thần dữ không?

    Thi sĩ Baudelaire của Pháp đã có lần nói: “Sự thành công của ma quỷ là thuyết phục được con người rằng nó không hiện hữu”.

    Với những khám phá mới trong ngành tâm lý học cũng như bệnh lý học, người ta cho rằng tất cả những vụ quỷ ám mà Kinh thánh nói đến chỉ là những hiện tượng tâm lý bệnh hoạn mà ngày nay khoa học có thể tìm ra nguyên nhân. Với luận điệu ấy, con người ngày nay tự hào đã loại trừ ma quỷ ra khỏi cuộc sống.

    Có lẽ ngày nay, người ta ít có dịp chứng kiến những vụ quỷ ám nhãn tường như Kinh thánh đã ghi lại. Tuy nhiên, dù muốn dù không, không ai có thể chối cãi được một sức mạnh luôn cày xéo tâm hồn con người, luôn lôi kéo con người đến chỗ tự hủy và hủy diệt lẫn nhau. Mãi mãi câu nói của thánh Phaolô vẫn đúng cho kinh nghiệm của mỗi người: “Điều thiện tôi muốn làm thì tôi không làm, điều ác tôi không muốn làm, thì tôi lại làm”. Có một sức mạnh vô hình nào đó luôn khuyến dụ, luôn lôi kéo con người vào tội ác… Thánh Phêrô hẳn không thể nào quên được lời cảnh cáo của Chúa Giêsu: “Hỡi Satan, hãy tránh khỏi mặt Ta”. Trong lá thư đầu tiên gởi cho các tín hữu, vị Giáo hoàng đầu tiên đã nhắn nhủ: “Hãy tỉnh thức luôn. Kẻ thù của anh em là ma quỷ như sư tử luôn gầm thét lượn quanh, tìm mồi để cắn xé. Anh em hãy chống cự và kiên vững trong đức tin”.

    Là người tín hữu, chúng ta không ngừng cầu nguyện bằng chính lời Kinh của Chúa Giêsu: “Xin cứu chúng con khỏi ác thần”. Ước gì lời kinh ấy luôn nhắc nhở chúng ta về sự tác động liên lỉ của ma quỷ trong cuộc sống của từng người chúng ta. Nhưng chúng ta không phải sợ hãi bởi vì chúng ta không chiến đấu một mình mà cùng với và bằng chính sức mạnh của Đấng đã nói: “Đừng sợ hãi, vì Ta đã thắng thế gian”.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  28. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  29. #335
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    30 tháng 10

    Viên đá quý

    Edith Stein, đó là tên của một người đàn bà mà chúng ta thường nghe nhắc đến nhiều lần nhân chuyến viếng thăm lần thứ hai của Đức thánh cha Gioan Phaolô II tại Tây Đức năm 1987.

    Stein theo tiếng Đức có nghĩa là đá. Đây không phải là một viên đá tầm thường, nhưng là một viên ngọc quý đã được tôi luyện giữa lò lửa của hận thù, chiến tranh. Viên ngọc quý Stein đã được gọt đẽo và nung nấu trước tiên trong sự dửng dưng vô tôn giáo của những trào lưu tục hóa sau đệ nhất thế chiến.

    Lên 14 tuổi, Edith Stein đã mất hoàn toàn niềm tin vào Thiên Chúa của tổ phụ Abraham. Nhưng cho dù con người có chối bỏ Thiên Chúa, Thiên Chúa vẫn tiếp tục đeo đuổi con người. Cuộc săn đuổi kỳ diệu ấy đã đưa con người đến ngõ cụt của cuộc sống. Nhưng chính khi đứng trước bức tường tưởng chừng như không thể vượt qua được, Thiên Chúa đã đưa cánh tay của Ngài ra để nâng con người lên. Đó là điều đã xảy ra cho Edith Stein khi cô chứng kiến gương kiên nhẫn chịu đựng của một người thiếu phụ công giáo. Chiến tranh đã cướp đi người chồng thân yêu, người đàn bà vẫn lấy đức tin vào Chúa Kitô để vượt thắng mọi đau khổ, thử thách… Edith Stein thú nhận: Thập giá của Đức Kitô đã đem lại sức mạnh kiên hùng cho người phụ nữ và do đó, cũng phá vỡ bức tường cứng lòng tin của cô.

    Trong ánh sáng của thập giá Đức Kitô, Edith Stein đã tìm lại được niềm tin vào chính Thiên Chúa của người Do Thái… Nhưng ánh sáng đó đã gắn liền với cả cuộc đời còn lại của cô như một định mệnh. Giữa những đổ vỡ và tàn ác của chiến tranh, Edith đã tìm lại được định hướng cho cuộc đời. Thánh giá đã được gắn liền với tên cô từ đó: Terêxa Benedicta Della Croce, Terêxa được thập giá chúc lành.

    Thập giá của Đức Kitô mà cô đã vác lấy qua cái chết đau đớn trong lò hơi ngạt tại trại tập trung Auschwitz đã biến cô trở thành một viên ngọc quí có giá trị cứu rỗi cho cả một dân tộc mà cô hằng yêu mến.

    Ở đâu và bất cứ lúc nào cũng có thập giá. Đã mang tiếng khóc vào đời, con người tiến bước trong cuộc sống với tất cả gánh nặng của thập giá… Tại sao Thiên Chúa đã để cho người phải đau khổ? Mãi mãi dường như con người sẽ không bao giờ tìm được câu giải đáp cho vấn đề đau khổ. Chúa Giêsu không bao giờ đặt vấn đề và cũng không bao giờ đem lại một giải đáp cho vấn đề.

    Trong thinh lặng, Ngài đã vác lấy thập giá và khi sống lại, Ngài cho chúng ta thấy rằng thập giá là con đường dẫn đến sự sống. “Hãy vác lấy thập giá và theo Ta”, đó là lệnh truyền của Ngài. Mang lấy thập giá với tinh thần chấp nhận và mến yêu, chúng ta sẽ thấy ánh sáng bừng lên trong cuộc sống. Mang lấy thập giá, chúng ta sẽ thấy Tình yêu mạnh hơn sự chết. Mang lấy thập giá, chúng ta sẽ chiến thắng được hận thù và thất vọng.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  30. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  31. #334
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    29 tháng 10

    Các ông là quái vật

    Cuốn phim E.T. (nghĩa là người đến t bên ngoài trái đất) đã là khởi đầu cho nhng gi thuyết v s hiện hữu ca nhiu ging người khác trên các hành tinh. Chúng ta hãy th tưởng tượng mt ngày nào đó những người này đến viếng thăm trái đất ca chúng ta. Có lẽ h s phi hc hi rt nhiu nơi chúng ta. Họ s nghiên cu v các tôn giáo hin hu trên mt đất. Họ s tra cu mi th triết thuyết và mi l khôn ngoan cũng như bao cái điên rồ ca con người… sau cùng h sđiều tra v nhng người Kitô và khám phá ra rng th lãnh ca h là Giêsu Kitô… Chúng ta hãy th tưởng tượng cuc đối thoi gia h và nhng người Kitô.

    - Ông Giêsu Kitô là ai? Một người Kitô s tr li: ông là mt người Do Thái, ông đã được muôn dân trông đợi t ngàn xưa. Ông đến như một v tiên tri để cu thoát trn thế.

    - Thế nhưng họ đã làm gì với ông ta?

    - Thưa, họ đã đóng đinh ông vào thập t.

    Và một người trong cuc đối thoi s thêm: “Phi, có l ông ta đã không đến đúng lúc. Giả như ông đến bây giđây, thì mọi s có l s khác… Người ta s thông cm vi ông, s yêu mến ông và như vậy, tình huynh đệ đại đồng như chúng ta hằng mong ước sđược thc hin… Thc là đáng tiếc, ông Giêsu đã đến không đúng lúc. Thật là mt tai nn đáng tiếc”.

    Một người Kitô khác có l s phn đối: “Tôi không đồng ý. Chúa Giêsu có đến lúc nào và đâu, thì mọi s cũng s din ra như thế thôi”. Theo dõi cuc đối thoi, không chng người đến t hành tinh khác s phát biu: “Vy thì các ông là nhng quái vt”.

    Có lẽ ging người ca chúng ta trên mt đất này là nhng quái vt. Và chính vì thế mà Chúa Giêsu đã đến để cu độ chúng ta. Ngài đã yêu thương chúng ta. Ngài đã thể hin lòng nhân tđối vi chúng ta, bi vì chúng ta là nhng quái vt.

    Chúng ta hãy thử nhìn vào các ging vt đang chia sẻ s sng vi chúng ta trên mt đất này. Chúng nó có th cn xé nhng con thú khác không thuc dòng ging ca nó. Nhưng chúng nó không bao giờ giết hi cn xé ln nhau. Còn ging người ca chúng ta thì sao?

    Nhưng thập giá ca Đức Kitô không ch là mt mc khi v tính cách quái vt ca con người, nó còn là mt th hin ca Tình yêu Thiên Chúa dành cho con người. Đó là dấu ch ca Tình yêu, của Hòa bình.

    Người Kitô mang trên người, v trên người du thp giá để ca tng Tình yêu ca Thiên Chúa cũng như để nói lên thin chí xây dng Hòa bình ca h.

    Ước gì du Thánh giá chúng ta làm mi ngày s luôn nhc nh cho chúng ta v Tình yêu kdiệu ca Thiên Chúa cũng như mời chúng ta không ngng xây dng Hòa bình vi tt c nhng người xung quanh.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  32. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  33. #333
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    28 tháng 10

    Chuyến xe cuc đời

    Cách đây hơn một trăm năm, khi đường st va mi được phát minh, nhu cu đi lại mi lúc mt bành trướng, mt văn sĩ n, trong quyn lch s ca xe la và đường st, đã ghi ra một s ch dn cho hành khách. Trong mt chương trình có tựa đề: “Nhng li khuyên trước khi lên đường”, ông đã đưa ra vài căn dặn như sau: “Trước khi bt đầu mt cuc hành trình, hành khách nên quyết định: mình sđi đâu, sẽ lên chuyến xe la nào và đâu, tại nơi nào sẽ đổi tàu…

    Trong một đoạn khác, ông nhn nh hành khách như sau: “Khuyên quý khách nên mang theo càng ít hành lý bao nhiêu càng tốt… Riêng vi các bà, các cô, không được phép mang theo quá ba hành lý và năm gói nhỏ”.

    Những li khuyên trên đây xem chừng như không có chút giá trị nào đối vi h thng đường st hin ti Vit Nam. Chen chúc nhau đểđược mt ch ngi thích hợp, đã là quá lắm ri, còn chđâu để xác định s hành lý phi mang theo.

    Nhưng dù thanh thản trong mt con tàu đầy tin nghi, hay chen chúc nhau trong mt wagon cht hp bn thu, mi khi bước vào xe la, ai trong chúng ta cũng được mi gi để tưởng nghĩ đến chuyến đi của cuc đời… Đời cũng là mt chuyến đi.

    Bước lên chuyến xe la ca cuc đời, ai trong chúng ta cũng được mi gi để chun b cuc hành trình bng mt s câu hi cơ bản: tôi sđi về đâu? Tôi phải mang nhng gì cn thiết cho cuc hành trình?

    Trên một tuyến đường liên tnh ti Phi Lut Tân, thnh thong hành khách có thđọc được mt bng hiu có th làm cho h phi git mình suy nghĩ: có thđây là chuyến đi cuối cùng ca bn. Tht ra, ít có ai khi lên đường, li có ý nghĩ y. Có l người ta nghĩ đến công vic, nghĩ đến gia đình, nghĩ đến nhng thú vui đang chờ đợi hơn là phải dng li vi ý nghĩ ca mt cái chết bt ng.

    Thái độ khôn ngoan nht mà Chúa Giêsu thường lp li trong Tin mng ca Ngài: đó là “Các con hãy tỉnh thc, vì các con không biết gi nào, ngày nào”. Con người sinh ra để chết. Nói như thế không hn là mt phát biu bi quan v cuc đời, mà đúng hơn là một cái nhìn trong sut v hướng đi của cuc đời.

    Giá như ai trong chúng ta cũng biết rng: công vic ta đang làm trong giây phút này đây là công việc cui cùng trong cuc đời, thì có l mi vic đều có mt ý nghĩa và mt mc đích khác hẳn.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    thay đổi nội dung bởi: Cỏ Lau, 28-10-2009 lúc 05:08 PM
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  34. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  35. #332
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    27 tháng 10

    Bất ng

    Như một chuyn khó tin mà có tht: đó là chuyện ca mt chàng thanh niên Tây Đức mt mình lái chiếc Cessna cánh qut nh, vượt qua hành lang 400 dm trên lãnh th Liên Xô, ri an toàn đáp xuống Qung Trường Đỏ, gn điện Cm Linh… Trước khi đáp xuống vào lúc 7 gi ti, phi cơ còn lượn 3 vòng chung quanh m ca ch tch Lênin.

    Người thanh niên Tây Đức tên là Matthias Rust này đã điềm tĩnh bước ra khi phi cơ, ký sổ lưu niệm cho mt s khách hiếu k và khâm phục. Sau đó, công an Liên Xô đã đến tóm c anh đưa đi mất.

    Trong suốt mt cuc hành trình dài, anh ch b phi cơ tuần thám ca Liên Xô theo dõi mà không làm cn tr. Có th h cho phi cơ của anh định làm chuyn k l khác người cho nên không bt anh đáp xuống na đường. Phi cơ lại bay rt thp cho nên đã tránh được s kim soát ca các dàn radar. Dù sao đây cũng là mt chuyn khó tin chưa từng xy ra trên mt lãnh th có mt h thng phòng th cht ch như Liên Xô.

    Sự thành công ca chiếc phi cơ nhỏ này đã khiến cho nhà cm quyn Liên Xô e ngi và git mình v s phòng th sơ sót của mình. Sau mt cuc hp khn cp ca B chính tr, tng trưởng quc phòng và b trưởng không quân đã bị cách chc. Trong khi đó thì chủ tch Gorbachov li nói mt câu khôi hài như sau: “Chúng ta phải cám ơn anh chàng thanh niên Tây Đức này vì nh có anh ta mà chúng ta mi ci t h thng phòng th ca chúng ta cht ch và cn thn hơn”.

    Nhiều người đã xem lời phát biu trên đây phản nh tinh thn phc thin và ci m ca ch tch Gorbachov.

    Sự thành công ca chàng thanh niên Matthias Rust khi đáp xuống Qung Trường Đỏ có thđược xem như là một tai nn trong h thng phòng th ca Liên Xô.

    Tai nạn là mt bt ng mà con người không bao giờ lường trước được… Không ai hc được ch ng trong cuc sng. Có mt cái gì đó luôn ở ngoài tm tay, ngoài kh năng của con người. Bài hc thông thường nht mà ai cũng có th hc được t mt tai nn: đó là không ai làm chủđược chính s sng ca mình.

    Người Kitô luôn được mi gi để tìm ra ý nghĩa ca các biến c. Biến c nào xy đến trong cuc sng cũng là mt li ng ca Thiên Chúa đối vi con người. Ngài nhc nh cho con người biết rng Ch T ca s sng chính là Ngài. Ngài kêu mi con người luôn sẵn sàng để đến vi Ngài trong cuc gp g ti hu. Ngài cho con người thy nhng gii hn ca mình để biết hướng v Ngài vi tt c tin tưởng phó thác.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  36. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  37. #331
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    26 tháng 10

    Xin cho con được thay đổi chính con

    Một triết gia n Độ đã nhìn lại quãng đời đi qua của mình như sau: Lúc còn trẻ, tôi là mt người có đầu óc cách mng. Li cu nguyn duy nht mà tôi dâng lên Thượng Đế là: Lạy Chúa, xin ban cho con ngh lc để thay đổi thế gii.

    Đến tui trung niên, tôi mi nhn thy rng mt na đời tôi đã qua mà tôi chưa thay đổi được mt người nào. Lúc đó, tôi mới cu nguyn vi Thượng Đế: Ly Chúa, xin ban cho con được biến ci tt c nhng người con gp g hng ngày, nht là gia đình con, bạn bè con. Và như vậy là đủ cho con mãn nguyn ri.

    Nhưng giờ đây, tóc đã bạc, răng đã long, ngày tháng còn lại chđếm trên đầu ngón tay, tôi mi nhn thc rng tôi đã khờ di biết chng nào. Gi này, tôi ch biết cu nguyn như sau: Lạy Chúa, xin ban cho con được thay đổi chính con.

    Nếu tôi biết cu nguyn như thế ngay t lúc đầu, thì tôi đã không phí phạm quãng đời đã qua.

    Người xưa đã có lý khi dạy chúng ta: tu thân, tề gia, tr quc, bình thiên h… Theo trt t ca cuc cách mng, thì cách mng bn thân là điều tiên quyết.

    Một nhà cách mng nào đó đã nói: chỉ cn 10 người như thánh Phanxicô thành Assisi thì cuộc din thế gii s thay đổi. Cuc cách mng đầu tiên mà bt c v thánh nào cũng khi sđó là cách mạng bn thân.

    Chúa Giêsu đã chuẩn b 3 năm sống công khai bng 30 năm âm thầm, 40 đêm ngày ăn chay cầu nguyn… Và li kêu gi đầu tiên ca Ngài là: hãy sám hi và tin vào Tin mng…

    Ai trong chúng ta cũng biết câu châm ngôn: Thà thắp lên mt ngn đèn hơn là ngồi đó mà nguyền ra bóng ti. Nếu mi người, ai cũng đốt lên ngn đèn của mình, nếu mi người, ai cũng đóng góp phần ít i, nh mn ca mình, thì có l thế gii này s bt lnh lo hơn vì lòng ích kỷ… Không ai nghèo đến ni không có gì để cho người khác. Chúng ta hãy bt đầu bng món quà nh mn, có khi vô danh ca chúng ta. Mi git nước nhđiều không đáng kể trong đại dương, nhưng nếu không có nhng git nước nh kết t li, thì đại dương kia cũng ch là sa mc khô cn.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  38. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  39. #330
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    25 tháng 10

    Con chim sáo

    Trong một tập thơ mang tựa đề “Có muôn nghìn lý do để sống”, Đức cha Helder Camera, vị Giám mục người Brazil nổi tiếng là vị tông đồ của người nghèo đã ghi lại câu chuyện ngụ ngôn sau đây: Bên cạnh nhà tôi, có một con chim sáo quanh năm ngày tháng sống giữa trời… Tôi vẫn có thói quen nói chuyện với nó. Một hôm, tôi hỏi chú sáo có nơi ngủ nghỉ không. Nó ngạc nhiên trả lời: “Có chứ!… Màn là trời, chiếu là đất. Có bao giờ thiếu đâu”.

    Do những đòi hỏi của trí khôn loài người, tôi mới hỏi nó: “Thế thì những lúc mưa gió, chú trú ngụ ở đâu”. Nó nhanh nhẩu trả lời: “Bộ ông nghĩ là thỉnh thoảng tôi không cần tắm gội sao?” Tôi hỏi nó có đói không. Con chim chỉ mỉm cười đáp: “Điều tôi muốn là được hót. Tôi sinh ra để hót mà…” Và nó cất tiếng hót như sau: “Hỡi loài người kiêu ngạo. Hãy nói cho ta biết đi: liệu ngươi không chết sao?”

    Tôi cứ nài nỉ để chú sáo nhận món quà tôi biếu: đó là một ít bánh mì có thịt… Chú sáo lại được dịp cười cợt sự ngây ngô của tôi. Nó bảo tôi: “Ông không biết là loài sáo chúng tôi không có ăn bánh mì và thịt như các ông sao?”

    Lần kia, tôi hỏi chú sáo có cầu nguyện không? Nó không hiểu được câu hỏi của tôi. Nó chỉ cười trả lời: “Có mấy chú nhóc con lấy đá ném tôi. Nhưng tôi bay đi, tôi cười và tôi hót”.

    Một lúc nào đó, tôi có ý nghĩ đưa con sáo vào bệnh viện để nhờ các bác sĩ tìm ra căn bệnh của nó và chữa trị cho nó. Nhưng tôi chợt nhận ra rằng nó chỉ là một con chim.

    Qua câu chuyện ngụ ngôn trên đây, có lẽ Đức Cha Helder Camera muốn gợi lên cho chúng ta cái thảm trạng của con người ngày nay: chiến tranh, chết chóc, đau khổ đều phát xuất từ chỗ con người không chấp nhận nhau. Ai cũng muốn người khác phải suy nghĩ như mình, phải hành động như mình, phải sống như mình. Ý thức hệ nào cũng tự cho là ưu việt và muốn áp đặt trên người khác ngay cả bằng bạo lực.

    Ngày nay, con người mỗi lúc một ý thức hơn về sự đa diện của các nền văn hóa, của các khuynh hướng chính trị, của các tôn giáo… Sự trưởng thành của nhân loại được thể hiện qua chính sự chấp nhận ấy: chấp nhận sự khác biệt của tha nhân, chấp nhận tư tưởng của người khác. Khoan dung là thái độ mà con người ngày nay đang cần hơn bao giờ hết.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  40. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  41. #329
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    24 tháng 10

    Ngày Liên Hiệp Quốc

    Vào năm 1945, 3 quốc gia gây chiến Đức, Italia, Nhật mang bộ mặt tan nát tả tơi của những nước bại trận. Đa số những thành phố lớn tại Đức cũng như hai thành phố Hiroshima và Nagasaki tại Nhật chỉ còn là những đống gạch vụn, những thành phố chết.

    Hình ảnh của thế giới, nhất là tại các quốc gia bị chiến tranh tàn phá trong những năm “39, 45” có lẽ không khác gì bộ mặt của trái đất sau trận lụt Đại hồng thủy, khi trận lụt vĩ đại gây ra do những trận mưa lũ kéo dài 40 đêm ngày đã giết hại mọi sinh vật, như tác giả sách Khởi Nguyên viết: “mọi loài xác thịt động đậy trên đất đều tắt thở; chim chóc, thú vật, mãnh thú… tất cả các vật trên cạn đều bị xóa sạch trên mặt đất từ người cho đến súc vật, côn trùng và chim trời…”

    Từ đống tro tàn của thế chiến thứ hai, một ý nghĩ đã được manh nha và Liên Hiệp Quốc đã thành hình với mục đích bảo vệ an ninh và xây dựng hòa bình. Ví như một chính trị gia đã phát biểu: “Nếu con người không hủy diệt chiến tranh, chiến tranh sẽ hủy diệt con người”.

    Nhưng từ ngày tổ chức Liên Hiệp Quốc được thành lập vào năm 1945 đến nay không biết bao nhiêu cuộc chiến phong sương cũng như nội bộ đã xảy ra. Nhưng bàn tay con người vẫn được dùng để giơ gươm, để lảy cò, để bấm nút những khí giới giết người. Vì thế súng vẫn nhả đạn và máu tươi vẫn tuôn rơi, lòng đất mẹ vẫn thấm máu con người.

    Ngày 24 tháng 10 hằng năm, bao nhiêu lá cờ của mọi quốc gia đã được trưng lên trong những buổi lễ kỷ niệm ngày Liên Hiệp Quốc được thành lập, bao nhiêu sinh hoạt đã được tổ chức để nhắc nhở con người, không phân biệt màu da, tiếng nói, không phân biệt tín ngưỡng hay quan niệm về thể chế chính trị, ý nghĩa của tổ chức mang mục đích bảo vệ an ninh và xây dựng hòa bình.

    Nhưng thiết nghĩ, hòa bình thế giới không thể được thiết lập nếu lòng người chưa đạt được sự an bình, vì nếu những tâm tình ganh ghét, ghen tương, nghi kỵ, nếu những tư tưởng lợi dụng, đàn áp, bóc lột vẫn còn âm ỉ cháy trong lòng chúng ta, thì ngọn lửa chiến tranh vẫn còn có thể bùng cháy bất cứ lúc nào.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  42. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  43. #328
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    23 tháng 10

    Cùm chân chó

    Sách Lã Thị Xuân Thu có chép một câu chuyện như sau: Nước Tề có người xem tướng chó rất giỏi. Một người hàng xóm tới nhờ anh ta tìm cho một con chó biết bắt chuột. Ít lâu sau, anh mang đến một con chó và nói: “Con chó này tốt lắm, ông cứ dùng sẽ vừa ý”.

    Người hàng xóm tin theo, nhưng mấy năm qua, con chó không bắt được con chuột nào cả. Người hàng xóm phàn nàn, anh ta liền nói: “Con chó này tốt nhưng nó chỉ có tài săn bắt hưu nai, bây giờ muốn nó bắt chuột thì phải buộc chân sau nó lại”. Người hàng xóm đã nghe theo và quả nhiên con chó bắt chuột rất hay.

    Có cùm chân lại, con chó mới có thể bắt được chuột. Phải chăng đó không là hình ảnh của rất nhiều người thành công trong những địa hạt lớn, trong những công tác xã hội, trong những việc làm ở quy mô lớn, nhưng lại thất bại trong gia đình hay trong chính cuộc sống cá nhân của mình. Người ta nghĩ rằng chỉ có những công việc vĩ đại mới có giá trị. Người ta phân bua rằng việc trong nhà, việc ở xó bếp là việc của đàn bà.

    Thế nhưng có ai nghĩ rằng hạnh phúc của gia đình tùy thuộc rất nhiều vào những công việc xó bếp ấy. Và những công việc vô danh ấy cũng đòi hỏi nhiều hy sinh, nhẫn nhục và Tình yêu hơn tất cả những đại cuộc khác. Công việc càng nhỏ nhặt, càng vô danh thì càng nhiều phiền toái và càng đòi hỏi nhiều phấn đấu hơn. Nếu không biết cùm lấy một chân, nếu không biết hy sinh, nhẫn nhục, một người mẹ trong gia đình không thể chịu đựng năm kia qua tháng nọ tất cả những phiền toái ấy.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  44. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  45. #327
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    22 tháng 10

    Hòn vọng phu

    Giữa Nha Trang và Tuy Hoà, khoảng xa lộ 21 và sông Hinh, gần quận Khánh Dương có một ngọn núi tên là Vọng Phu, có nghĩa là trông đợi chồng.

    Theo tục truyền trong dân gian thì thưở xưa có một gia đình sống hạnh phúc ở gần chân núi. Khi giặc giã nổi lên ở biên thùy, người chồng theo lệnh vua, tòng quân ra ngoài biên ải để chống quân thù, để lại người vợ trẻ và một đứa con đang còn bú mớm. Người vợ trẻ ở nhà chờ chồng, mỗi ngày bế con trèo lên ngọn núi ngóng về phía biên cương xem có dáng chồng trở về hay không. Thời gian trôi qua nhưng đoàn quân chưa thấy về, người vợ và đứa con chờ đợi mãi hoá thành đá. Người đời biết chuyện nên gọi đó là Hòn Vọng Phu.

    Có lẽ đây chỉ là một ngọn núi được cấu tạo bởi nhiều loại đá khác nhau. Theo thời gian, mưa gió soi mòn loại đá mềm, để lại hình dạng mường tượng như một người bồng con ngồi trông ra phía biển.

    Người dân ta đa sầu đa cảm, lại thêm cảnh nước luôn loạn ly, đã mượn hình dạng của núi để diễn tả tâm sự trông đợi chồng của người thiếu phụ Việt Nam.

    Điều làm cho xao xuyến cảm động ở đây là lòng chung thủy của một thiếu phụ, dù đói no, đau yếu hay mạnh khoẻ, vẫn trước sau một lòng thương yêu chồng, xem chồng như là lẽ sống của cuộc đời.

    Rung động trước dạ trung kiên của người thiếu phụ Việt Nam qua hình ảnh Hòn Vọng Phu, chúng ta không khỏi không cảm động trước Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta. Dù núi dời, dù đồi chuyển, dù con người có bội bạc phôi pha, Thiên Chúa vẫn luôn chung thủy trong Tình yêu của Người. Càng thấm thía tình thương của Chúa, chúng ta càng cảm thấy Người là lẽ sống và là tất cả của cuộc sống.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  46. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  47. #326
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    21 tháng 10

    Hai cha con và con lừa

    Một trong những câu chuyện ngụ ngôn mà người Mỹ thường kể cho con cái nghe nhất đó là câu chuyện “Hai cha con và con lừa”. Có hai cha con dắt con lừa ra chợ bán. Cha ngồi trên lưng lừa, con đi bộ theo sau. Người bên đường thấy thế bèn nói: “Cha gì mà không biết thương con! Ngồi chễm chệ trên lưng lừa, trong khi con phải đi bộ!” Nghe vậy, người cha bèn nhảy xuống khỏi lưng lừa và nhường cho con cỡi lừa. Đi một chốc, hai cha con lại nghe người hai bên đường chỉ trích: “Đồ con bất hiếu, ngồi ung dung trên lưng lừa, trong khi cha lại đi cuốc bộ”. Nghe như vậy, hai cha con mới bảo nhau: “Chỉ còn một cách để cho thiên hạ khỏi nói là hai ta cùng cỡi lừa”.

    Thế là hai cha con leo lên lưng lừa. Nhưng đi được một quãng họ lại bắt đầu nghe một lời phê bình khác: “Thật là đồ vô nhân đạo! Làm sao con lừa có thể chịu đựng cả một sức nặng như thế”.

    Nghe thế, hai cha con lại vội nhảy xuống khỏi lưng lừa. Lần này thì cũng có người phê bình: “Đồ dại dột, có lừa mà không dám cỡi lại phải đi bộ”. Hai cha con không biết nghĩ sao, đành phải nai lưng khiêng con lừa đến chợ.

    Đôi khi chúng ta cũng bị ảnh hưởng rất nhiều vì những lời khen chê của thiên hạ. Dĩ nhiên chúng ta cùng phải biết lắng nghe những ý kiến xây dựng của những người có thiện chí muốn giúp đỡ chúng ta. Tuy nhiên chúng ta không nên để mình bị “rung động” bởi những lời dèm pha thiếu nền tảng của người khác.

    Trong Giáo hội cũng có những người mắc phải chứng bệnh thích chỉ trích phê bình người khác. Họ quên rằng mình cũng chỉ là những con người đầy khiếm khuyết. Họ là những gai nhọn hoặc giấm chua trong Giáo hội. Sự hiện diện của họ thường gây sứt mẻ hơn là góp phần xây dựng Giáo hội trong tình yêu thương và hiệp nhất.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  48. Có 5 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  49. #325
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    20 tháng 10

    Làm trai nên chết ở biên thùy

    Gần một nửa thế kỷ trước Chúa Giáng Sinh, một danh tướng nhà Đông hán là Mã Viện đã nói một câu bất hủ: “Làm trai nên chết ở chốn biên thùy, lấy da ngựa bọc thân mà chôn, chứ nằm xó giường mà chết trong tay người nâng đỡ thì còn xứng đáng gì”.

    Tại thành Sparte thuộc Cổ Hy Lạp, mỗi khi tiễn con ra trận, người mẹ thường đưa cho con một cái mộc và bảo con rằng: cùng với nó hay nằm trên nó. Cùng với nó, con đắc thắng trở về. Nằm trên nó, xác con được mọi người kính nể khiêng vác trên vai.

    Người Kitô chúng ta cũng đã nhận lấy một chiếc mộc. Đó là chiếc mộc của bí tích Rửa tội. Qua cửa ngõ của bí tích này, chúng ta như được gởi ra chiến trường.

    Cái chết từng ngày là điều đang chờ đợi chúng ta. Nhưng cái chết đó là con đường dẫn đến vinh quang Phục sinh. Đức Kitô, vị thủ lãnh của chúng ta, đã đi qua con đường ấy. Ngài cũng đang có mặt trong cuộc chiến của chúng ta để dìu dắt chúng ta trong từng phút giây. Nếu có một lúc nào đó, chúng ta chán nản muốn đào ngũ và bỏ cuộc, chúng ta hãy nhìn lên thập giá của Ngài. Thập giá đó phải là ánh sáng soi dẫn những đoạn đường tăm tối trong cuộc chiến của chúng ta.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  50. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  51. #324
    Blue cloud's Avatar

    Tham gia ngày: Feb 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: TP.HCM
    Bài gởi: 44
    Cám ơn
    141
    Được cám ơn 159 lần trong 33 bài viết

    Default

    Nhìn Lại Chính Mình

    Source: www.softtunesmusic.com
    Sau gần hai thập niên bị mất tích, cô Jaycee Lee Dugard đã được tìm thấy. Gia đình của cô hưởng một niềm hạnh phúc bất ngờ, vì họ đã tưởng là cô không còn trên cõi đời này nữa. Tên hung thủ, là Phillip Craig Garrido, đã bắt cóc Jaycee Lee vào năm 1991 khi cô còn nhỏ. Trong khi giam giữ Jaycee Lee, Garrido lợi dụng chiêu bài danh Thiên Chúa để ức hiếp cô và bắt phục vụ mình trong suốt 18 năm trường.
    Khi nghe tin đó trên đài Truyền hình, tôi cực lực lên án Garrido, vì hắn đã che đậy những hành động xấu xa của mình bằng những lời tuyên xưng danh Chúa hào nhoáng trên môi miệng. Nhưng sự kiện trên đã làm tôi giật mình khi nghĩ lại chính mình: biết đâu có lần tôi cũng đã phạm phải những lỗi lầm tương tự. Biết đâu, khi dự Lễ, tôi đã ngang nhiên lên rước lễ khi lòng còn mang tội trọng. Chẳng phải như vậy là tôi đã phạm sự thánh rồi sao? Chẳng phải như vậy là tôi đã mượn sự rước Lễ để che đậy tâm hồn vướng mắc của mình trước con mắt người khác đó sao? Như vậy thì tôi có khác gì Garrido đâu?
    Lần kia, tôi được nghe một bài giảng của Đức Cha Nguyễn Khảm nói về sự mong manh của đức tin: Khi mình làm điều xấu lần đầu, lương tâm cắn rứt và tâm hồn không được bình yên. Nhưng mà nếu mình cứ làm điều xấu hoài thì đến một lúc nào đó nó sẽ trở thành một tập quán và mình sẽ không còn lo ngại về nó nữa. Đáng sợ chưa!
    Chúa đã dạy là con người thường dễ thấy lỗi lầm nhỏ mọn nơi anh em, nhưng lại không thấy được những sai sót tệ hại nơi chính mình. Đó chỉ là vì mình đã làm mù con mắt đức tin của mình bằng tập quán xấu, hoặc bằng vị nể sự đánh giá của người khác, để rồi mình rất dễ gạt đi những nhắc nhở của lương tâm.
    Thắng người thì dễ, nhưng thắng chính mình thì mới khó. Trước khi một nhà doanh nhân đánh bại những đối thủ tầm cỡ trên thương trường, ông ta phải trải qua những ngày tháng học tập gian truân. Ông phải tự bỏ đi những thú vui của bản thân để rèn luyện cho mình một kiến thức và khả năng vững vàng. Ông nói rằng sự khác biệt duy nhất giữa thành công và thất bại là sự kiểm soát chính mình. Tuy rằng hoàn cảnh phần nào chi phối bản thân, sự lựa chọn tối hậu vẫn là nơi con người. Thiên Chúa đã ban cho con người quyền tự do lựa chọn tuyệt đối và Người tôn trọng quyền tự do đó. Như vậy mình phải dùng món quà tự do này thế nào đây?
    Xin Chúa cho con luôn được nhìn thấy chính mình con và giúp con can đảm lựa chọn những điều lành cho mình và cho anh em. Amen.

  52. Có 4 người cám ơn Blue cloud vì bài này:


  53. #323
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    19 tháng 10

    Ôi Giêsu, Ôi Giêsu!

    Jeanne D’Arc, một cô gái quê, đã nghe theo tiếng gi t tri cao để cm quân đánh đuổi người Anh ra khi đất Pháp. Nh chiến thng này, hoàng t Charles đã được đăng quang làm vua nước Pháp.

    Nhưng sau đó trong một trn chiến khác, Jeanne D’Arc b bi trn, cô b người Anh bt gi và b kết án ha thiêu. Trong nhng gi phút cui cùng cô ch còn trơ trọi mt mình: người m thân yêu cách xa ngàn dm, vua Charles không mun b tin ra để chuc cô, các tướng lãnh và binh lính đã từng sát cánh vi cô cũng b chy trn hết. Ch còn li âm thanh lúc nào cũng trung thành vi cô: đó chính là tiếng kêu ca cô.

    Trong cơn đau đớn cùng cc, người thiếu nđã kêu lớn: “Ôi Giêsu, ôi Giêsu!” Qu tht, dù lòng người có bi bc phôi pha, Chúa Giêsu vn luôn vi cô và luôn an i nâng đỡ cô.

    Tin tưởng là tiếp tc yêu mến cho dù trong tng phút giây ta có b người đời b rơi, phản bi. Yêu là tin rằng ta có th trung thành trước nhng bt trung ca người khác và nhng thăng trầm ca cuc sng. Chúng ta đứng vng trong nim tin vì cho dù xung quanh ta không còn mt bóng người, Thiên Chúa vn luôn đó.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  54. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  55. #322
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    18 tháng 10

    Lòng đầy miệng mới nói ra

    Người ta thường bảo: “Lòng đầy miệng mới nói ra” hay “Văn tức là người”. Hai câu nói này có thể áp dụng rất đúng vào vị thánh Giáo hội mừng kính hôm nay: Thánh luca, thánh sử.

    Chúng ta không có được những sử liệu để biết về cuộc đời của thánh Luca ngoài danh hiệu thánh Phaolô nói về Ngài: “Luca, vị y sĩ rất thân mến của chúng tôi…” Vì thế, chúng ta phải tìm hiểu về con người của thánh Luca qua 2 tác phẩm ngài biên soạn, nhất là qua sách Phúc âm, thường được trao tặng những biệt hiệu sau đây:

    1. Phúc âm thánh Luca là Phúc âm của Lòng Thương Xót: Thánh Luca đặc biệt nêu bật lòng ưu ái và sự kiên nhẫn của Chúa Giêsu đối với những tội nhân và những kẻ đau khổ. Ngài luôn mở rộng đôi tay để đón nhận họ: những người xứ Samaria, những kẻ bị bệnh phong hủi, những người thu thuế, những kẻ phạm tội công khai, những người nghèo cũng như những mục đồng thất học.

    Ngụ ngôn về người phụ nữ phạm tội ngoại tình, về một con chiên lạc, một đồng tiền bị đánh mất, về đứa con hoang đàng và người trộm lành chỉ được ngọn bút của thánh Luca ghi lại rất linh động và xúc tích.

    2. Phúc âm thánh Luca là Phúc âm của Ơn Cứu Rỗi phổ quát và đại đồng: Chúa Giêsu giang rộng đôi cánh tay, chết treo trên thập giá là cho tất cả mọi người. Trong luồng tư tưởng này, thánh Luca ghi lại gia phả của Chúa Giêsu ngược lại đến nguyên tổ Adam chứ không phải chỉ ghi Chúa Giêsu là con vua Đavít, con ông Abraham như thánh sử Matthêu. Và trong lúc Chúa Giêsu hoạt động rao giảng Tin Mừng, nhiều người dân không phải là Do Thái cũng được Ngài ân cần tiếp đón và thi ân.

    3. Phúc âm thánh Luca là Phúc âm của những người nghèo, trong đó những người đơn sơ, nhỏ bé, đóng một vai trò quan trọng, như: ông Giacaria và bà Ysave, Đức Maria và thánh Giuse, những người mục đồng, ông Simêon và bà goá Anna.

    4. Phúc âm thánh Luca là Phúc âm của sự cầu nguyện và của Chúa Thánh Thần: Luca thường mở đầu một đoạn Phúc âm với lời ghi nhận “Chúa Giêsu đang cầu nguyện” và Thánh Thần mang Giáo hội đến chỗ hoàn hảo cuối cùng.

    5. Phúc âm thánh Luca là Phúc âm của niềm vui: thánh Luca thành công trong việc phát họa hình ảnh Giáo hội sơ khai tràn đầy niềm hân hoan vì cảm nghiệm được Mầu nhiệm Phục sinh, sự hiện diện của Chúa Thánh Thần và Ơn Cứu Rỗi.

    Mừng lễ kính thánh Luca, chúng ta hãy cùng nhau đọc đoạn cuối của Phúc âm, gồm những dòng có thể so sánh như chiếc gạch nối liên kết sách Phúc âm với sách Tông Đồ Công Vụ để diễn tả một sinh hoạt rất quan trọng của Giáo hội và của mọi tín hữu Kitô: “Đoạn Chúa dẫn các môn đệ đi về phía làng Bêtania. Chúa giơ tay chúc phúc cho họ. Đang khi Chúa phán, Chúa rời khỏi họ mà lên trời. Các môn đệ thờ lạy Chúa rồi trở về Giêrusalem, lòng đầy hân hoan. Họ có mặt luôn luôn trong đền thờ để ca tụng và cảm tạ Thiên Chúa”.

    Dõi theo gương của các môn đệ tiên khởi của Chúa Giêsu, chúng ta hãy luôn dâng lời ca tụng và cảm tạ Thiên Chúa.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  56. Có 5 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  57. #321
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    17 tháng 10

    Lòng nhân từ cảm hoá

    Dưới tựa đề: “Lòng nhân từ cảm hoá”, người ta thuật lại một câu chuyện như sau:

    Một bà mẹ kia lo lắng nhiều vì đứa con trai không đi nhà thờ nữa, mà lại theo những bạn bè xấu và tỏ ra bất mãn mọi chuyện. Bà mẹ đau khổ này đã tìm mọi cách để đưa con về con đường tốt, nhưng tất cả đều vô ích. Một ngày Chủ Nhật nọ, bà nảy ra một ý tưởng. Gọi đứa con trai lại, bà nói: “Con làm ơn giúp mẹ một chuyện. Hãy đem gói đồ này đến cho gia đình ở căn nhà trong khu phố đối diện với chúng ta. Nếu con làm dùm mẹ việc này, mẹ hứa sẽ không bao giờ quấy rầy con nữa”.

    Có lẽ để khỏi nghe tiếng mẹ giảng dạy, la rầy, chàng thanh niên đã nhận làm điều mẹ anh ta yêu cầu. Anh đi đến địa chỉ như mẹ dặn, bước vào một căn nhà nghèo nàn và bỡ ngỡ đến tột điểm, anh đã khám phá thấy một người đàn bà đau ốm chỉ còn da bọc xương với ba đứa con nhỏ, rách rưới, lem luốc, đang than khóc, kêu la vì đói.

    Chàng thanh niên trao vội gói đồ và muốn nhanh bước rút lui. Nhưng người đàn bà đã gọi giật anh trở lại, và qua giọng yếu ớt bà thều thào: “Cậu ơi! Cậu không thể đi ngay được khi tôi chưa kịp cám ơn cậu. Cậu là ơn quan phòng Chúa gởi đến cho chúng tôi. Xin Ngài trả ơn cho cậu”.

    Chàng thanh niên ra về với tấm lòng bị cảm xúc mạnh. Ngày hôm sau, anh trở lại nhà bà mẹ đang bị đau ốm với đàn con nheo nhóc hôm qua với một gói quà khác, mà anh đã mua với chính tiền của anh. Và sau khi trao quà, anh còn ở lại chơi với mấy đứa nhỏ.

    Chàng thanh niên đã thay đổi cuộc đời, vì lòng nhân hậu đã làm anh mỗi ngày một hiểu được ý nghĩa của cuộc sống và nhờ đó anh cảm thấy hạnh phúc hơn.

    Chúng ta đã đi nửa đoạn đường của tháng Mân Côi, đây là khoảng thời gian chúng ta âu yếm dâng lên Mẹ Maria những tràng chuỗi Mân Côi với hằng triệu lời chào: “Kính mừng Maria, đầy ơn phước”. Nhưng ước gì xen lẫn với những lời kinh tiếng hát, chúng ta cũng biết lắng nghe những lời Mẹ khuyên qua những mầu nhiệm thuật lại các biến cố xảy ra trong cuộc đời Mẹ.

    Chú tâm nghe lời Mẹ khuyên nhủ, chắc chắn qua Mầu nhiệm thứ hai của Năm Sự Vui: “Đức Bà đi viếng thánh Ysave, ta hãy xin cho được lòng yêu người”. Mẹ Maria, cũng như bà mẹ trong câu chuyện trên, cũng muốn nhờ chúng ta làm cho Mẹ một chuyện: đó là hãy thể hiện lòng yêu người qua những hành động cụ thể để tinh thần phục vụ Mẹ đã thể hiện qua sự giúp đỡ bà chị họ Ysave cũng được con cái Mẹ tiếp tục làm lại.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  58. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  59. #320
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    16 tháng 10

    Xin cho chúng con lương thực hằng ngày

    Hôm nay là ngày quốc tế về lương thực do tổ chức Lương nông của Liên Hiệp Quốc đề xướng.

    Nói đến lương thực, nhất là trong một quốc gia nghèo đói như Việt Nam, có lẽ tự nhiên, ai trong chúng ta cũng nghĩ đến cái đói trên thế giới.

    Đói không chỉ là một trạng thái cần ăn uống, nhưng được các chuyên viên về thực phẩm và sức khoẻ định nghĩa như là một tình trạng thường xuyên của một người không đủ ăn để có thể có một cuộc sống lành mạnh. Danh từ chuyên môn thường được dùng để chỉ tình trạng này là dưới mức dinh dưỡng. Nạn nhân dễ thấy nhất của tình trạng này là các trẻ em của những nước nghèo.

    Mỗi năm người ta tính có đến 15 triệu trẻ em chết vì nhiều nguyên do có liên quan đến tình trạng thiếu dinh dưỡng. Mỗi ngày, trên khắp thế giới, có khoảng 40 ngàn trẻ em chết vì đói. Số người chết vì đói ăn cũng tương đương với số thương vong nếu cứ 3 ngày một trái bom hạt nhân được ném xuống một vùng đông dân cư.

    Có rất nhiều nguyên nhân đưa đến nạn đói kém. Người ta cho rằng nguyên nhân chính nằm trong chính sách kinh tế, chế độ chính trị, xã hội. Nhưng tựu trung, căn rễ sâu xa nhất vẫn là sự ích kỷ của con người. Nếu một phần mười những người giàu có trên thế giới biết san sẻ cho những người nghèo, thì có lẽ thế giới này không còn có những trẻ em chết đói mỗi ngày nữa. Nếu ngay cả trong một quốc gia, người ta biết dùng tiền bạc để mua cơm bánh cho con người hơn là đầu tư vào khí giới, thì chắc chắn sẽ không còn cảnh người chết đói nữa.

    Tại một vài quốc gia kỹ nghệ đang chuyển mình để bước vào cuộc cách mạng kỹ nghệ lần thứ ba, người ta thường nói đến kỷ nguyên điện toán, thụ thai trong ống nghiệm… Thế nhưng, tại rất nhiều nơi trên thế giới, mỗi ngày vẫn có đến 40 ngàn trẻ em chết vì đói ăn… Thế giới của chúng ta quả là một thân thể bệnh hoạn. Một nơi nào đó trong cơ thể, một số bộ phận phát triển một cách dư dật, một nơi khác, nhiều cơ phận đang chết dần chết mòn vì thiếu tiếp tế.

    Có lẽ nhân loại của chúng ta không chết đói cho bằng vì thiếu tình thương. Những người đang chờ chết cũng là những người đang chờ từng nghĩa cử yêu thương của người đồng loại. Những người dư dật nhưng không biết san sẻ cũng là những người đang chết dần trong ích kỷ. Con người cần có cơm bánh để sống đã đành, nhưng con người cũng cần có tình thương để tồn tại. Kẻ đón nhận tình thương cũng được sống mà người san sẻ tình thương cũng được sống.

    Chúng ta phải làm gì để được sống? Dĩ nhiên, chúng ta phải có đủ cơm bánh hằng ngày. Nhưng câu trả lời mà mỗi người kitô phải tự nói với mình là: để được sống, tôi cần phải làm cho người khác được sống. Đó là sự sống đích thực của chúng ta. Bởi vì ai sống trong tình yêu, người đó sống trong Thiên Chúa.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  60. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  61. #319
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    15 tháng 10

    Người đàn bà “rất đàn bà”

    Hôm nay là ngày kính nhớ thánh nữ Têrêxa Avila.

    Vị nữ tiến sĩ hội thánh này đã sống trong một giai đoạn có nhiều xáo trộn nhất đối với Giáo hội. Thánh nữ chào đời khi cuộc cải cách của người Tin Lành bắt đầu và qua đời khi Công Đồng Trento vừa chấm dứt. Ngài đã được Thiên Chúa ban cho Giáo hội như một đóa hoa đẹp đẽ nhất giữa những gai góc đang ụp phủ trên Giáo hội. Nhưng Têrêxa Avila cũng chỉ là một người đàn bà giống như rất nhiều người đàn bà khác. Đẹp, có nhiều năng khiếu, đảm đang, đa tình. Têrêxa lại là một người đàn bà “rất đàn bà”. Thế nhưng nơi người đàn bà này, người ta thấy có nhiều tương phản: thông minh, nhưng lại thực tế; biết nhiều, nhưng không cao vời với kinh nghiệm sống; thần bí, nhưng lại đầy nghị lực để trở thành một nhà cải cách.

    Têrêxa là một người đàn bà hoàn toàn sống cho Chúa, nghĩa là một người đàn bà cầu nguyện, kỷ luật và biết cảm thông. Trái tim của Têrêxa hoàn toàn thuộc về Chúa. Đã thách thức tất cả mọi chống đối của người cha để gia nhập dòng kín, Têrêxa cũng tiếp tục đương đầu với không biết bao nhiêu chống đối khác khi muốn cải tổ dòng kín. Người đàn bà yếu đuối này chỉ còn một nơi nương tựa duy nhất: đó là Thiên Chúa.

    Một người sống cho Chúa hoàn toàn, Têrêxa cũng hoàn toàn sống cho người khác. Canh tân cuộc sống của mình, Têrêxa cũng không ngừng đi khắp đó đây để giúp người khác canh tân cuộc sống.

    Suốt cuộc đời trải qua trong gian lao và thử thách, về cuối đời, Thánh nữ đã thốt lên: “Ôi lạy Chúa, tất cả những ai làm việc cho Chúa đều được đáp trả bằng gian lao, khốn khó. Nhưng cao quý thay phần thưởng dành cho những ai yêu mến Chúa, nếu họ hiểu được giá trị của nó”.

    Hiện nay, người ta nói đến rất nhiều thứ giải phóng, trong đó có giải phóng người phụ nữ.

    Có lẽ tất cả những ai đang tranh đấu cho nữ quyền nên nhìn vào mẫu gương của thánh nữ Têrêxa Avila. Một người đàn bà đã có thể thực hiện được nhiều việc vĩ đại, nhưng bản chất đàn bà vẫn không hề thay đổi trong con người ấy. Phải chăng người đàn bà chỉ có thể đóng trọn vai trò của họ trong Giáo hội và trong xã hội khi họ biết trung thành với ơn gọi cao cả mà Thiên Chúa đã trao ban qua nữ tính của họ!

    Người nữ có phúc nhất giữa các người nữ, người nữ cũng đã sống trọn vẹn ơn gọi làm người: đó là Đức Maria. Bí quyết để người nữ ấy thể hiện trọn vẹn ơn gọi làm người nữ và làm người của mình chính là hai tiếng xin vâng. Thiên Chúa đã tạo dựng con người và đã quy định cho con người một định mệnh: định mệnh đó chính là sống cho Chúa. Đức Maria, thánh nữ Têrêxa và bao nhiêu vị thánh nam nữ khác, đã thực hiện được định mệnh đó qua một cuộc sống hoàn toàn vâng phục ý Chúa. Chỉ có một sự bình đẳng duy nhất: đó là sự bình đẳng trước mặt Thiên Chúa. Đức Maria đã minh chứng được sự bình đẳng đó qua sự cộng tác của Mẹ vào công cuộc cứu rỗi của Đức Kitô.

    Trước mặt Chúa, mỗi người chúng ta đều có một chỗ đứng. Không có chỗ đứng nào cao trọng hơn chỗ đứng khác. Hạnh phúc của chúng ta tùy thuộc ở sự đáp trả của chúng ta đối với tiếng gọi của Chúa.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  62. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  63. #318
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    14 tháng 10

    Lời trăn trối của người Mẹ

    Thời cách mạng Pháp, người ta hay nhắc đến một khuôn mặt dữ tợn, chuyên săn lùng các linh mục: đó là đại úy Laly.

    Ông đã gia nhập vào Đảng Jacobins đi khắp nơi để gieo rắc kinh hoàng cho dân chúng. Nhiều vị linh mục đã kín đáo đến khuyên nhủ để lôi kéo ông ra khỏi tội ác. Nhưng tất cả mọi cố gắng của người khác đều vô ích. Con người độc ác đó chỉ đáp lại bằng lãnh đạm và những lời lẽ thô tục.

    Thế nhưng một hôm, khi mọi người tưởng như không còn một chút hy vọng. Laly đã lần mò đến một linh mục để xin xưng tội và hoà giải với Giáo hội. Sau đó ông đã thú nhận: “Cả đời, ngày nào tôi cũng đọc một kinh Kính Mừng, theo lời trối trăn của Mẹ tôi trước khi chết”.

    Có những câu ca dao, có những bài hát, có những bài học làm người, chúng ta tiếp thu ngay khi còn ngồi trên gối mẹ. Trí óc non dại của chúng ta chưa đủ khả năng để lĩnh hội ý nghĩa sâu xa của những bài học đó. Nhưng dần dà với thời gian, khi chúng ta bắt đầu biết suy nghĩ, những bài học đó trồi lên một cách trong sáng trong kiến thức của chúng ta. Có lẽ người mẹ nào cũng hiểu được giá trị của câu: “Dạy con từ thuở còn thơ…”

    Mẹ Maria, Hiền Mẫu của chúng ta, vừa là một mẫu gương vừa là một nhà giáo dục tuyệt hảo trong đức tin. Lời kinh dâng Mẹ mà chúng ta bập bẹ khi vừa biết nói là bài ca dao đẹp nhất không ngừng ngân vang trong cuộc sống Kitô chúng ta. Có thể, đôi lúc chúng ta cũng ngâm nga một cách máy móc, nhưng Mẹ vẫn có đó và Mẹ vẫn đeo đuổi, ấp ủ chúng ta trong Tình yêu bao la của Mẹ.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  64. Được cám ơn bởi:


  65. #317
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    13 tháng 10

    Mặt trời múa

    Hôm nay ngày mười ba tháng mười, là ngày kỷ niệm Đức Mẹ hiện ra lần thứ sáu cho ba em Lucia, Phanxicô và Giacinta tại làng Fatima bên Bồ Đào Nha.

    Đây là lần hiện ra có đông đảo dân chúng chứng kiến nhất. Mặc dù thời tiết xấu, ngay từ ngày mười hai, có trên mười ngàn người Bồ Đào Nha từ khắp nơi trong nước đổ xô về Fatima để chờ đợi phép lạ như Đức Mẹ đã hứa trong các lần hiện ra trước. Người lo lắng nhất trong suốt mấy ngày hôm đó chính là bà mẹ của Lucia. Bà khuyên cô con gái hãy đi xưng tội để nhỡ nếu không có phép lạ xảy ra, thì khi bị giết chết, họ cũng an tâm vì đã xưng tội. Cô Lucia trả lời: con sẽ đi xưng tội, nhưng không phải vì sợ phép lạ không xảy ra… Đức Mẹ sẽ giữ lời hứa.

    Buổi sáng sớm ngày mười ba tháng mười, người ta đã thấy đám đông đứng phủ đầy ngọn đồi Cova da Iria, Đức Mẹ hứa sẽ hiện đến. Dưới cơn mưa lất phất của những ngày đầu mùa thu, ai cũng cảm thấy lạnh cóng, nhưng đều hiệp ý với nhau trong lời kinh Mân Côi dâng kính Mẹ. Mọi người đều chăm chú hướng nhìn về ba em bé mục đồng, trong y phục rách rưới và bê bết những bùn.

    Lucia bắt đầu đọc kinh Mân Côi, bỗng cô hô lớn: “Xin mọi người hãy xếp dù lại”. Với hai em Phanxicô và Giacinta, cô ra lệnh: “Hai em hãy quỳ gối xuống, vì Đức Mẹ đang hiện đến”.

    Cùng với ba em, nhiều người đã nhìn thấy những vệt sáng trên nền trời. Trong một cái nhìn vừa cảm thông và u buồn, Đức Mẹ nói với ba em bé: “Ta là Đức Mẹ Mân Côi… Ta muốn người ta xây một nhà nguyện tại đây để kính nhớ Ta. Các con hãy tiếp tục lần hạt mỗi ngày”. Và Đức Mẹ cũng hứa sẽ nhận lời cầu xin của một số người mà Lucia đã đại diện trình lên mẹ. Nhưng Mẹ cảnh cáo: “Đừng xúc phạm đến Chúa nữa, người ta đã xúc phạm quá đỗi rồi”. Nói xong những điều đó, Đức Mẹ chỉ tay về hướng mặt trời… Trong cơn ngây ngất, Lucia đã thốt lên: “Xin mọi người hãy nhìn về mặt trời”.

    Lạ lùng thay, ai cũng có thể nhìn thẳng về mặt trời mà không bị lóa mắt. Như một bánh xe cuồn cuộn lửa đỏ, ánh thái dương bỗng quay lượn, nhảy múa và toát ra những tia sáng muôn màu sắc. Rồi thình lình từ trời cao, mặt trời bỗng đổ xuống như một trái bóng da khổng lồ. Trong cơn hốt hoảng, mọi người cảm thấy như mặt trời sắp rơi xuống, ai ai cũng nằm rạp xuống trên bãi cỏ và đấm ngực ăn năn như để chờ đợi giây phút cuối cùng của vũ trụ… Hiện tượng mặt trời nhảy múa và sa xuống mặt đất kéo dài trong vòng hai phút. Khi mặt trời đã trở lại trạng thái bình thường, mọi người đều nhận thấy rằng, bãi cỏ ướt đẫm trong cơn mưa bỗng trở nên khô ráo.

    Việc Đức Mẹ hiện ra và hiện tượng mặt trời múa đi kèm như được mô tả trên đây, mang nhiều ý nghĩa.

    Chính phủ cách mạng tại Bồ Đào Nha vào năm một ngàn chín trăm mười bảy muốn đánh đổ những thứ mà họ gọi là huyền thoại tôn giáo, cũng như dẹp bỏ mọi thứ cuồng tín. Buổi sáng ngày mười ba tháng mười hôm đó, cả một lực lượng võ trang hùng hậu đã được gởi đến đồi Cova da Iria để ngăn cản mọi cuộc tập họp của dân chúng. Báo chí thì tung ra lời tiên đoán rằng phép lạ sẽ không bao giờ xảy ra và huyền thoại tôn giáo sẽ cáo chung từ hôm đó.

    Thế nhưng tất cả những sức ép trên đây đã không đánh đổ được lòng tin của người tín hữu.

    Phép lạ mặt trời múa vừa là một thể hiện của quyền năng của Thiên Chúa vừa là một lời mời gọi sám hối. Đệ nhất thế chiến đã làm phát sinh nhiều làn sóng vô thần chủ trương tiêu diệt tôn giáo bằng bạo lực. Bên cạnh những chế độ độc tài đang chối bỏ quyền sống của con người, nhiều người cũng buông thả trong đời sống luân lý.

    Thế giới chỉ có thể cứu vãn được nếu con người biết hoán cải: đó là sứ điệp mà Đức Maria đã không ngừng lập đi lập lại tại Fatima. Và phương tiện để giúp con người hoán cải trước tiên đó là cầu nguyện. Cầu nguyện không những là quay trở lại với Chúa, nhưng còn là một cải đổi tương quan với người anh em.

    Lịch sử đang lập lại không ngừng. Quyền sống của con người đang bị chối bỏ nhiều nơi trên thế giới. Con người cũng chối bỏ và chà đạp chính hình ảnh của Thiên Chúa trong những sa đọa về luân lý. Đức Maria đang tha thiết kêu mời chúng ta hãy sám hối, siêng năng cầu nguyện với kinh Mân Côi… Đó là phương thế duy nhất để cứu vãn thế giới của chúng ta.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  66. Được cám ơn bởi:


  67. #316
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    12 tháng 10

    Người nữ tu khó tính

    Thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu được trao phó cho công việc trông coi một chị nữ tu già bị bất toại. Người nữ tu già này nổi tiếng là một người khó tính trong nhà dòng. Têrêxa phải dìu bà đi từng bước. Một chút thiếu sót cũng đủ cho Têrêxa bị trách móc. Bà không một lần nói lên một tiếng cám ơn. Thế nhưng Têrêxa vẫn luôn tỏ ra vui tươi hồn nhiên và chịu đựng tất cả vì thánh nữ yêu mến Chúa và vì Tình Yêu Chúa, thánh nữ yêu mến người nữ tu già đáng thương này.

    Tình yêu đối với Chúa thường không được tỏ hiện bên ngoài. Dấu hiệu bên ngoài của Tình yêu mến đối với Chúa chính là yêu mến tha nhân. Và chúng ta chứng tỏ Tình yêu đối với tha nhân không những bằng lời nói nhưng nhất là bằng hành động, bằng sự nhẫn nhục, tha thứ và cảm thông.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  68. Được cám ơn bởi:


  69. #315
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    11 tháng 10

    Một cách truyền giáo

    Tuần báo Midnight-Globe xuất bản tại Hoa Kỳ, gần đây có thuật lại một phương thức làm việc tông đồ của một tín hữu Kitô như sau: mỗi ngày, trừ ngày Chủ Nhật, ông Jewel Pierce đều ra bờ sông Coosa, gần chỗ ông ở, tại Bang Alabama. Ông ném xuống sông hai chai không, trong đó ông để một mảnh giấy ghi một câu Kinh Thánh nói về tình thương hay một sứ điệp tương tự, kèm theo đó là lời đề nghị sẵn sàng giúp đỡ tất cả những ai cần đến sự giúp đỡ của ông về tinh thần cũng như vật chất. Những chai không đó được bín kín lại và theo dòng sông chạy ra biển khơi cách đó mười lăm cây số.

    Trong vòng bốn mươi năm, ông Jewel Pierce đã gởi đi được hai mươi bảy ngàn sứ điệp tình thương Kitô như thế, kèm theo địa chỉ của ông. Đã có hơn hai ngàn người thuộc ba mươi quốc gia khác nhau đã viết thư trả lời và rất nhiều người đã đọc được những lời đầy hy vọng của sứ điệp Kitô.

    Một vị giám mục Việt Nam đã thuật lại chứng từ sau đây. Tại một làng nhỏ ở miền thượng du bắc Việt, toàn dân làng là người công giáo, nhưng từ hai mươi năm qua, họ không có linh mục coi sóc. Dù vậy, các tín hữu vẫn tổ chức các buổi đọc kinh và hát thánh ca tại nhà thờ. Đây cũng là nơi họ tổ chức các lễ cưới và rửa tội một cách trọng thể. Dù gặp nhiều khó khăn, nhưng dân làng vẫn sống trong an vui và bình thản.

    Tiếng đồn về niềm vui của dân làng đến tai một làng sơn cước. Do đó, dân làng sơn cước này yêu cầu những người công giáo cho người đến dạy họ các bài kinh và thánh ca để họ cũng tìm được niềm vui.

    Nhưng dân làng công giáo không tìm được ai: người lớn thì phải đi làm việc đồng áng, trẻ em thì phải đi học, còn người già cả thì không đủ sức băng rừng leo núi để đến giúp người sơn cước. Chỉ có một người thuộc lòng kinh bổn, thánh ca và biết các nghi thức tôn giáo. Người đó lại là một người mù.

    Sau khi bàn bạc với nhau, dân làng sơn cước đã đồng ý sai người dẫn hai con ngự đi rước người mù. Người tín hữu tàn tật này đã ở lại với dân làng bốn tháng. Cứ mỗi tối, sau khi làm việc trở về, dân làng tụ họp với nhau, nay nhà này, mai nhà khác, để tập đọc kinh và hát thánh ca. Sau một thời gian, người giảng viên giáo lý mù khảo sát và làm phép rửa cho người dân làng đầu tiên. Và người tân tòng này lại rửa tội cho những người khác và cứ như thế cho đến người cuối cùng.

    Phương pháp làm việc tông đồ của làng công giáo trên đây là phương pháp đơn sơ, nhưng cốt yếu của Kitô giáo: đó là rao giảng bằng chính chứng từ của cuộc sống, nhất là cuộc sống an bình và vui tươi.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  70. Được cám ơn bởi:


  71. #314
    dominico_dung's Avatar

    Tuổi: 62
    Tham gia ngày: Nov 2007
    Tên Thánh: Dominico
    Giới tính: Nam
    Đến từ: Đàng trong
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 2,837
    Cám ơn
    6,848
    Được cám ơn 17,693 lần trong 2,615 bài viết

    Default

    Trích Nguyên văn bởi gấu trúc View Post
    10 tháng 10

    Trần như nhộng

    Trần Bình vốn là một mưu thần đời nhà Hán, thời Hán Sở tranh hùng. Một hôm, khi trốn Sở về đầu Hán, Trần Bình phải đi qua một con sông lớn. Người lái đò đưa khách qua lại vốn là một tay cướp giựt, giết người khét tiếng. Hắn nghĩ Trần Bình là một người giàu có, định ra tay hãm hại để thâu đoạt tiền của. Biết ý định của tên lái đò, trước khi xuống đò, Trần Bình đã cởi hết quần áo. Mình trần như nhộng, Trần Bình lại đến xin tên lái đò cho chèo phụ giúp hắn. Nghĩ rằng một người trần truồng như thế không phải là một người giàu có, tên lái đò đã để yên cho Trần Bình. Thế là ông ta đã thoát nạn.

    Đôi khi phải chấp nhận một vài nhục nhã, cắt bỏ đi một phần của cải hay ngay cả một phần thân thể, chúng ta mới có thể thoát được hiểm nguy đe dọa đến tính mạng. Trong bất cứ một cuộc di tản nào, để bảo đảm cho mạng sống, đôi khi người ta phải bỏ lại đằng sau nhà cửa, ruộng vườn, tài sản và ngay cả bà con thân thuộc của mình. Chúng ta có một sự sống giá trị gấp bội phần sự sống trên trần gian này. Sự sống ấy đòi hỏi chúng ta phải hy sinh tất cả mọi sự trong cuộc sống tạm bợ này. Lời sau đây của Chúa Giêsu đã đánh động không biết bao nhiêu người trong lịch sử nhân loại: “Lời lãi cả thế gian để được ích gì nếu mất linh hồn mình?”

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Nhìn người đời sống quanh ta, đang nghĩ ngợi về điều này suốt tháng nay.
    Giờ ngấm thêm được khi đọc hết comment này!
    Chữ ký của dominico_dung
    "ĐỪNG SỢ, BỞI VÌ CHA GỌI ĐÍCH DANH CON" (Isaia 43,1)

  72. Được cám ơn bởi:


  73. #313
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    10 tháng 10

    Trần như nhộng

    Trần Bình vốn là một mưu thần đời nhà Hán, thời Hán Sở tranh hùng. Một hôm, khi trốn Sở về đầu Hán, Trần Bình phải đi qua một con sông lớn. Người lái đò đưa khách qua lại vốn là một tay cướp giựt, giết người khét tiếng. Hắn nghĩ Trần Bình là một người giàu có, định ra tay hãm hại để thâu đoạt tiền của. Biết ý định của tên lái đò, trước khi xuống đò, Trần Bình đã cởi hết quần áo. Mình trần như nhộng, Trần Bình lại đến xin tên lái đò cho chèo phụ giúp hắn. Nghĩ rằng một người trần truồng như thế không phải là một người giàu có, tên lái đò đã để yên cho Trần Bình. Thế là ông ta đã thoát nạn.

    Đôi khi phải chấp nhận một vài nhục nhã, cắt bỏ đi một phần của cải hay ngay cả một phần thân thể, chúng ta mới có thể thoát được hiểm nguy đe dọa đến tính mạng. Trong bất cứ một cuộc di tản nào, để bảo đảm cho mạng sống, đôi khi người ta phải bỏ lại đằng sau nhà cửa, ruộng vườn, tài sản và ngay cả bà con thân thuộc của mình. Chúng ta có một sự sống giá trị gấp bội phần sự sống trên trần gian này. Sự sống ấy đòi hỏi chúng ta phải hy sinh tất cả mọi sự trong cuộc sống tạm bợ này. Lời sau đây của Chúa Giêsu đã đánh động không biết bao nhiêu người trong lịch sử nhân loại: “Lời lãi cả thế gian để được ích gì nếu mất linh hồn mình?”

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  74. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  75. #312
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    09 tháng 10

    Cầu nguyện là hơi thở của linh hồn

    Thời cách mạng Pháp năm một ngàn bảy trăm tám mươi chín, những người xây dựng chế độ mới muốn đánh đổ tất cả những gì mà họ gọi là tàng tích của mê tín dị đoan. Họ hỏi những người nông dân có muốn từ bỏ tôn giáo của họ không. Một người dân quê mùa chất phát đã trả lời như sau: “Bao giờ các ông làm cho sao trời rơi xuống thì chúng tôi sẽ thôi cầu nguyện”.

    Tự đáy tâm hồn mình, con người luôn luôn khát khao và đi tìm Thiên Chúa. Cầu nguyện, dưới hình thức này hay hình thức khác, là hơi thở của tâm hồn. Người ta có thể trói buộc tay chân con người, người ta có thể khóa chặt miệng lưỡi con người, nhưng không ai có thể ngăn cản con người cầu nguyện.

    Cầu nguyện là nhựa sống của tâm hồn. Con người có thể chết dần trong thân xác vì bệnh tật, đớn đau hay bị hành hung, nhưng chính sự cầu nguyện nối kết tâm hồn con người với Thiên Chúa và đem lại cho con người sức sống vượt lên trên mọi thử thách và chết chóc.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  76. #311
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    08 tháng 10

    Bức tượng người mù

    Cũng như tại bất cứ một trung tâm hành hương nào. Tại Lộ Đức, du khách và khách hành hương có thể đọc được không biết bao nhiêu lời cảm tạ dâng lên Đức Mẹ cũng như không biết bao nhiêu kỷ vật khác mà những người thọ ơn muốn cho thiết lập để ghi nhớ ơn Mẹ… Trong muôn nghìn kỷ vật tạ ơn ấy, người ta thấy có một bức tượng diễn tả một người mù vừa được chữa lành. Dĩ nhiên, được sáng mắt là một trong những phép lạ đầu tiên được ghi trong sách những phép lạ tại Lộ Đức. Nhưng bức tượng người mù sáng mắt ở đây lại tượng trưng cho một biến cố khác, một phép lạ theo đúng nghĩa bởi vì đó là phép lạ của một người tìm lại được ánh sáng đức tin.

    Bức tượng này được một người đàn bà quý phái cho dựng lên để ghi nhớ ánh sáng Đức tin mà bà đã tìm lại được tại Lộ Đức. Tuy là người công giáo, nhưng kể từ khi chồng qua đời, người đàn bà không còn một chút tin tưởng gì nơi Chúa và Mẹ nữa. Và dĩ nhiên, cũng giống như những người khô đạo khác, người đàn bà chỉ tìm kiếm có mỗi một điều: đó là thú vui trong cuộc sống.

    Một mùa hè nọ, trên đường đi đến một trung tâm nghỉ mát nổi tiếng ở phía Nam nước Pháp, người đàn bà phải đi qua Lộ Đức. Thấy đám đông tấp nập tại trung tâm Thánh Mẫu, bà ta tò mò dừng lại xem. Bà không ngờ rằng chính Chúa đang tìm kiếm và đeo đuổi bà. Từ thái độ bàng quang của một người hiếu kỳ, người đàn bà đã tìm lại ánh sáng đức tin. Để tạ ơn Chúa và Đức Mẹ, bà đã cho dựng lên bức tượng của người mù với hàng chữ như sau: “Tìm lại Đức tin là một phép lạ vĩ đại hơn là được sáng mắt”.

    Trên vạn nẻo đường của chúng ta, lúc nào Thiên Chúa cũng có mặt. Thật ra, không phải con người đi tìm kiếm Thiên Chúa cho bằng chính Thiên Chúa đeo đuổi kiếm tìm con người.

    Trong mọi biến cố của cuộc sống, lúc nào Thiên Chúa cũng có mặt. Trong an vui hạnh phúc, hay trong thất bại khổ đau, Ngài luôn ở bên cạnh ta để mời gọi ta tin tưởng ở Tình yêu của Ngài. Ngay cả khi con người muốn khước từ và gạt bỏ Ngài ra khỏi cuộc sống, Thiên Chúa vẫn tiếp tục đeo đuổi con người.

    Thánh Kinh đã ví Thiên Chúa như một người tình chung thủy, lúc nào cũng chờ đợi, lúc nào cũng nài nỉ lúc nào cũng vỗ về, lúc nào cũng tha thứ.

    Tin ở một sự hiện diện trung thành như thế của Thiên Chúa, thái độ của chúng ta phải là thức tỉnh, chờ đợi và tin tưởng không ngừng. Trong an vui thành đạt, chúng ta dâng lời cảm tạ Chúa. Trong thất bại khổ đau, chúng ta cũng hãy tin tưởng phó thác. Và ngay cả những lúc vấp ngã vì yếu đuối, chúng ta cũng hãy tin tưởng ở lòng tha thứ vô bờ của ngài. Thiên Chúa sẽ không bao giờ bỏ mặc con người.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  77. Được cám ơn bởi:


  78. #310
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    07 tháng 10

    Chờ đợi

    Theo tâm lý thông thường, ai cũng sợ phải chờ đợi, ai cũng sợ phải xếp hàng cả ngày. Ít hay nhiều, sự chờ đợi nào cũng là một cực hình. Nhưng mâu thuẫn thay, chúng ta lại thường biến cuộc đời thành một thứ đợi chờ, thành những phòng đợi triền miên…

    Cả tuần lễ, ai cũng mong được đến ngày thứ Bảy, Chủ Nhật để được nghỉ ngơi. Chủ Nhật này đến, chúng ta lại chờ đợi Chủ Nhật khác đến. Tháng này hết, chúng ta lại chờ tháng sau. Năm này đến, chúng ta lại chờ năm sau…

    Lên xe, chúng ta mong đến đích điểm. Khi đến nơi, chúng ta lại thấp thỏm mong ra về. Vào rạp chiếu bóng, nhiều người thường vội vàng đứng dậy trước khi cuốn phim chấm dứt: họ làm như thể vào rạp chiếu bóng là chỉ để mau đến giây phút ra về. Đi dự thánh lễ, dù lễ chưa xong, đã có kẻ muốn vội vàng đứng lên ra về: họ làm như thể chỉ đến nhà thờ để mong cho đến giây phút tan lễ. Vừa ra khỏi nhà, đã chờ mong để quay trở lại, nhưng khi vào nhà thì lại đợi đến lúc đi ra.

    Với sự nóng lòng chờ đợi giây phút sẽ tới này, chúng ta sống như thể cuộc đời không có liên hệ với những giây phút hiện tại. Chúng ta biến cuộc đời thành một thứ phòng đợi, đợi hết cái này đến điều kia, đợi cả những điều sẽ không bao giờ xảy đến.

    Tháng mười là tháng dành riêng để tôn kính Mẹ Maria với tràng chuỗi Mân côi và cùng với Mẹ, sống mầu nhiệm cứu rỗi trong từng phút giây của cuộc sống.

    Ơn cứu rỗi không là một biến cố của quá khứ hoặc là mọi biến cố sẽ đến mà là một sự kiện đang diễn ra trong từng phút giây của cuộc sống. Mẹ Maria quả thực là mẫu gương cho chúng ta trong thái độ tiếp nhận ơn cứu rỗi. Thời gian đối với mẹ không là những tháng ngày chờ đợi, mà là những tích tắc của từng khoảnh khắc đang đến với mẹ. Với hai tiếng thưa xin vâng, Mẹ đón nhận giây phút hiện tại như một món quà cao quý nhất Thiên Chúa trao ban.

    Cùng với Mẹ sống lại mầu nhiệm của ơn cứu rỗi, chúng ta hãy đón nhận Đấng đang đến, Đấng hôm qua, hôm nay và mãi mãi vẫn là một. Chúng ta hãy đón Ngài trong phút giây hiện tại này đây với tất cả tin tưởng phó thác.

    Chúa trao ban cho chúng ta nhiệm vụ để thi hành trong phút giây này đây. Chúng ta hãy hoàn tất với tất cả cố gắng của chúng ta. Chúa trao ban cho chúng ta niềm vui của phút giây này đây, hãy tận hưởng như thể sẽ không còn một niềm vui nào khác.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  79. Được cám ơn bởi:


  80. #1
    teresaMK's Avatar

    Tham gia ngày: Sep 2008
    Tên Thánh: Teresa
    Giới tính: Nữ
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 451
    Cám ơn
    1,354
    Được cám ơn 2,356 lần trong 377 bài viết

    Default Lẽ sống mỗi ngày


    15 Tháng Mười Hai
    Xin Một Chút Ánh Sáng

    Triết gia Diogène nổi tiếng là người hạnh phúc nhất trên đời, thế nhưng cuộc sống của ông lại rất đơn sơ nghèo nàn. Ông sống trong một cái thùng, ngày ngày nằm đọc sách nhờ ánh sáng qua lỗ hỏng ở vách thùng. Cơ nghiệp của ông vỏn vẹn chỉ có một cái bát gỗ dùng để múc nước sông mà uống. Thế nhưng, một hôm ra sông để lấy nước, ông thấy có một em bé chăn cừu dùng hai tay để vục nước mà uống. Thế là ông ném cái bát đi và từ đó chỉ dùng tay mà uống nước.

    Vua Hy Lạp nghe biết ông là người hạnh phúc nhất đời bèn tìm đến tận nơi để thăm. Thấy ông đang nằm đọc sách, nhà vua lại gần để hỏi xem ông có cần gì không. Diogène không trả lời. Nhà vua hỏi vặn nhiều lần, ông điềm tĩnh trả lời như sau: "Hạ thần chỉ xin bệ hạ một điều và chỉ một điều mà thôi: xin bệ hạ tránh ra để hạ thần có đủ ánh sáng mà đọc sách". Diogène đã đuổi khéo nhà vua vì sợ bị sa vào tròng danh lợi mà mất cái niềm vui thảnh thơi trong cuộc đời thanh bần đơn sơ.

    Ai trong chúng ta cũng muốn giàu có. Thế nhưng giàu có không hẳn đem lại hạnh phúc thật sự cho chúng ta. Chỉ có những ai có tinh thần nghèo khó, chỉ có những ai không coi tiền của như cứu cánh của cuộc đời, những người đó mới thực sự có hạnh phúc.


+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
Trang 3/11 đầuđầu 12345 ... cuốicuối

Quyền hạn của bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài

Diễn Đàn Thánh Ca Việt Nam - Email: ThanhCaVN@yahoo.com