Về … ! (Kính Tặng Cha Giáo) Rồi sẽ có một ngày trên cõi thế Chán đi rồi ta biết sẽ về đâu ? Bao năm dài lăn lóc cuộc bể dâu Ta, hạt cát trầm mình nơi góc bể. Rồi sẽ có ngày dài trên cõi thế Chán đi rồi ta biết sẽ ra sao ? Thân bụi mòn theo ngày tháng hư hao Ta lặng lẽ phủ bụi đời bạc thếch. Rồi sẽ có ngày dài trên cõi thế Ta giật mình ngơ ngác đếm chiều rơi Như bóng câu vụt tắt nắng bên đời Ta ở cuối cuộc hành trình rệu rã. Rồi sẽ có ngày chồn chân gối mỏi Chán đi rồi, ta biết, sẽ về ngay ! Rũ bụi đường tay sạch trắng bàn tay Ta khao khát về cội nguồn vĩnh cữu. Bệnh Viện Hoàn Mỹ Đêm 10.05.2005 Nguồn: www.DungLac.net
Mùa Hoa Pơ-lang Một sớm đôi chim nhỏ Tìm về nhánh Pơ-lang Giữa trời xanh lộng gió Phô sắc đỏ huy hoàng. Ơi cánh hoa Pơ-lang Mỹ miều thời xuân sắc Uống no say tình đất Ôm ấp trọn tình trời. Mỗi hoàng hôn buông lơi Ta là người viễn khách Bỗng chạnh lòng quay quắt Thương cánh hoa nhiệm mầu. Hồn hoa đỏ về đâu Cõi vô thường bất diệt Hay muôn đời tan biến ?... Ôi một kiếp hồng nhan ! Một chiều đôi chim nhỏ Tìm về nhánh Pơ-lang Ơi màu hoa rực rỡ Sao ủ rũ vội vàng ?.. Hồn hoa hòa hương gió Ơi ! Pơ-lang ! Pơ lang ! Ba Sông - Hè 2004
Ru Mình Đừng khóc nữa ve ơi ! Cánh phượng hồng đã úa Niềm đau là muôn thuở Đừng khóc nữa ve ơi ! Đừng xót bóng chiều rơi Xua hạ vàng đi mất Niềm đau là rất thật Đừng khóc nữa, ta ơi ! Ta đứng lại bên đời Ngẩn ngơ hồn lữ khách Toan ôm trọn đất trời Mùa đang sang hối hả Đi trên xác hoa tàn Ta gặp niềm hy vọng Trái đầu mùa chín mọng Lặng lẽ nụ hồi sinh. Đất trời mãi vần xoay Nghìn năm còn đứng lại Ta dặm trường đi mãi Về một cõi trăm năm. Ba Sông 30.05.2005 Lưu Minh Gian
Quy Định Diễn Đàn