Hãy lặng yên mà nghe từng câu hát Đây lời ca ta gửi đến cho người Anh có nghe hồn gió khuya trăn trở? Tiếng ru bờ sóng vỗ tình chơi vơi
Đừng rơi nữa lá ơi đừng rơi nữa! Giot sương buồn đã rụng kín nơi nơi Đêm nay có một vì sao không ngủ Rơi xuống đời sầu ánh lên lẻ loi
Ta hát mãi bài tình ca muôn thuở Ru dòng sông muộn phiền xưa vẫn trôi Người hãy dựa vào vai ta mà tựa Trái tim yêu đang loạn nhịp rối bời
Sao lại thế mảnh trăng vàng héo hắt? Có thấu chăng đây dạ khúc tình ta Đừng lẩn khuất cuối trời mây u uất Khúc bi ca vọng suốt đêm nguyệt tà!
Ta sẽ hát cho sầu rưng dấu lệ Tiếng thở dài run rẩy khắp bờ môi Anh gần thế mà sao tình xa thế Bên tầm tay tưởng như tận chân trời!
Tiếng hát ta lồng lộng bay trong gió Gọi trăng về ghép nốt một vần thơ Trăng đã vỡ và tình ta đã lỡ Cố nhân ơi! Buồn cho đến bao giờ?..