Nghe gió thoảng nhẹ đưa làn hương lạ, Diệu kì thay làm ta lút trí khôn. Và đâu đây giọng ai nói ôn tồn: Con của Mẹ! Con mãi là của Mẹ
Người yêu hỡi! Mẹ phải chăng ở đó? Vẫn chờ, dù con phụ bạc vong ân? Vẫn đưa tay mà tuôn đổ Hồng Ân Con ngước nhìn mà tim con run sợ...
Con sợ vì con chẳng dám nhìn lên Trái tim Mẹ con đã đâm đẫm máu Ôi con mãi, sẽ mãi là người xấu. Nếu chẳng có Mẹ dịu dàng chở che Tâm hồn con sẽ đẫm ướt "máu me" Chảy cho hết rồi cuối cùng khô cứng...
Con cảm thấy mình thật là bất xứng. Chả đáng chi để được Mẹ yêu thương Nhưng tim con lòng cứ mãi vẫn vương Nghĩ đến Mẹ là hồn con ngây ngất.
Thân trần truồng sinh ra từ tro bụi Rồi cuối cùng lại trở về bụi tro Đáng gì đâu để được Mẹ chăm lo Vì con mãi là đứa con khốn nạn...