Chợt lòng buồn và chết lặng, chơi vơi Thánh lễ từ nay tạm ngưng rồi em ạ Tháp chuông sầu nằm im lìm, tàn tạ Cánh cò thôi chẳng nét họa đường mây Nơi Giáo đường những hàng ghế bi ai Cung Thánh cô đơn nào lấp đầy khoảng trống Ánh đèn soi mà chẳng còn thơ mộng Biết sao khi giờ chưa đặng niềm mơ?
Em có nghe nơi đó Chúa vẫn chờ Mình đến gặp và chuyện trò, thủ thĩ Dẫu là mình tạm thời ngưng Thánh lễ Nhưng tình yêu Chúa vẫn thế, cao sâu
Buồn đó thôi, nhưng chớ quá thương đau Ngày mai sẽ sáng lên màu nắng mới Chúa thương ta, cho thỏa niềm ngóng đợi Thánh lễ lại về, hồn phơi phới mùa xuân.