Lạy Chúa! có những ngày con thấy mình bị bỏ rơi chiếc điện thoại chẳng một tin nhắn hộp mail im lặng rỗng không… Cuộc sống vẫn ồn ào lướt đi với nhịp xô bồ cố hữu nhưng không có một người nào dừng lại bên con. Con thấy thế giới này quá bao la và con trở nên nhỏ bé vô cùng con chìm lặng và mất hút như một kẻ vô danh vô phận Lạy Chúa, giữ một khoảng cách với cuộc sống và sống đời mình như một khoảng lặng là điều con đã tự nguyện và chọn lựa nhưng con luôn phải học sống chọn lựa ấy từng ngày. Bởi sống lặng vốn là điều gì đó không thật tự nhiên giữa dòng chảy vốn ồn ào nhộn nhịp của cuộc sống. Những hào nhoáng phù du luôn có một sức hút nào đó dễ kéo con ra khỏi chính mình dễ khiến con hay mộng mơ ảo tưởng. Những tương quan tình bạn là cần thiết để con làm người và sống giữa lòng đời, nhưng cũng có lúc khiến con nên lệ thuộc và gieo vào con những nỗi buồn không cần thiết. Giữa nhiều tạp âm đa dạng của cuộc đời xin dạy con sống đời con như một khoảng lặng, để chính trong tâm hồn bình an thanh vắng con luôn nhận ra sợi dây liên đới sống động hằng nối con với cuộc đời, với con người và với tình yêu âm thầm nhưng liên lỉ của Chúa.