Đầu tuổi 22 tôi bước chân lên xe hoa về nhà chồng.
tôi phải chia tay với ngôi nhà thân thương,xóm làng mộc mạc
để đến với một nơi xa lạ,nơi đó ko sinh ra tôi nhưng tôi biết
nơi đó sẽ chôn cất tôi.
Tạm biệt tất cả ,tạm biệt những gì thân thương đã gắn bó với tôi
suốt thời gian qua.
có nhiều cuộc chia ly,nhưng sao lần này lòng tôi khác lạ.
à ! tôi giật mình ,giờ đây sổ hộ khẩu gia đình đã không có tên tôi nữa.
tôi chợt rơi lệ khi tỉnh ra như người đang mê sảng.
Mẹ ! tôi phải xa mẹ thật ư,giờ tôi quay về ngôi nhà thân thương đó tôi chỉ là một người khách.
Suốt thời gian qua tôi đã làm đc gì cho gia đình nào ? làm được gì cho mẹ chưa?
CHƯA . đối với tình yêu to lớn của mẹ thì thật sự chưa làm được gì.
thế mà giờ tôi lại phải gánh vác trách nhiệm với gia đình nhỏ của tôi
liệu tôi có thời gian và trách nhiệm để lo cho mẹ được nữa không?
tôi thấy tiếc quá những thời gian sống với mẹ tôi đã để nó trôi đi vô ích.
thật khó nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để lo cho mẹ phần nào,
hằng ngày chỉ biết dâng mẹ cho gia đình Nazaret mong được sự chở che của
Ba Đấng Thánh gìn giữ mẹ trong bình an và hạnh phúc.
Con yêu mẹ_ Maria Khánh Hòa.