|
|
Thương mẹ già yếu
Hàn-Bá-Du ăn ở với mẹ rất có hiếu. Những khi có lỗi mẹ thường đánh đòn. Một hôm Bá Du phải đòn, khóc mãi. Mẹ thấy vậy hỏi:
- Mọi khi mẹ đánh, con biết lỗi. con cam chịu ngay. Lần này sao con khóc dai như thế? Bá Du thưa: - Mọi khi mẹ đánh, con thấy đau, con biết mẹ còn mạnh khỏe. Lần này mẹ đánh con, con thấy không đau mấy, con biết sức mẹ đã yếu, cho nên con nghĩ, con thương mẹ mà con khóc.
Ôi ! Con ăn ở với cha mẹ, tuy khó nhọc, khổ sở cũng không dám oán. Như Bá -Du trong truyện này, không những không oán mẹ, lại còn thương mẹ già yếu, tình con yêu mẹ mới là thâm thiết.-Thuyển Uyển-
GIẢI NGHĨA: Hàn-Bá-Du: người đất Lương, đời nhà Hán. Hiếu: đạo ăn ở hết lòng với cha mẹ. Cam chịu: vui lòng mà chịu. Oán: tức giận lấy làm không bằng lòng. Thâm thiết: sâu xa thiết thực.
LỜI BÀN:- Cha mẹ sinh con hy-vọng và trông cậy vào con rất nhiều, cho nên ôn tồn khuyên răn con là muốn cho con hay, mà dử dội quở phạt con cũng là muốn cho con giỏi. Thực tình thì thế, nhưng cũng nhiều khi vì gia đình quẫn bách hay cạnh ngộ éo le, cha mẹ đối với con, lỡ nặng lời hay quá tay, thì dễ gay ra bất hòa và oán hận. Nếu gặp phải con ngỗ nghịch thì sinh biến ngay.
Còn con ra con thì bao giờ chả thương cha mẹ, chả thể tất cái khổ tâm cho cha mẹ. Như Bá-Du đây bị đòn không những không oán mẹ, lại còn thương mẹ mới thực là người có hiếu đáng làm gương cho những kẻ làm con nông nỗi vậy. Bá-Du đây như có cái thâm tâm cảm-hòa mẹ thì lại càng đáng phục lắm nữa. |
|