|
|
yêu tí thôi, đã kể như có tội!
em là Mây thu, hay là Mây hạ?
tiếng hát em làm ấm cả mùa đông
tôi nghe như những phiền muộn trong lòng
chợt tan biến khi em cười, em nói
chẳng một câu, em bỏ đi rất vội!
một chút buồn em để lại nơi đây
một chút nhớ cho trống trải đôi tay
chút xa vắng cho trở trăn giấc ngủ
mỗi "một chút" đếm hoài còn chưa đủ
nghĩ đến em đã nhiều đến thế sao?
ngày bên nhau cộng lại có là bao
mà nhân dáng dẫy đầy muôn ngõ ngách!?
hết yêu nhau, rời xa là thượng sách
đã hiểu rồi mà vẫn cứ băn khoăn
tim dại khờ vẫn làm dấu ăn năn
dù tự biết chưa có điều lầm lỗi
vì...
yêu tí thôi, đã kể như có tội!
(Riêng Khánh Vân)
thúc sinh
San Jose 11/2010 |
|