Anh và tôi
chúng ta đều đã đến nơi tận cùng đau đớn
nơi không có mặt trời
nơi vĩnh hằng băng giá
nơi tình yêu là ảo ảnh
nơi trái tim mình ướt sũng giọt lệ không rơi.
Anh và tôi
chúng ta đều đã từng hy vọng
từng tin đơn sơ điều thánh thiện nhất của con người
từng đợi chờ nơi nhau một hạnh phúc
từng khát khao được có trong nhau 1 ánh nhìn.
Anh và tôi
chúng ta đều đã từng yêu
từng sống hết mình cho lẽ thương yêu một thuở
Và chúng ta
đều đã hơn một lần tan nát
hơn một lần đau xót khóc cùng nhau.
Thì có gì đâu
cuộc đời này bao la rộng lớn
anh và tôi, và trăm ngàn người nữa
có vô tình gặp nhau trong đau đớn
hay cố tình tìm nhau khi thất vọng
vẫn thuộc dòng đời vô tận mà thôi.
Chúng ta ra đời,
khóc giọt lệ đầu tiên.
Ai biết đâu sẽ là khổ đau hay hạnh phúc
Những giọt lệ ngày tháng này, hay ngày sau chăng nữa
dẫu tràn rơi,
ngay ngập sâu tận đáy lòng
cũng chỉ để biết mình còn trái tim cảm giác
còn một tấm lòng chưa đến nỗi vô tri.
Anh và tôi
chúng ta đều đã đi qua đau đớn
biết thế nào là hạnh phúc để cầu mong
níu giữ được gì,
gom nhặt được gì sau tàn tro ngày cũ
Thôi, hãy mang về.
Mình thắp lại niềm tin!...
13-11-03