Muôn lạy Chúa, chiều nay, chiều đã muộn
Giữa bộn bề giăng mắc của nhân sinh
Ngước nhìn lên, hương khói ngất tâm linh
Và ngó xuống, cõi trầm luân tịch diệt
Con chợt hiểu, còn nhiều điều chưa biết Giữa thiêng liêng và mộng mị, phù hoa Có những pháo đài, thành lũy kiêu xa Có những rướm máu, nhục nhằn, mòn mỏi
Ôi, con cá quẫy mình trong lưới rối
Của trần gian hay cửa hẹp lên trời
Lội ngược dòng hay để lũ cuốn trôi?
Sao vắng ngắt, đồng chiêm đang vụ gặt?
Kẻ quang gánh đã oằn vai nước mắt Người rong chơi phù phiếm đã ê chề Con nhủ thầm, mình vừa tỉnh cơn mê Vừa lưu luyến, vừa bồi hồi giục giã
Nên đâu dám ngửa tay xin phép lạ
Nhưng hằng tin có Chúa ở trong mình
Dặn lòng thôi, khấn nguyện một lời kinh
Để cố nâng niu từng ngày sống một
Khi hạt giống đã ngời ngời xanh tốt Chờ chồi non đang trỗi dậy nhọc nhằn Cả đời con toàn dâu bể đa đoan Như trời đất một cơn đau sinh nở
Cuộc sống này chẳng đứng yên một chỗ
Vẫn hành hương về một bến một dòng
Để bây giờ, nước mắt chảy vào trong
Đâu dám trách phận người từ bụi cát
Hoa có rụng, hãy rụng vào đất sạch Trái còn non, xin ở mãi trên nhành Bên kia Biển Hồ, nước biếc non xanh Cứ thả lưới ở mạn thuyền bên phải
Một lòng tin nhỏ li ti hạt cải
Để thuyền neo, tôm cá chở đầy khoang
Khắp Đông Tây vào cả nước Thiên Đàng,
Con cái Chúa ra người dưng nước lã?
Chiều nay, gió bay vàng hương xa mã Chảy về đâu, ơi tít tắp sông Hằng Một nhành dương sao che rợp nhân gian Khi gai góc, cỏ lùng ngăn khắp lối.