Ta lắng nghe đêm Tự khóc với nỗi đau thâm sâu huyền bí Mở rộng lòng quên mình từng ích kỷ Cay đắng nào chẳng có những riêng chung.
Bao lần nắm tay nhau ra vẻ thấu hiểu đến tận cùng Dẫu tự biết lạnh lẽo vô tâm in hằn thành dấu ấn Ánh mắt hững hờ trắng phơ như bụi phấn Lời lịch lãm nào cứ chực sẵn đầu môi.
Hãy khóc đi cho ấm lại những kỉ niệm đã quên rồi Cho nhịp đập trái tim rung lên vì yêu thương căm giận Cho bật hết những gì từng làm ta xót xa ân hận Xé toang giả tạo bên ngoài, tung tóe những chua cay.
Chân thành với nhau cho dù chỉ một ngày Tan tành trong khổ đau, hạnh phúc hiểu thế nào là sự thật Kiêu hãnh với lương tâm trong những gì được mất
Thanh thản mỉm cười, thanh thản nghĩ về nhau.