Mỗi năm đến mùa hoa phượng nở
Lòng bâng khuâng lại nhớ kỷ niệm xưa
Những ước mơ, buồn vui tuổi học trò
Chưa lắng lo chuyện miếng cơm manh áo
Thuở ấy từng ước mơ làm cô giáo
Dẫu miệng đời nói: không đủ nuôi thân
Thời cuộc đẩy đưa nên mộng ước không thành
Lòng tự nhủ: đây là ý Chúa.
Vì phải mưu sinh nên đành dang dở
Xếp bút nghiên tôi lặng lẽ vào đời
Áo trắng sân trường còn là kỷ niệm thôi
Và mộng ước phai dần theo năm tháng
Thương nhớ lắm bảng đen phấn trắng
Con đường thân quen ngày hai buổi đi về
Những trưa hè rộn rã tiếng ve
Lòng bâng khuâng mong chờ ngày gặp lại.
Nếu thời gian có quay trở lại
Vẫn mong được làm người đưa khách sang sông
Chẳng ước giàu sang; dẫu cuộc sống thanh bần
Vẫn yêu mãi bảng đen phấn trắng.