|
|
MƯỜI NĂM XA
Chú xa nhà, xa cháu mười năm
Xa Cửa Lở, xa dòng Sông Vệ
Đời chú sao mà bùn đen măi thế
Nhọ nhem gần hết cuộc đời
Nhiều lúc buồn nhớ lắm cháu ơi
Nhớ đêm trăng,biển mình doi cát
Thèm một lần về nghe cháu hát
Câu ca xưa của biển và thuyền
Chú nơi này chẳng phút bình yên
Chuyện áo cơm cứ trầm trầy, trậm trật
Chú cũng vài lần vào nơi Cửa Phật
Không phải để tu hành, mà kiếm bữa cơm chay
Chuyện tầm phào mà thật chẳng ai hay
Và chắc cháu cũng đâu ngờ như thế
Đất thấp, trời cao- mọi điều có thể!
Chú mơ hoài ngày về biển trẻ thơ...
Chuyện mười năm thủa cháu còn khờ
Vẫn nguyên, vẫn vẹn, vẫn tươi màu nơi chú
Bấy nhiêu thôi suốt đời cũng đủ
Ấm quãng đường cầu thực... cháu ơi!
|
|