+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
kết quả từ 1 tới 3 trên 3

Chủ đề: Thơ HỒ VĂN NHU

  1. #3
    KimthongChinh
    Khách viếng
    KimthongChinh's Avatar

    Default

    BẠN TA

    Bạn của ta không cần mời cũng đến

    Ngủ với nhau một đêm, sáng mai về

    Nói chuyện toàn trên trời, dưới đất

    Lâu lâu chêm vài câu tiếu lâm



    Bạn của ta không có người câm

    Toàn những thằng Tết về không cần mua pháo

    Rượu dăm ly vào toàn THƠ với NHẠC

    Bạc đầu rồi cứ như trẻ con



    Bạn ta không khi nào khát uống

    Và ăn thì không cần phải no

    Gặp nhau trắng đêm reo hò chạm cốc

    Tưng tưng, đứa gục, đứa nằm...



    Sáng ra lại trở về đúng chỗ

    Ì xèo với cuộc mưu sinh

    Nhớ thì không mời cũng đến

    Ngủ với nhau một đêm

    Sáng mai về...

  2. Được cám ơn bởi:

    NVN

  3. #2
    KimthongChinh
    Khách viếng
    KimthongChinh's Avatar

    Default





    MƯỜI NĂM XA




    Chú xa nhà, xa cháu mười năm

    Xa Cửa Lở, xa dòng Sông Vệ

    Đời chú sao mà bùn đen măi thế

    Nhọ nhem gần hết cuộc đời



    Nhiều lúc buồn nhớ lắm cháu ơi

    Nhớ đêm trăng,biển mình doi cát

    Thèm một lần về nghe cháu hát

    Câu ca xưa của biển và thuyền



    Chú nơi này chẳng phút bình yên

    Chuyện áo cơm cứ trầm trầy, trậm trật

    Chú cũng vài lần vào nơi Cửa Phật

    Không phải để tu hành, mà kiếm bữa cơm chay



    Chuyện tầm phào mà thật chẳng ai hay

    Và chắc cháu cũng đâu ngờ như thế

    Đất thấp, trời cao- mọi điều có thể!

    Chú mơ hoài ngày về biển trẻ thơ...



    Chuyện mười năm thủa cháu còn khờ

    Vẫn nguyên, vẫn vẹn, vẫn tươi màu nơi chú

    Bấy nhiêu thôi suốt đời cũng đủ

    Ấm quãng đường cầu thực... cháu ơi!


  4. Được cám ơn bởi:

    NVN

  5. #1
    KimthongChinh
    Khách viếng
    KimthongChinh's Avatar

    Default Thơ HỒ VĂN NHU

    EM



    Có những lúc khóc ngàn ngày không ai biết

    Cười một giây khối kẻ thèm thuồng

    Đành là vậy nhưng trăm điều thua thiệt

    Trót sa vào chiều chợ bán- buôn



    Chợ là nơi của vạn người thông thái

    Riêng mỗi Ta khờ dại lỡ lạc vào

    Quăng câu thơ để dỗ mình... đừng nói

    Khó làm sao trước tiếng mời chào



    Vội vã thôi để bớt người mê hoặc

    Ta ngu ngơ ngọng khó chối từ

    Bỏ mớ rau lên bàn cân đong đếm

    Ậm ừ Ta lệch phía cân nghiêng



    Lạc vào chợ Ta như thằng ngốc

    Ôm mớ rau nhàu nát cuối chiều

    Có một người đứng nơi góc khuất

    Thương Ta khùng rồi để ý... yêu.


  6. Được cám ơn bởi:

    NVN

+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới

Quyền hạn của bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài

Diễn Đàn Thánh Ca Việt Nam - Email: ThanhCaVN@yahoo.com