+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
Trang 4/11 đầuđầu ... 23456 ... cuốicuối
kết quả từ 121 tới 160 trên 430

Chủ đề: Lẽ sống mỗi ngày

  1. #309
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    06 tháng 10

    Bưu điện lớn nhất thế giới

    Có lẽ bưu điện lớn nhất thế giới phải là bưu điện trước cổng Thiên đàng… Mỗi ngày có không biết bao nhiêu thư viết bằng không biết bao nhiêu ngôn ngữ được gửi đến… Tất cả đều là những lời cầu xin. Theo sự phân loại của các thiên thần, thì ba vị nhận được nhiều thư nhất: đó là Đức Maria, rồi đến thánh Antôn và thánh nữ Rita.

    Một ngày kia, không còn cầm được tính tò mò, các thiên thần không những đã mở thư gởi cho các thánh, mà ngay cả các lá thư gửi đến cho Đức Mẹ, các vị cũng không tha. Nhưng các vị thiên thần đã thất vọng, bởi vì nội dung và cách viết thư đều giống nhau. Đại khái thì cũng chỉ là: Lạy Mẹ, xin chữa cho con chóng lành bệnh… Xin cho con của con được khoẻ mạnh… Xin cho con tìm được việc làm… Xin giúp con thi đỗ… Xin cho con tìm lại được chồng con…

    Cả một loạt kinh cầu mà các vị thiên sứ cũng đành phải nhàm chán, đến độ các vị phải thốt lên: dường như Thiên Chúa chỉ tạo dựng con người có một cái miệng, một cái bụng… Họ không có linh hồn, bởi vì tất cả những lời cầu xin của họ đều quy về hai bộ phận ấy.

    Đức Maria ngày nào cũng như ngày nào đều phải đọc lại những lá thư có cùng nội dung và một công thức. Tình cờ, có một lá thư làm Mẹ chú ý. Lá thư đó viết như sau: “Lạy Trinh Nữ rất thánh, con chỉ xin Mẹ một điều mà thôi: xin Mẹ cho con mỗi ngày được nên giống Chúa Giêsu hơn”.

    Đọc xong lá thư, Đức Maria bật khóc vì cảm động. Ngài nói với các thiên sứ phục vụ tại bưu điện: đây là lá thư mà Mẹ mong đợi từng ngày.

    Theo sự thăm dò của nhiều tờ báo lớn trên thế giới, thì tước hiệu “Người đàn bà của năm một ngàn chín trăm tám mươi bảy” đã được dành cho thủ tướng nước Anh là bà Margueret Thatcher, người đã đắc cử vào chức vụ này liên tiếp trong ba nhiệm kỳ.

    Đứng hàng thứ hai trong danh sách những người đàn bà trong năm là nữ tổng thống Aquinô của Phi Luật Tân, người đang đương đầu với không biết bao nhiêu xáo trộn trong nước.

    Người thứ ba trong danh sách là Mẹ Têrêxa thành Calculta, giải thưởng Nobel về hoà bình năm một ngàn chín trăm bảy mươi chín… kế đó là nữ hoàng Elizabeth II của nước Anh, bà Simone Veil, chủ tịch quốc hội Âu Châu v.v…

    Đối với chúng ta, những người Kitô, thì người đàn bà trong năm và nhất là trong tháng mười này, phải là Mẹ Maria, người Mẹ không phải của một gia đình, một dân tộc, vị nữ hoàng không phải của một dân tộc, nhưng là của tất cả nhân loại… Mẹ đang lắng nghe chúng ta trong suốt tháng mười này. Chúng ta hãy thưa với mẹ tất cả những gì chúng ta đang cần.

    Nhưng điều mà Mẹ luôn chờ đợi để trợ giúp chúng ta: đó là mỗi ngày chúng ta nên giống Chúa Giêsu con Mẹ. Bởi vì, trong tất cả mọi ơn cần cho chúng ta, đó là ơn cao trọng nhất. Càng nên giống Chúa Giêsu, chúng ta càng nên giống Mẹ và được đến gần Mẹ.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  2. Được cám ơn bởi:


  3. #308
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    05 tháng 10

    Sứ điệp của một người tàn tật

    Hằng năm tổ chức có tên là “Tự nguyện chịu đau khổ” hành hương đến Lộ Đức để chia sẻ kinh nghiệm của họ khi đối đầu với đau khổ. Năm một ngàn chín trăm tám mươi hai, khách hành hương đã chú ý đến lời chia sẻ của Jacques Lebreton, một phó tế vĩnh viễn không tay, mù mắt. Chúng ta hãy lắng nghe chứng từ của ông:

    Sau trận đánh ở El Alamem, tôi và các bạn của tôi đang lo gỡ mìn. Một anh bạn tôi cầm một quả lựu đạn và vô tình mở chốt. Trong cơn hốt hoảng, anh trao cho tôi. Tôi cứ tự nhiên cầm lấy quả lựu đạn. Nó đã nổ tung trong tay tôi. Tôi tối tăm mặt mũi, không nói được nữa. Tôi cảm thấy mình đang chết. Tôi chỉ còn là một người không tay, không mắt… Tôi toan tự tử.

    Trên giường bệnh ở nhà thương, tôi, một người đã không giữ đạo từ lâu, tôi bắt đầu cầu nguyện. Tôi xin được rước lễ. Tôi đã hiểu nguyên do sự đau khổ của tôi là tội lỗi nhân loại: đó là thù oán, kiêu căng, chiến tranh… Và tôi đã tìm lại được sự an vui và trông cậy.

    Tôi cảm thấy một cái gì tương tự như Chúa Giêsu trong vườn Giêtsêmani. Ngài cũng không muốn chịu đau khổ. Ngài đã van xin: “Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi uống chén này”, nhưng liền sau đó, Ngài lại thưa: “Lạy Cha, xin vâng theo ý Cha”. Sau thảm kịch Golgotha, Ngài đã sống lại. Chính nhờ mầu nhiệm chết và sống lại mà Chúa Kitô muốn cho chúng ta cùng sống. Tôi đã đạt đến mức độ không phải là chịu đựng mà là chấp nhận. Chịu đựng là một thất bại. Chấp nhận là một chiến thắng. Trên giường bệnh, tôi đã khóc, khóc vì sung sướng với ý nghĩ ấy. Điều mà tự nhiên tôi không thể chịu được, nay nhờ ơn Chúa tôi đã chịu được.

    Như lời văn hào Mauriac nói: “Chúa Giêsu không đến để xóa bỏ đau khổ, nhưng để cùng hiện diện với những người đau khổ”. Tôi đã cảm nghiệm được Lời Chúa phán: “Phúc cho những kẻ khóc lóc, phúc cho những kẻ đau khổ”.

    Tại Evreux, tôi gặp được một người đàn bà hoàn toàn bất toại, đến nỗi không thể nói được. Nhưng nhờ ngón chân cái của bà, bà có thể máy động bàn chữ cái trên một miếng ván và bà đã tặng tôi một bài thơ có tựa đề “Nụ cười”.

    Tôi liên tưởng đến một người đàn ông khác, bị điếc từ lúc mười bốn tuổi, mù từ lúc lên mười sáu tuổi. Trên giường bệnh, lúc hấp hối, người đàn ông tám mươi bảy tuổi này đã thốt lên như sau: “Tôi đã trải qua một cuộc đời tốt đẹp”.

    Ông Jacques Lebreton kết luận như sau: “Tôi, một người không tay, không mắt, tôi cũng thấy đời tươi đẹp. Cuối cùng, sự tàn tật lớn lao nhất là bị chia lìa với Thiên Chúa. Tôi không thể nói như vậy, nếu tôi lành lặn với đôi mắt và đôi tay. Nhưng tôi có thể nói như vậy vì tôi biết thế nào là sống xa Chúa. Và hôm nay, sau một chặng đường dài, tôi lớn tiếng kêu lên với tất cả các người anh em của tôi rằng: Thiên Chúa hằng sống, Đức Kitô đã sống lại”.

    Đã có khoảng sáu ngàn vụ lành bệnh lạ lùng được ghi nhận tại Lộ Đức, trong số này chỉ có sáu mươi bốn vụ được Giáo hội công nhận là phép lạ. Nhưng phép lạ cả thể nhất của Lộ Đức cũng như của những trung tâm Thánh mẫu khác: chính là phép lạ của lòng tin. Và trong những phép lạ của lòng tin ấy, kỳ diệu hơn cả vẫn là niềm tin, sự chấp nhận, tinh thần lạc quan của chính những người đau khổ. Trong niềm đau tột cùng trong thân xác cũng như tâm hồn, những con người ấy vẫn còn thấy được ý nghĩa của cuộc sống, tình yêu cao cả của Chúa. Đó chính là phép lạ mà Chúa vẫn tiếp tục thực hiện qua những người có lòng tin. Và đó phải là phép lạ mà chúng ta không ngừng kêu cầu Chúa thực hiện.

    Nhìn lên thập giá Chúa, trong niềm hiệp thông với Mẹ Ngài, chúng ta hãy cầu xin Chúa ban cho chúng ta được tiếp tục tin yêu, được tiếp tục nhìn thấy ánh sáng phục sinh giữa những đêm tối của khổ đau, thử thách. Chúng ta cũng hãy cầu nguyện cho không biết bao nhiêu người đang quằn quại trong đau đớn của thể xác, trong cô đơn của tâm hồn. Xin cho họ được nâng đỡ, ủi an và tìm được niềm tin.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  4. Được cám ơn bởi:


  5. #307
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    04 tháng 10

    Bí quyết trẻ trung

    Hôm nay Giáo hội kính nhớ thánh Phanxicô Assisi.

    Sống cách chúng ta trên bảy thế kỷ, thánh Phanxicô Assisi vẫn mãi mãi để lại một hình ảnh trẻ trung. Chưa có vị thánh nào trong Giáo hội được nhắc nhớ, yêu mến như thánh nhân. Chưa có vị thánh nào đã gợi lên nhiều cảm hứng cho văn chương, nghệ thuật cho bằng thánh nhân. Chưa có vị thánh nào được các nhà chính trị, các nhà cách mạng ca tụng cho bằng thánh nhân.

    Sứ điệp của thánh nhân siêu vượt thời gian, bởi vì con người của thánh nhân là hiện thân của tuổi trẻ. Thật thế, suốt cả cuộc đời của mình, thánh Phanxicô Assisi luôn biết giữ mãi một tâm hồn tươi trẻ. “Tuổi tác không phải là điều kiện thể lý cho bằng bầu khí của tâm hồn”. Có lẽ thánh nhân không phải là người đã nói lên châm ngôn ấy, nhưng hẳn Ngài đã sống theo châm ngôn ấy.

    Ngài biết giữ mãi cho tâm hồn tươi trẻ bằng cách hạn chế tối đa các nhu cầu, bằng cách chống cự lại các ước muốn. Ngài đón nhận mọi sự. Không thắc mắc, không lo lắng, không buồn giận.

    Những khám phá của khoa tâm lý học ngày nay, thánh Phanxicô Assisi đã từng biết và sống một cách trọn vẹn. Thật thế, để có một thể xác lành mạnh, một tâm hồn tươi trẻ, các nhà tâm lý học khuyên chúng ta như sau:

    - Hãy tập yêu thích những gì không quá đắt giá.

    - Hãy tập yêu thích việc đọc sách, chuyện vãn, nghe nhạc.

    - Hãy tập yêu thích những thức ăn thanh đạm.

    - Hãy tập yêu thích tiếng chim hót, sự hiện diện của thú vật, tiếng cười đùa rộn rã của trẻ em.

    - Hãy tập yêu thích trồng trọt, làm việc tay chân.

    - Hãy tập yêu thích ánh bình minh cũng như hoàng hôn, tiếng mưa rơi trên mái nhà cũng như cảnh tuyết rơi.

    - Hãy tập yêu thích những nhu cầu đơn giản nhất.

    - Hãy tập yêu thích công việc và cảm nhận được niềm vui khi làm tốt một công việc.

    - Hãy tập yêu người, dù người không giống ta.

    Không khí, ánh sáng, mặt trời, niềm vui, hạnh phúc, cuộc sống, con người: đó là những yếu tố cần thiết để tạo cho bầu khí tươi trẻ trong tâm hồn. Phải chăng đó không là những yếu tố mà người ta cũng bắt gặp trong bài ca vạn vật của thánh Phanxicô Assisi?

    Một tâm hồn luôn tươi trẻ: đó không chỉ là một bí quyết để được hạnh phúc trên đời này, nhưng còn là một đòi hỏi với người Kitô. Chúa Giêsu đã nói với chúng ta: “Hãy để trẻ nhỏ đến với Ta, vì Nước Trời thuộc về những ai giống chúng. Ta nói thật với các con: nếu các con không đón nhận Nước Trời như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời”.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  6. Được cám ơn bởi:


  7. #306
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    03 tháng 10

    Báu vật cuối cùng

    Ngày mười tháng ba năm một ngàn sáu trăm mười lăm, tại Glasgow bên Tô Cách Lan, một vị thừa sai lừng danh là cha Ogilvie bước lên máy chém vì tội rao giảng Phúc Âm.

    Trong giây phút cuối đời, đứng trên đoạn đầu đài thấy hàng ngàn người đứng coi, muốn để lại cho họ một kỷ niệm và một đảm bảo đức tin, vị tử đạo lấy ra vật cuối cùng còn lại trong mình: đó là một cỗ tràng hạt… Ngài cố sức ném tràng chuỗi vào giữa biển người. Tràng chuỗi đã rơi xuống trúng một ông hoàng xứ Hungary đang trên đường chu du học hỏi, tình cờ ghé qua Glasgow.

    Chuỗi tràng hạt này đã bám riết ông khắp nơi, mãi đến ngày ông quyết định từ bỏ giáo phái Calvin để quay trở lại với Công giáo.

    Những mẩu chuyện trên đây không phải là ít trong lịch sử Giáo hội. Việc sám hối luôn gắn liền với kinh Mân Côi. Đó là mệnh lệnh mà Mẹ Maria đã ban bố tại Fatima năm một ngàn chín trăm mười bảy: “Hãy năng lần hạt Mân Côi”.

    Thánh Grêgoriô thành Nysse thường dùng thí dụ sau đây để nói về ảnh hưởng của kinh Mân Côi trong đời sống Kitô của chúng ta: “Mỗi người chúng ta được ví như một họa sĩ, linh hồn chúng ta là một khung vải còn nguyên vẹn, màu sắc được dùng là các nhân đức Kitô giáo, hình ảnh phải họa theo là chính Chúa Giêsu Kitô, hình ảnh sống động của Chúa Cha. Họa sĩ nào càng muốn hình ảnh họa lại được giống hình mẫu này phải năng ngắm nhìn hình mẫu khi đặt bút vẽ”.

    Mẹ Maria là mẫu gương của đời sống Kitô. Qua kinh Mân Côi, chúng ta chiêm ngắm các biến cố trong cuộc đời của Chúa Giêsu và Mẹ Maria. Nhớ ôn đi, đọc lại nhiều lần, các biến cố đó sẽ thâm nhập tâm hồn chúng ta để dần dần biến chúng ta theo khuôn mẫu của các Ngài.

    Kinh Mân Côi không những là hình thức đạo đức có tính cách cá nhân, nhưng còn là chất keo nối kết mọi người trong gia đình lại với nhau. Còn hình ảnh nào được ghi đậm trong tâm khảm chúng ta cho bằng những giờ kinh Mân Côi đọc chung trong gia đình… Gần đây, người ta phát động việc đọc kinh Mân Côi trong gia đình với khẩu hiệu: một gia đình cầu nguyện chung với nhau là một gia đình đứng vững.

    “Nơi nào có hai hay ba người ngồi lại với nhau vì danh Ta, Ta sẽ ở giữa họ”. Mà nơi nào có Thiên Chúa, nơi đó cũng sẽ có Tình yêu. Vì Tình yêu là chất men liên kết mọi người trong gia đình lại với nhau.

    Việc cầu nguyện trong gia đình, nhất là với kinh Mân Côi, là yếu tố đảm bảo sự bền vững của hôn nhân và khơi dậy ơn gọi trong gia đình.

    Trong tông huấn về việc tôn kính Mẹ Maria, Đức Phaolô VI đã nhắn nhủ chúng ta như sau: “Những điều kiện sinh sống đổi thay của ngày nay khiến việc hội họp gia đình không được dễ dàng và dù khi sum họp được thì nhiều hoàn cảnh lại làm cho cuộc họp mặt khó biến thành một dịp nguyện cầu. Các gia đình muốn sống trọn vẹn ơn gọi và tinh thần của gia đình công giáo phải tận lực lướt thắng những áp lực cản trở gia đình không thể hội họp và cầu nguyện chung”.

    Tinh thần đạo đức của các phần tử trong gia đình được thể hiện và tăng triển trong những giờ cầu nguyện chung, gồm cả việc đọc kinh hay đọc sách Thánh, chia sẻ lời Chúa, nhưng thuận lợi hơn cả đối với các gia đình Việt Nam đó là việc đọc kinh Mân Côi. Cũng chính đức cố giáo hoàng VI khuyên nhủ chúng ta: “Sau việc đọc kinh Nhật Tụng thì việc đọc kinh Mân Côi được coi như một trong những kinh cầu nguyện chung tốt đẹp nhất, hữu hiệu nhất mà gia đình công giáo được khuyến khích đọc”.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  8. Được cám ơn bởi:


  9. #305
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    02 tháng 10

    Những lá thư của người mẹ

    Trong trận đệ nhị thế chiến, có một văn sĩ Hunggary gốc Do Thái bị Đức quốc xã bắt làm tù binh, trong khi tham gia trong quân đội Pháp. Qua những tác phẩm chống Đức quốc xã, văn sĩ gốc Do Thái này khó mà che dấu được tung tích của mình. Một người lính Pháp cùng bị bắt làm tù binh đã đề nghị là hai người nên sử dụng chung một tên tuổi và lý lịch, bởi vì họ sẽ bị thuyên chuyển đến các trại khác nhau. Quân Đức quốc xã khó mà nhận ra sự kiện hai người cùng đồng tên và có chung một lý lịch. Người lính Pháp đã trao cho văn sĩ gốc Do Thái thẻ bài cũng như một số thư của mẹ anh. Anh dặn dò văn sĩ gốc Do Thái như sau: “Nếu có ai điều tra anh về lý lịch, anh hãy cho họ xem những lá thư này”.

    Sau này, người văn sĩ gốc Do Thái có dịp đọc những lá thư của mẹ người lính Pháp. Nhìn những tờ giấy viết thư nhàu nát, dòng chữ yếu ớt, ông đoán được rằng người mẹ này có lẽ là một người đàn bà nhà quê già yếu, nhưng thương con với tất cả sự đậm đà của tình mẫu tử. Chung quy những lá thư ấy đều có dặn dò giống nhau như: “Con hãy giữ gìn sức khỏe… Cố gắng đắp chăn cho thật ấm nghe con… Xin Chúa chúc lành cho con và chóng đưa con về đến nhà bình an”.

    Mang lấy tên tuổi và lý lịch của người lính Pháp, văn sĩ gốc Do Thái đọc lên những lời dặn dò trên đây như chính người mẹ ruột thịt của mình. Cũng chính những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng dạt dào tình mẹ ấy đã trở thành một bảo chứng cứu thoát ông.

    Chúa Giêsu đã cứu chuộc chúng ta. Ngài đã cho chúng ta mang lấy tên tuổi và lý lịch của Ngài. Ngài cũng trao ban cho chúng ta chính người Mẹ của Ngài. Tâm tình của một người mẹ đã cưu mang, đã cho bú mớm, đã dõi theo từng bước chân của con, đã câm lặng bên thập giá, đã đón lấy tấm thân không hồn của người con: tâm tình ấy của mẹ Maria, Chúa Giêsu cũng muốn trao cho chúng ta. Mẹ của Chúa Giêsu cũng là người Mẹ trọn vẹn của mỗi người trong chúng ta.

    “Hỡi Bà, đây là con Bà!” Trao ban thánh Gioan cho Mẹ, Chúa Giêsu cũng trao ban mỗi người chúng ta cho Mẹ. Thánh thiện hay tội lỗi, giàu sang hay nghèo hèn, thông minh hay đần độn, khoẻ mạnh hay bệnh tật: mỗi người chúng ta đều được Mẹ đón nhận như người con trọn vẹn của mẹ. Mỗi người chúng ta đều được Mẹ dành cho tất cả tâm tình mà Mẹ đã dành cho Chúa Giêsu.

    Hơn bao giờ hết, chúng ta hãy tin tưởng điều đó… Người lính trận đã luôn mang những lời dặn dò của mẹ anh như một báu vật, như một hành trang giữa những nguy ngập của cuộc chiến. Chúng ta cũng hãy mang lấy tâm tình của Mẹ. Hãy luôn chạy đến với Mẹ. Hãy luôn ôn lại những lời dặn dò của Mẹ, nhất là mỗi khi chúng ta gặp thử thách, u buồn trong cuộc sống.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  10. Được cám ơn bởi:


  11. #304
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    THÁNG MƯỜI

    “Chúa Giêsu nói với người môn đệ: này là Mẹ con. Và từ lúc đó, môn đệ đưa người về nhà mình”.
    (Gio 19,27)

    01 tháng 10

    Chợ hoa

    Trong những thập niên vừa qua, đã có rất nhiều hội chợ hoa được tổ chức khắp nơi. Nhưng vĩ đại nhất có lẽ là hội chợ hoa Osaka, Nhật Bản, khai mạc dạo đầu tháng tư và kết thúc ngày cuối tháng chín năm một ngàn chín trăm chín mươi vừa qua.

    Hội chợ hoa này được tổ chức tại thị xã Tsunimi, một vùng đất đang phát triển theo kế hoạch xây dựng cho thế kỷ hai mươi mốt. Trên một khoảng đất rộng một trăm bốn mươi mẫu tây, ba triệu loại hoa và thảo mộc khác nhau trên khắp thế giới đã tề tựu về để khoe sắc tranh hương chào đón du khách.

    Vừa bước vào trung tâm hội chợ, một bức tường lớn đan bằng đủ loại hoa, màu sắc rực rỡ đập ngay vào mắt du khách. Khuôn viên phía tây dành cho các loại hoa cần chăm sóc trong nhà kiếng, cùng với các loại hoa điện tử nhân tạo. Khách thưởng ngoạn sẽ được xem những loại hoa lớn nhất thế giới từ Nam Dương đưa sang. Du khách cũng có thể say mê với những loại hoa nhân tạo mà hình dạng và màu sắc biến đổi không ngừng, tạo nên hình ảnh của thế giới thần tiên.

    Vắng người hơn, ở phía đông, là khuôn viên dành cho các loại hoa, tất cả các loại hoa đều được trồng giữa núi rừng thiên nhiên hùng vĩ.

    Giữa hai khuôn viên là một con sông nhỏ, dưới lòng sông có thiết kế những vòi phun nước. Nước lên mạnh yếu tùy theo điệu nhạc phát ra từ giàn âm thanh nổi tuyệt hảo ở hai bờ sông. Cứ nửa tiếng đồng hồ, có một câu chuyện thần thoại được dòng sông kể lại bằng hệ thống phun nước, hoà với tiếng nhạc và ánh đèn màu về đêm, tạo nên một khung cảnh rất nên thơ và thanh bình.

    Hoàng đế Nã Phá Luân của nước Pháp đã có lần phát biểu như sau: “Nơi nào hoa tàn, nơi đó con người không thể sống”… Ai trong chúng ta cũng yêu hoa, ai trong chúng ta cũng thích sống với sự hiện diện của hoa. Vui, chúng ta thích ngắm hoa, buồn, chúng ta cũng thích nhìn hoa. Hoa dường như gần gũi và thông cảm với con người… Nhìn hoa sen, chúng ta tưởng tượng ra cảnh gió mát bên bờ hồ. Ngắm hoa mai, chúng ta như muốn đi vào mùa Xuân bất tận. Nhìn hoa hồng, chúng ta như thấy dậy lên những tình cảm thanh cao. Ngắm hoa huệ giữa đồng, chúng ta chợt nghĩ đến cảnh đời sớm nở tối tàn…

    Tháng mười hằng năm, cùng vui với những cành hoa dâng lên mẹ, chúng ta chiêm ngắm Mẹ, Mẹ là đoá hoa đẹp nhất của vũ trụ. Nhìn lên Mẹ, chúng ta hưởng nếm được tất cả mọi hương sắc của thánh thiện…

    Mẹ là đóa hoa luôn gần gũi và cảm thông với chúng ta. Lúc nào mẹ cũng có thể nở nụ cười của khích lệ, cổ võ cho chúng ta. Lúc nào Mẹ cũng có thể hướng ánh mắt của cảm thông, tha thứ về phía chúng ta…

    Chạy đến với Mẹ, chiêm ngắm hương thơm thánh thiện của Mẹ, chúng ta cũng hãy xin Mẹ biến chúng ta thành những cánh hoa để giúp cho đời thêm tươi thắm… Giữa sa mạc khô cằn tình người, xin Mẹ luôn làm nở lên trong chúng ta những cánh hoa của yêu thương, bác ái, cảm thông, tha thứ, phục vụ… Giữa sa mạc khô cằn niềm tin và hy vọng, xin Mẹ làm nở lên trong chúng ta những cánh hoa của tin tưởng, phó thác, cậy trông…

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  12. Được cám ơn bởi:


  13. #303
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    30 tháng 09

    Tình thương đáp trả hận thù

    Bà Coretta King, vợ của cố mục sư Martin Luther King, đã ghi lại trong quyển hồi ký của bà như sau:

    Martin ra trước cửa nhà. Một cách nào đó, đây là giờ phút quan trọng nhất trong cuộc đời của anh.

    Trước đó vài hôm, một quả bom đã được quăng vào nhà. Vợ và con anh suýt bị sát hại. Đây là thử thách đầu tiên nặng nề nhất mà anh phải chịu đựng. Đồng thời nó cũng là trắc nghiệm để xem anh có thể sống những nguyên tắc Kitô và thuyết bất bạo động mà anh hằng rao giảng không. Anh xuất hiện một cách bình thản trước đám đông người da đen đang sôi sục hận thù.

    Khi anh vừa giơ tay lên làm hiệu thì mọi tiếng động bỗng như dừng lại. Anh đã chiếm lĩnh được tâm hồn mọi người, từ những người đứng tuổi đến các bạn trẻ bốc đồng nhất, từ các cảnh sát viên cho đến từng người sợ hãi đang đứng nép bên các bậc thang trước cổng nhà.

    Với một giọng nói bình tĩnh, nhẹ nhàng, anh khuyên nhủ mọi người như sau:

    “Vợ tôi và con gái tôi vẫn bình an. Tôi xin anh em hãy trở về nhà và hãy buông khí giới. Chúng ta không thể giải quyết vấn đề bằng bạo động. Chúng ta phải yêu thương những người da trắng anh em của chúng ta, dù họ có làm gì cho chúng ta đi nữa. Chúng ta phải làm cho họ hiểu rằng chúng ta yêu thương họ thật sự. Chúng ta phải sống như thế đó: nghĩa là hãy lấy tình thương đáp trả hận thù”.

    Lời kêu gọi trên đây của mục sư Luther King và cái chết của ông là một bản sao trung thành nhất của Tin Mừng: đó là Tin Mừng của Đấng yêu thương và yêu thương cho đến chết trên thập giá…

    Vào tù ra khám, bị đòn vọt, trải qua trăm nghìn gian lao khốn khổ do những người không tiếp nhận Tin Mừng gây ra, thánh Phaolô vẫn có thể khuyên nhủ các tín hữu Roma như sau:

    “Hãy chúc lành cho kẻ bắt bớ, chúc lành chứ đừng chúc dữ. Hãy vui với kẻ vui, hãy khóc với kẻ khóc. Cùng nhau tâm đầu ý hợp. Đừng quá cao vọng về mình. Trái lại, hãy biết bỏ mình, chuộng phần yếu kém… Đứng lấy ác báo ác: điều thiện trước mặt mọi người, hãy cố quan tâm. Hãy sống an hòa với mọi người… Anh em thân mến, hãy sống an hoà với hết thảy mọi người. Đừng báo oán. Chớ để sự dữ thắng được ngươi, nhưng hãy lấy lành mà thắng dữ”.

    Ước gì những lời khuyên nhủ trên đây trở thành khuôn vàng thước ngọc trong mọi giao tiếp và gặp gỡ chúng ta với mọi người.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  14. Được cám ơn bởi:


  15. #302
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    29 tháng 09

    Người ăn cắp cừu

    Tại một miền quê bên Mỹ, vào thời kỳ lập quốc. Có hai anh em nhà kia bị bắt quả tang đang ăn cắp cừu. Dân trong làng đã mở tòa án nhân dân để trừng phạt.

    Sau khi nghị án, mọi người đã đồng thanh cho khắc trên trán của tội nhân hai chữ viết tắt S.T có nghĩa là “Người ăn cắp cừu”.

    Một trong hai người ăn trộm không chịu nổi sự sỉ nhục đã trốn sang một vùng đất khác để chôn chặt dĩ vãng của mình. Nhưng anh không thể xoá nhòa được hai chữ viết tắt trên trán của mình. Bất cứ một người lạ mặt nào cũng đều tra hỏi anh về ý nghĩa của hai chữ ấy. Lại một lần nữa, không chịu nổi sự nhục nhã, anh đã rời bỏ nơi cư ngụ mới để tiếp tục lang thang và cuối cùng mòn mỏi trong cay đắng, anh đã bỏ mình nơi đất khách quê người.

    Nếu người anh của mình đã bị sự nhục nhã gậm nhắm đến độ phải trốn suốt cả cuộc đời, thì người em lại tự nói với mình: “Tôi không thể bỏ trốn chỉ vì ăn cắp mấy con cừu. Tôi phải ở lại đây và tôi phải tạo lại sự tin cẩn nơi những người xung quanh và nơi chính tôi”.

    Với quyết tâm đó, anh đã ở lại trong xứ sở của mình. Và không mấy chốc, anh đã xây dựng được cho mình một sự nghiệp cũng như danh thơm của một người thanh liêm chính trực.

    Nhưng cho dù năm tháng có qua đi, hai chữ S.T vẫn còn ghi đậm trên vầng trán của anh… Ngày kia, có một người lạ mặt hỏi một cụ già trong làng về ý nghĩa của hai chữ viết tắt ấy. Cụ già suy nghĩ một hồi rồi trả lời: “Tôi không nhớ rõ lai lịch của hai chữ viết tắt ấy, nhưng cứ nhìn vào cuộc sống của người đó, tôi nghĩ rằng hai chữ ấy có nghĩa là Thánh thiện”.

    Một thi sĩ người Ấn Độ đã gửi tặng cho Đài Phát Thanh Chân Lý những vần thơ sau đây:

    “Hãy tin nơi bạn, vì bạn là hình ảnh của Thiên Chúa.

    Hãy tin ở công việc của bạn vì một công việc chính trực là một lời cầu nguyện.

    Hãy tin ở ngày hôm nay vì mỗi phút chứa đựng một dịp may để phụng sự Chúa.

    Hãy tin ở những người xung quanh của bạn vì bạn hữu là điều quan trọng cho một cuộc sống hạnh phúc.

    Hãy tin ở hiện tại vì hôm qua đã qua đi và ngày mai sẽ không bao giờ đến.

    Hãy tin ở lòng thương của Chúa vì Ngài tha thứ cho bạn. Và bạn hãy tha thứ cho chính mình”.

    Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về chúng ta và Ngài mời gọi chính chúng ta cũng đừng thất vọng về chính mình. Mỗi một may mắn là một dịp để chúng ta dâng lời cảm tạ và chúc tụng Chúa. Mỗi một thất bại và đau khổ là khởi đầu của một nguồn ơn dồi dào hơn. Mỗi một vấp phạm là bàn đạp để chúng ta vươn cao hơn. Bởi vì trong tất cả mọi sự, Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  16. Được cám ơn bởi:


  17. #301
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    28 tháng 09

    Con vật đầu đàn

    Một khách lữ hành đi về những vùng núi xứ Tô Cách Lan, một hôm dừng chân lại bên cạnh một đàn cừu. Bỗng ông ta chú ý đến một con cừu đang được người mục tử chăm sóc một cách đặc biệt. Con vật nằm dài trên mặt đất. Chủ nó vừa vuốt ve vừa nói chuyện với nó một cách dịu dàng, trong lúc tay chân vẫn không ngừng băng bó một chân của nó. Người khách bộ hành lại gần và hỏi xem cho biết việc gì. Thoạt tiên, người chăn chiên tỏ vẻ khó chịu vì phải trả lời. Nhưng sau đó vẻ thân mật của người bộ hành đã làm cho anh vững lòng, vì thế anh ta không ngần ngại giải thích:

    “Con cừu này có những đức tính tuyệt hảo của một người hướng đạo. Khi còn lành mạnh, nó luôn luôn dẫn đầu đàn cừu, biết cách làm cho những con vật khác vâng lời nó và theo nó. Khổ thay vì quá tự tin nên nó không theo lệnh của tôi và dẫn đàn cừu theo sở thích riêng của nó. Tôi đã tìm đủ mọi cách để thay vào chỗ của nó một con đầu đàn khác nhưng vô hiệu, vì hễ con nào có vẻ như muốn thay nó đều bị nó đánh và xua đuổi. Tình trạng của đàn cừu do đó trở nên nguy ngập. Tôi buộc lòng phải áp dụng một phương pháp khá đau đớn”.

    Nói đến đây người chăn chiên ngừng lại như bị cảm xúc mạnh. Anh giải thích tiếp như sau: “Tôi đành phải bẻ gãy chân nó. Kể từ lúc đó, con vật bị thương nên hoàn toàn tùy thuộc vào tôi. Mỗi buổi sáng, tôi vác nó lên vai đem ra đồng cỏ. Và buổi chiều tôi lại vác nó trên vai đem về. Nó không thể tự mình đi ăn cỏ được. Vì thế, từ một tháng nay, nó ăn giữa lòng bàn tay của tôi. Những săn sóc liên tục của tôi đã tạo nên giữa tôi và nó một sự liên hệ vô cùng mật thiết. Bây giờ có lẽ nó hiểu rằng sau khi đã làm cho nó bị thương, tôi đã tìm đủ mọi cách để làm giảm bớt sự đau đớn của nó. Về phần tôi, tôi cũng biết rằng sẽ không tìm được trong tất cả đàn cừu một con nào biết vâng lời tôi hơn nó. Trong vài ngày nữa, khi nó khoẻ mạnh, tôi sẽ phục hồi nó lại trong địa vị cũ của nó”.

    Hình ảnh trên đây gợi lại phần nào Tình yêu của Thiên Chúa đối với từng người trong chúng ta. Cựu ước đã không ngần ngại so sánh Thiên Chúa với một người mục tử. Người mục tử chăm sóc từng con chiên, người mục tử uốn nắn từng con chiên, người mục tử sửa trị từng con chiên… Nhưng tất cả chỉ vì sự yêu thương đàn chiên của mình.

    Thiên Chúa có thực sự yêu thương chúng ta không? Đó là câu hỏi mà chúng ta có quyền đặt ra trong những mò mẫm tìm kiếm hạnh phúc của chúng ta. Cuộc sống xem chừng như không diễn ra một cách xuôi chảy cho từng người. Chúng ta không bao giờ được thỏa mãn hoàn toàn. Đau khổ, thất bại như những bóng mờ lúc nào cũng chực sẵn để ập phủ trên chúng ta… Chiến tranh, chết chóc, bệnh tật, tai ương đã trở thành như tất yếu đối với chúng ta. Một Thiên Chúa nhân từ, một Thiên Chúa quan phòng, một Thiên Chúa quyền năng lẽ nào lại để cho đau khổ đè bẹp con người?… Bí ẩn của đau khổ luôn gợi lên trong chúng ta những thắc mắcvề Tình yêu của Thiên Chúa.

    Người Kitô chúng ta chỉ có thể tìm thấy câu trả lời trong mầu nhiệm Thập giá của Đức Kitô. Thánh Gioan đã viết: Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài. Và Người Con Một đó đã yêu đến nỗi đã tự phó nộp mình và chết trên thập giá.

    Tình yêu của Thiên Chúa gắn liền với Thập giá của Đức Kitô. Đau khổ đã trở thành ánh sáng chiếu rọi vào Tình yêu của Thiên Chúa đối với con người. Nói như thế không có nghĩa là Thiên Chúa muốn con người phải chịu đau khổ, Thiên Chúa cũng không tạo ra đau khổ để sửa trị con người. Nhưng qua đau khổ, Thiên Chúa, như muốn hé mở cho con người thấy Ngài là Đá Tảng, là nơi nương tựa duy nhất của con người.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  18. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  19. #300
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    27 tháng 09

    Tuyên úy của tù nhân

    Hôm nay là ngày kính nhớ thánh Vinh Sơn đệ Phaolô. Vào khoảng giữa thế kỷ thứ 17, linh mục Vinh Sơn được cử đi làm tuyên úy cho các tù khổ sai bị trói vào những cột chèo lớn trên các thuyền buồm của đế quốc Pháp. Với bản chất nóng nảy, hiếu thắng, cục mịch… cộng với những phản ứng thô lỗ mà có lẽ vị linh mục tuyên úy đã bị tiêm nhiễm trong suốt thời kỳ ở với các tù nhân, cha Vinh Sơn đã được một nữ bá tước đứng ra mời làm trưởng nhóm của một số linh mục đang phục vụ như những thừa sai giữa giới nghèo trong khắp cả nước Pháp… Cha Vinh Sơn đã chấp thuận lời đề nghị.

    Một khúc quanh lịch sử không những bắt đầu với cha mà còn cho cả Giáo hội nữa: các linh mục dòng thánh Vinh Sơn đệ Phaolô mà chúng ta thường gọi là các cha Lazaristes đã ra đời từ đó. Ngoài ba nhân đức thông thường mà các tu sĩ phải khấn giữ, họ còn cam kết phục vụ hoàn toàn cho giới nghèo.

    Thời gian sau, với sự cộng tác của chị Louise de Marillac, cha Vinh Sơn đã thiết lập dòng Nữ Tử Bác Ái cũng đeo đuổi cùng một mục đích: đó là phục vụ người nghèo… Cha Vinh Sơn đã định nghĩa dòng nữ này như sau: nhà dòng của họ là nhà thương, nhà nguyện của họ là nhà thờ giáo xứ, khu nội cấm của họ là các ngả đường phố xá.

    Chúc thư và cũng là tinh thần của thánh Vinh Sơn de Phaolô được chứa đựng trong các lá thư của Ngài. Chúng ta hãy đọc qua một đoạn sau đây: “Hãy cố gắng bằng lòng ngay giữa những điều làm cho chúng ta bất mãn. Hãy giải thoát tâm trí con khỏi những điều đang làm con giao động. Chúa sẽ lo liệu cho mọi sự… Cha van xin con, hãy tín thác nơi Chúa. Con sẽ có mọi sự tâm hồn con khao khát”.

    Chúa Giêsu đã bắt đầu bằng con số không: Ngài nghèo đến nỗi không có nơi gối đầu. Thế nhưng ngày nay, khi nhìn vào Giáo hội, người ta nghĩ ngay đến quốc gia Vatican, với một bảo tàng viện phong phú nhất, với những vương cung thánh đường lộng lẫy, với những cuộc biểu dương rầm rộ. Người ta cũng có thể nhìn vào các tòa giám mục đồ sộ.

    Các vị sáng lập dòng cũng thường bắt đầu bằng con số không. Nhưng ngày nay, có ai chối cãi được rằng những cơ sở lớn mà người ta thường thấy trong các đô thị lại thuộc về các hội dòng.

    Giáo hội và cách riêng các hội dòng có phục vụ người nghèo và có thuộc về người nghèo không?… Có lẽ, nhiều hội dòng mà mục đích nguyên thủy là phục vụ người nghèo và sống nghèo, cần phải đấm ngực tự thú rằng mình đã quá đi xa tinh thần của đấng sáng lập… Sống nghèo trước hết đó là sống tín thác vào Chúa quan phòng. Có thể nói đó là nhân đức trỗi vượt và cũng là mẫu số chung của các vị thánh: phó thác hoàn toàn vào Tình yêu của Chúa.

    Chúa kêu mời chúng ta chớ có lo lắng thái quá về ngày mai. Càng lo lắng con người càng nuôi dưỡng sự tham lam và càng thiếu lòng tin tưởng vào Chúa. Lòng tin của chúng ta được đo lường bằng chính lòng phó thác vào Chúa.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  20. Được cám ơn bởi:


  21. #299
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    26 tháng 09

    Xin được đánh giày

    Một linh mục thuộc giáo phận New York bên Hoa Kỳ chuyên lo mục vụ cho các tù nhân đã kể lại kinh nghiệm như sau:

    Một hôm, ngài được mời đến thăm một thanh niên da đen sắp sửa bị đưa lên ghế điện vì đã giết người bạn gái của mình. Như thường lệ, mỗi khi gặp một tử tội sắp bị hành quyết, vị linh mục thường khuyên nhủ, giải tội và trao ban Mình Thánh Chúa.

    Sau khi đã lãnh nhận các bí tích cuối cùng, người thanh niên da đen bỗng trầm ngâm suy nghĩ như muốn nói một điều gì rất quan trọng. Cuối cùng, với tất cả cố gắng của một người biết mình sắp lìa cõi đời này, anh mới thốt lên với tất cả chân thành:

    “Thưa cha, con đã làm hư hỏng cả cuộc đời. Con chưa hề học được một điều gì hữu ích ngoài một điều duy nhất: đó là đánh giày. Xin cha cho con được phép đánh bóng đôi giày của cha. Như thế, con hài lòng vì nhận được sự tha thứ của Chúa, bởi vì con không biết làm gì để tạ ơn Chúa trước khi con gặp lại người bạn gái của con trên Thiên Đàng”.

    Và không đợi cho vị linh mục trả lời, người thanh niên đã cúi gập người xuống và bắt đầu đánh bóng đôi giày của vị linh mục… Cử chỉ ấy khiến cho vị linh mục nhớ lại hình ảnh của người đàn bà đã quỳ gối bên chân Chúa Giêsu, đổ dầu trên đầu, trên chân của Ngài và dùng tóc của bà để lau chân Ngài. “Tội của con dù có nhiều đến đâu cũng được tha, bởi vì con đã yêu nhiều”.

    Theo quan niệm công bình và thưởng phạt của chúng ta, kẻ có tội ắt phải đền tội. Toà án của loài người thường cân lường tội trạng của người có tội để tìm ra một hình phạt cân xứng.

    Chúng ta không thể áp dụng một thứ cán cân như thế vào trong mối tương quan giữa tội lỗi của chúng ta với sự công thẳng của Thiên Chúa. Nơi Thiên Chúa chỉ có một trái cân duy nhất: đó là lòng nhân từ. Thiên Chúa yêu thương chúng ta và muốn phủ lấp tất cả tội lỗi của chúng ta bằng lòng nhân từ vô biên của Ngài.

    Do đó, khi nói đến ăn chay đền tội, chúng ta không thể cân lường tội lỗi của chúng ta để rồi tìm ra một lượng đền tội cho cân xứng. Có hy sinh nào tương xứng đượcvới tội trạng của chúng ta? Có án phạt nào cân xứng với sự xúc phạm của chúng ta?

    Thiên Chúa không chờ đợi nơi chúng ta điều gì khác hơn bằng chính Tình yêu của chúng ta. Với Tình yêu, thì dù một cử chỉ nhỏ mọn cũng trở thành một lễ dâng đẹp lòng Chúa. Những gì chúng ta dâng lên Chúa, không phải là của cải chúng ta có, những bố thí chúng ta làm cho người khác, những khổ chế chúng ta tự áp đặt cho bản thân… mà chính là lòng yêu mến của chúng ta.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  22. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  23. #298
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    25 tháng 09

    “Con người bất hạnh nhất trần gian”

    Cuộc đời của nhạc sĩ Beethoven, ngay cả khi đạt đến đỉnh cao của danh vọng, cũng không phải là một cuộc đời hạnh phúc. Tất cả những nhà viết tiểu sử của thiên tài đều ghi nhận rằng ông đã qua môt thời tuổi thơ khốn khổ. Cha ông đã xem kỳ tài âm nhạc của ông như một cơ hội để làm tiền. Thần đồng âm nhạc đã phải ngồi vào đàn Pianô từ sáng tới chiều, đến độ ông đâm chán cả âm nhạc. Chỉ có mẹ ông mới là nguồn an ủi duy nhất của ông trong lúc tuổi thơ, nhưng bà đã mất năm ông mới 17 tuổi.

    Năm 28 tuổi, Beethoven bắt đầu bị điếc. Ông cảm thấy thất vọng hoàn toàn. Và tai họa đã tiếp diễn cho đến cuối đời ông.

    Tuy nhiên, con người “bất hạnh nhất trần gian ấy” như ông thường nói về mình đã sáng tác những dòng nhạc bất hủ nhất ở cuối thế kỷ thứ 18 và đầu thế kỷ thứ 19.

    Kho tàng ẩn dấu trong ta chỉ có thể được khám phá và đem ra thi thố với thế giới nếu ta biết chiến đấu. Điều đó đòi hỏi những năm tháng dài, tuy nhiên, trở ngại cuối cùng mà ta có thể vượt qua sẽ làm ló dạng kho tàng ẩn dấu trong ta. Thánh Basiliô đã nói: vĩ nhân không phải là người chỉ đọ sức với những điều cả thể, nhưng chính là biết làm cho những việc tầm thường trở thành cao cả bằng chính sức mạnh của mình.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  24. Được cám ơn bởi:


  25. #297
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    24 tháng 09

    Hãy có ánh sáng

    Năm 1963, trên màn ảnh truyền hình, dân chúng Hoa Kỳ đang hồi hộp theo dõi hai phi hành gia Amstrong và Aldrin đặt chân xuống mặt trăng, thì tại Houston thuộc tiểu bang Texas, một cậu thanh niên tên là Thomas Franklin Caraway bị đưa lên ghế điện vì tội cướp của, giết người… Cậu vừa lên 18 tuổi.

    Trước đó, trong thời gian chờ đợi bị xử tử, cậu đã đọc và nghiền ngẫm quyển KKnh thánh mà một người nào đó đã tặng cậu. Khi một ký giả hỏi cậu thích đoạn nào nhất, cậu giở lại trang đầu quyển Kinh thánh và đọc đoạn: “Hãy có ánh sáng và tức thì ánh sáng đã có”. Cậu lập đi lập lại: “Và đã có ánh sáng. Ngày càng trôi qua, tôi càng nghĩ đến điều đó. Tất cả ý nghĩa của cuộc sống nằm ở đó; ánh sáng đã che chở chúng ta khỏi những đêm dài tăm tối”.

    Giữa bốn bức tường đen tối của nhà tù, tình yêu của Thiên Chúa đã đánh động được Thomas. Không có sự dữ nào mà Thiên Chúa không thể biến thành sự thiện… Thiên Chúa quyền năng không bao giờ mong muốn và tạo nên sự dữ cho con người, nhưng Tình yêu của Người mãnh liệt đến nỗi có thể biến sự dữ thành một cơ may phúc lộc cho con người.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  26. Được cám ơn bởi:


  27. #296
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    23 tháng 09

    Cậu bé đau liệt trong bức tranh


    Một trong những bức tranh bất hủ của danh họa Rafaello, người Italia, hiện đang được cất giữ trong bảo tàng viện Vatican: đó là bức họa Chúa Giêsu biến hình trên núi Tabôrê.

    Trong bức tranh, người ta thấy có 3 tầng. Ở tầng cao nhứt của bức tranh là khuôn mặt và toàn thân Chúa Giêsu trong cảnh chiếu sáng rực rỡ giữa các tầng mây. Ở tầng dưới của bức tranh và kề sát với Chúa Giêsu là ba vị tông đồ Phêrô, Giacôbê và Gioan trong tình trạng ngây ngất trước sự biến dạng rực rỡ của Chúa Giêsu. Và ở tầng thấp nhất của bức tranh, người ta thấy một nhóm môn đệ và một gia đình đang quây quanh một em bé đang đau liệt: tất cả đều chìm ngập trong một khung cảnh ảm đạm, mờ ảo.

    Có lẽ danh họa Rafaello đã cố gắng giải thích cho chúng ta về sứ điệp của bài Tin Mừng tường thuật cuộc biến hình của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu chính là niềm hy vọng và là Đấng cứu chữa con người. Đứa bé đau liệt trong bức tranh là chính mỗi người trong chúng ta, là toàn thể nhân loại đang chịu đựng vì không biết bao nhiêu bệnh tật trong thân xác lẫn tâm hồn. Trong đám môn đệ đang quây quanh cậu bé đau liệt, Rafaello đã làm nổi bật hai cử chỉ: cử chỉ của một người môn đệ đang trỏ tay chỉ về cậu bé và cử chỉ của một môn đệ khác đang chỉ tay về Chúa Giêsu…

    Phải chăng Rafaello đã không muốn đánh thức ba vị tông đồ Phêrô, Giacôbê và Gioan đang say sưa chiêm ngưỡng Thánh nhan rực rỡ của Chúa Giêsu mà quên đi cảnh nhân loại đang quằn quại trong đau thương khốn khổ?

    Trong đời sống đạo, chúng ta dễ rơi vào hai thái cực: hoặc chỉ chăm chú cầu nguyện mà không đếm xỉa gì đến lòng bác ái đối với tha nhân, hoặc ngược lại, xem hành động bác ái là một lời cầu nguyện mà không màng đến đời sống nội tâm.

    Nơi Chúa Giêsu, chúng ta thấy được sự dung hòa tuyệt hảo giữa hoạt động và cầu nguyện. Ngài luôn bắt đầu một ngày hoạt động bằng sự cầu nguyện: từ sáng tinh sương, Ngài đã lên núi cầu nguyện một mình. Và Ngài cũng kết thúc một ngày làm việc bằng những giây phút kết hợp thân tình với Chúa Cha. Giữa những hoạt động sôi nổi, Ngài cũng dừng lại để cầu nguyện với Chúa Cha.

    Nơi Chúa Giêsu, cầu nguyện đưa đến hoạt động và hoạt động dẫn đến cầu nguyện. Mỗi một gặp gỡ của Ngài với tha nhân cũng là một lời cầu nguyện và mỗi một lời cầu nguyện của Ngài cũng ôm trọn lấy tất cả những ai mà Ngài đã hoặc sẽ gặp gỡ.

    Chúng ta hãy chiêm ngắm mẫu gương của Chúa Giêsu… Cả cuộc đời của chúng ta phải là một lời cầu nguyện dâng lên Thiên Chúa, chứ không chỉ có những lời kinh mà chúng ta đọc ngoài môi mép.

    Người ta không lên xe để ở mãi trên đó… Một môn sinh không đến thụ giáo để ở mãi bên cạnh thầy mình… Cũng thế, chúng ta không leo lên núi cao để ở lại mãi trên đó. Sau cơn ngây ngất của ba vị tông đồ Phêrô, Giacôbê và Gioan trên núi Tabôrê, Chúa Giêsu đã kêu gọi các ngài hãy trở lại với thực tế: đó là thực tế của những cuộc gặp gỡ, đương đầu và cuối cùng là cái chết.

    Từ đỉnh cao của sự cầu nguyện, từ bốn bức tường của nhà thờ, từ cung thánh của những giây phút ngất ngây trong sự kết hiệp, chúng ta hãy quay lại với cuộc sống, nơi đó có những nghĩa vụ để thi hành, nơi đó có những con người để gặp gỡ và yêu thương.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  28. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  29. #295
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    22 tháng 09

    Người lính mù

    Tại nhà ga Verona, bên Italia năm 1945, dân chúng đang chờ đợi các binh sĩ trở về từ các trại tập trung của Đức Quốc Xã. Sự xuất hiện của chuyến xe lửa đã khơi dậy những tiếng reo vui tưởng chừng như không bao giờ dứt.

    Từ trên xe lửa những tấm thân tiều tụy bắt đầu bước xuống sân ga giữa tiếng cười pha lẫn tiếng khóc của người thân. Cuối cùng, một người lính trẻ mò mẫm bước đi từng bước. Anh từ từ tiến về phía một người đàn bà già yếu và chỉ đủ sức để thốt lên tiếng “Mẹ”. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau… Người mẹ già xót xa: “Làm sao một người mù như con lại có thể tìm đến với mẹ?” Người lính mù ấy đáp: “Thưa mẹ, con không nhìn thấy mẹ bằng đôi mắt, nhưng trái tim con đã hướng dẫn con”.

    Người ta không chỉ thấy bằng đôi mắt, nhưng còn bằng chính tâm hồn của mình. Người ta không những chỉ hiểu biết bằng lý trí, nhưng còn bằng con tim của mình nữa.

    Chúng ta không những hiểu được thế giới và con người bằng trí khôn của mình, nhưng còn bằng chính đức tin nữa. Với ánh sáng đức tin, chúng ta đi vào mầu nhiệm của sự vật bằng chính sự hiểu biết của Thiên Chúa. Hãy để cho ánh sáng của Thiên Chúa hướng dẫn chúng ta. Hãy nhìn vào con người và thế giới bằng chính cái nhìn của Thiên Chúa.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  30. Được cám ơn bởi:


  31. #294
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    21 tháng 09

    Vị Thánh là ai?

    Ngày kia, một em bé được theo mẹ đi chợ. Từ nhà đến chợ, hai người phải đi ngang qua một thánh đường nguy nga, to lớn. Em bé ngước mắt nhìn thánh đường, chợt em giơ tay chỉ cho mẹ và nói: “Mẹ xem kìa, những cửa kiếng màu bị đóng đầy bụi, xem thật dơ bẩn và không đẹp tí nào”.

    Bà mẹ không nói không rằng về nhận xét của con, nhưng tiếp tục nắm lấy tay dẫn em bé tiến vào bên trong nhà thờ. Tại đây, những cửa kiếng bên ngoài xem ra dơ bẩn, xấu xí lại trở nên sáng chói và rực rỡ nhiều màu sắc lộng lẫy.

    Em bé ngạc nhiên mở to đôi mắt nhìn những cửa kiếng màu diễn tả nhiều hình ảnh đẹp mắt. Bỗng mắt em dừng lại ở cửa kiếng sau bàn thờ diễn tả hình cũa 4 thánh sử viết Phúc Âm trong lúc ánh sáng mặt trời đang chiếu dọi qua. Em bé hỏi mẹ đó là những thánh nào và được mẹ giải thích vắn tắt về từng vị thánh.

    Vài ngày sau, trong một lớp giáo lý, tình cờ giáo lý viên hỏi các em: “Này, trong các em có ai trả lời được: một vị thánh là ai?” Trước một câu hỏi có vẻ không có ý nghĩa, cả lớp giáo lý thinh lặng, chỉ có em bé được mẹ dẫn vào bên trong nhà thờ để nhìn ngắm các cửa kiếng giơ tay xin trả lời. Em nói: “Vị thánh là một người để cho ánh sáng mặt trời chiếu thấu qua”.

    Kinh nghiệm và câu trả lời của em bé trên có lẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn phần nào về cuộc đời của thánh Matthêu vị thánh Giáo hội mừng kính hôm nay, trước và sau khi được Đức Giêsu kêu gọi, như được chính thánh nhân vắn tắt thuật lại như sau: Đi khỏi đấy, Đức Giêsu thấy một người ngồi ở bàn thâu thuế, tên là Matthêu. Chúa bảo ông rằng: “Hãy theo Ta”. Ông Matthêu liền đứng dậy và đi theo Chúa.

    Một tiếng gọi và một hành động đáp trả được diễn tả vắn gọn trong những dòng trên đây có thể nói được chỉ là bề mặt của trận chiến nội tâm diễn ra từ lâu nơi ông Matthêu. Một trận chiến dằng co những cái mình phải mất với những cái nình sẽ đạt được, khi ông bỏ mọi sự để theo Chúa.

    - Ông phải mất một nghề hái ra bạc nhưng tìm được một số mệnh và sứ mệnh thật sự có giá trị vĩnh viễn.

    - Ông phải mất một gia tài to lớn nhưng tìm lại được danh dự.

    - Ông phải mất sự bảo đảm xây dựng trên của cải vật chất để đi theo Đức Giêsu trong một cuộc hành trình đem đến sự sống mà trước đó.

    Về phần Đức Giêsu, khi chọn lựa và kêu gọi ông Matthêu, một người hành nghề thâu thuế, bị các người đồng hương thời đó coi như là người phản quốc, nối giáo cho giặc, bóc lột đồng bào để làm lợi cho quân ngoại xâm, cũng như bị lên án là kẻ tội lỗi, biển thủ, gian lận và bị nhóm biệt phái kết án là kẻ tội lỗi, Đức Giêsu không nhìn những lỗi lầm, những vết nhơ bên ngoài, nhưng Ngài nhìn sâu thẳm tận tâm hồn, nhìn tận bên trong và nhất là Ngài đã lấy ánh sáng của tình yêu thương, lòng nhân hậu, quảng đại và tha thứ của Thiên Chúa để chiếu sáng và chiếu thấu, biến ông Matthêu từ một người thâu thuế thành một tông đồ và một thánh sử viết Phúc Âm.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  32. Được cám ơn bởi:


  33. #293
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    20 tháng 09

    Bởi vì tôi rất yêu mến bà!

    Một buổi tối nọ, Mẹ Têrêsa thành Calcutta tiến lại gần một người mà người ta vừa mang vào căn nhà dành cho những người hấp hối. Đó là một lão bà. Mình phủ đầy những mảnh giẻ rách, nước da đen dày những vết thương hôi thối. Mẹ Têrêsa đã chùi rửa các vết thương và chăm sóc để ngừa bị nhiễm trùng. Nhưng người đàn bà đáng thương này đang hấp hối… có lẽ khó mà qua khỏi, do đó tốt hơn là nên tìm cách an ủi lần cuối cùng bằng một chén canh nóng và tràn đầy tình thương yêu.

    Người đàn bà đáng thương ấy sững sờ nhìn và hỏi Mẹ Têrêsa bằng một giọng thều thào:

    - “Tại sao bà lại làm như vậy?”

    Mẹ Têrêsa trả lời:

    - “Bởi vì tôi rất yêu mến bà…”

    Một tia sáng hạnh phúc, dù vẫn còn pha chút nghi ngờ, phát xuất từ tận đáy lòng, đã ngời lên khuôn mặt gầy gò của người đàn bà, nơi dấu ấn của tử thần đã bắt đầu xuất hiện.

    - “Ôi, bà hãy nhắc lại một lần nữa đi!”

    - “Tôi rất yêu mến bà”. Mẹ Têrêsa lập lại bằng một giọng điệu rất dịu dàng.

    - “Hãy nhắc lại, hãy nhắc lại đi bà”.

    Người đàn bà đang bước vào cõi chết xiết chặt tay Mẹ Têrêsa và kéo về phía bà ta, như muốn lắng nghe rõ hơn, nghe với niềm hạnh phúc tràn trề những lời lẽ tuyệt vời nhứt trên cõi đời…

    Bằng chính tình yêu của mình, Mẹ Têrêsa đã biết cách nhìn sự suy sụp của tình người, Mẹ đã biết khám phá ra cái thực thể thiêng liêng Mầu nhiệm của những con người nghèo hèn xấu số nhứt.

    Chúng ta cũng hãy luôn nhìn mọi người bằng chính cái nhìn yêu thương và tôn trọng của chính Chúa đối với mọi người…

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  34. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  35. #292
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    19 tháng 09

    Ôi lạy Đấng tối cao

    Để nói lên tình yêu vô biên và mầu nhiệm của Thiên Chúa, người Hồi giáo thường kể câu chuyện sau đây:

    Một hôm, Đấng Allah cho gọi một vị thiên sứ đến và sai xuống trần gian. Ngài truyền lệnh cho vị thiên sứ như sau: “Ngươi hãy xuống trần gian và đưa về đây người đàn bà goá có 4 đứa con thơ”.

    Vị thiên sứ ra đi. Ngài gặp ngay người đàn bà goá đang cho đứa con nhỏ nhứt bú. Ngài hết nhìn người đàn bà với 4 đứa con dại, lại ngước mắt lên nhìn về Đấng Allah như xin rút lại lệnh truyền. Làm sao có thể nhẫn tâm để tách biệt người mẹ với những đứa con thơ còn lại… Nhưng ánh mắt van xin của Vị sứ thần đã không mảy may đánh động được Đấng Allah. Cuối cùng, Vị sứ thần đành phải vâng lệnh Đấng Allah để cướp lấy người đàn bà khỏi đám con thơ và đưa về trời.

    Hoàn thành công tác, nhưng xem chừng Vị sứ thần không thể vui được. Vui thế nào được trước cảnh chia cắt giữa mẹ và con. Thấy Vị sứ thần buồn bã, Đấng Allah mới cho gọi ngài lại và đưa ngài vào giữa sa mạc. Đấng Allah chỉ cho Vị sứ thần thấy một tảng đá lớn và bảo ngài hãy đập vỡ nó ra…

    Tảng đá vừa vỡ ra, Vị sứ thần ngạc nhiên vô cùng, vì từ trong đó, một con sâu nhỏ từ từ bò ra… Hiểu được ý nghĩa của cử chỉ ấy, Vị sứ thần thốt lên: “Ôi lạy Đấng tối cao, Mầu nhiệm thay công cuộc sáng tạo của Ngài. Với sự khôn ngoan thượng trí và Tình yêu vô biên, Ngài đã không bỏ mặc một tạo vật bé nhỏ như con sâu kia, thì hẳn Ngài cũng sẽ không quên được bốn đứa trẻ mồ côi là con cái của Ngài.

    Đâu là hình ảnh chúng ta có về Chúa? Ngài là Thiên Chúa từ nhân, luôn tha thứ, Ngài là Người Cha nhân hậu luôn yêu thương săn sóc cho từng đứa con, hay trái lại, Ngài chỉ là một ông thần độc ác mà vì sợ hãi chúng ta phải chạy đến để khỏi bị trừng phạt…?

    Trở về với Thiên Chúa, trước tiên là gạt bỏ ra khỏi tâm hồn chúng ta hình ảnh bất xứng mà chúng ta gán cho Chúa. Hãy phục hồi lại trong tâm hồn chúng ta hình ảnh của một Thiên Chúa mà Tin Mừng đã mạc khải cho chúng ta: đó là một người Cha luôn yêu thương và không ngừng tha thứ cho chúng ta, một người Cha mà tình thương vượt hẳn những tính toán cân lường của trí khôn loài người chúng ta…

    Có những lúc chúng ta cảm thấy tội lỗi đang đè nặng trong tâm tư ư? Hãy mau mắn chạy đến với Ngài.

    Có những lúc đau khổ, mất mát che phủ khiến chúng ta nghi ngờ tình yêu của Ngài ư? Hãy tin tưởng rằng, Ngài đang nhìn thấy và cảm thông với từng nỗi khốn khổ của chúng ta và Tình yêu nhiệm mầu của Ngài luôn nhào nặn để biến những đắng cay chua xót ấy thành ân phúc cho chúng ta.

    Trích từ sách LẼ SỐNG


    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  36. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  37. #291
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    18 tháng 09

    Những giọt nước mắt của sám hối

    Người Hồi giáo thường nói đến ý nghĩa và giá trị của lòng sám hối qua câu chuyện tưởng tượng như sau:

    Một hôm Allah, Đấng Khôn Ngoan, truyền cho một sứ thần xuống trần gian để tìm cho được điều tốt đẹp nhứt và mang về thiên quốc.

    Vị sứ thần đáp ngay xuống một trận chiến nơi máu của những vị anh hùng đang chảy lai láng. Vị sứ thần thu nhặt một ít máu và mang về trình cho Đấng Allah. Nhưng Đấng Allah xem ra không hài lòng mấy. Ngài nói: “Máu đổ ra cho tổ quốc và tôn giáo là một điều quý giá, nhưng vẫn chưa phải là điều tốt đẹp nhứt dưới trần gian”.

    Vị sứ thần đành phải giáng trần một lần nữa. Lần này, ngài gặp ngay một đám tang của một người giàu có, nhưng rất quảng đại. Vô số người nghèo đi theo đàng sau quan tài, vừa đi vừa khóc lóc, vừa xông hương để biểu lộ lòng biết ơn của họ đối với vị đại ân nhân. Vị sứ thần bèn thu nhặt hương thơm ngào ngạt mang về trời. Lần này, Đấng Allah mỉm cười đón lấy mùi thơm ngào ngạt. Nhưng xem ra Ngài vẫn chưa hài lòng. Ngài nói: “Dĩ nhiên, lòng biết ơn là một trong những điều tốt đẹp và hiếm có dưới trần gian. Nhưng ta nghĩ rằng còn có một cái gì khác tốt đẹp hơn”.

    Lại một lần nữa, vị sứ thần đành phải vâng lệnh Allah để trở lại trần gian. Phải mất một thời gian lâu, sau khi đã đi rảo khắp bốn phương, vị sứ thần mới tìm hiểu được điều mong mỏi. Một buổi chiều nọ, ngồi nghỉ mệt bên vệ đường, ngài bỗng thấy một người đàn ông ngồi bên cạnh khóc sướt mướt. Vị sứ thần được người đàn ông giải thích như sau: “Tôi đã chiều theo cơn cám dỗ để phạm tội… Giờ đây, nước mắt là cơm bữa từng ngày của tôi”. Vị sứ thần bèn đưa tay hứng lấy những giọt nước mắt còn nóng hổi và vội vã bay về trời. Đấng Allah nhìn thật lâu vào những giọt nước mắt và mỉm cười nói với vị sứ thần:

    “Thế là ngươi đã hoàn thành tốt sứ mệnh. Quả thật dưới trần gian, không có gì đẹp và hữu ích cho bằng lòng sám hối, bởi vì nó có sức canh tân cuộc sống. Tuy nhiên, người đã thấy đó, trước khi vui mừng, Ta đã nhìn thật kỹ xuyên qua những giọt nước mắt. Một dòng sám hối giả dối không có ích lợi gì cả. Một sự sám hối thành thật có sức biến đổi mùa đông giá rét của lòng người thành mùa xuân của Tình yêu”.

    Trong Tin Mừng theo thánh Luca ở đoạn 15 câu 7, Chúa Giêsu đã nói: “Trên Trời sẽ vui mừng gấp bội khi có một người tội lỗi ăn năn hối cải hơn là 99 người công chính không ăn năn hối cải”.

    Vinh quang của Thiên Chúa, niềm vui của Thiên Chúa chính là con người được sống. Và sự sung mãn, sự sống đích thực chính là ân sủng, là sự sống của Thiên Chúa trong tâm hồn con người. Sự sống ấy chỉ có thể đến trong tâm hồn con người, nếu con người biết mở rộng cửa tâm hồn để đón nhận Thiên Chúa… Những giọt nước mắt sám hối chính là sức đẩy để mở tung cánh cửa tâm hồn vậy.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  38. Được cám ơn bởi:


  39. #290
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    17 tháng 09

    Lời nói không mất tiền mua

    Mahatma Gandhi, người đề xướng chủ trương tranh đấu bất bạo động, đến Phi Châu. Ông vào dùng bữa trong một quán ăn bình dân. Sau khi dùng bữa, ông trả tiền và nói với người giúp bàn: “Xin cám ơn vì sự tử tế của anh”. Người giúp bàn trả lời: “Thưa Ngài, tôi sẽ không bao giờ quên Ngài. Từ 25 năm phục vụ ở đây, tôi chưa bao giờ nghe được một tiếng cám ơn”.

    “Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Một tiếng cám ơn, một lời chào hỏi, nếu đích thực thì với tất cả chân tình là một biểu lộ của một lòng tin sâu sắc. Nói một tiếng cám ơn, biểu lộ một cử chỉ thân thiện với người khác là muốn nói lên rằng tình liên đới giữa con người là một điều thiết yếu và ta cần có người chung quanh để sống với. Nói một tiếng cám ơn với người nào đó là khẳng định giá trị và nhân phẩm của người đó. Nhưng ở đời, có ai mà không cho ta một món quà hay không dạy ta bất cứ bài học nào đó.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  40. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  41. #289
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    16 tháng 09

    Sống là một cuộc chạy đua

    Vào khoảng cuối tháng tư năm 1989, một cuộc chạy việt dã gây quỹ cho thế giới đệ tam đã được tổ chức tại 300 thành phố bên Pháp Quốc. Cuộc chạy bộ này đã do tổ chức có tên là chống đói và giúp phát triển thuộc Giáo hội Pháp đề xướng, và với sự hỗ trợ của Bộ Thanh Niên và Thể Thao.

    Từ năm 1968 đến nay, hằng năm, tổ chức chống đối và trợ giúp phát triển phát động những chiến dịch tương tự để gây ý thức nơi giới trẻ về những vấn đề phát triển trên thế giới, nhứt là tại các nước nghèo.

    Trong cuộc chạy việt dã nói trên, các bạn trẻ mang theo trong người những tấm vé số mà họ sẽ bán cho người lớn. Trung bình, cứ mỗi cây số chạy được, mỗi bạn trẻ bán một vé số. Mỗi một vé số trị giá gần hai Mỹ kim. Theo dự tính, tổng số cây số mà các bạn trẻ sẽ chạy được lên đến 120.000 cây số, nghĩa là tương đương với một vòng của thế giới đệ tam.

    Số tiền thu được sẽ trao cho tổ chức chống đói và trợ giúp phát triển để tài trợ cho hai dự án phát triển tại Colombia: một dự án nhằm tái định cư những nạn nhân của vụ núi lửa tại Armero cách đây hai năm, và một dự án khác nhằm thiết lập những vườn trẻ tại thủ đô Bogota.

    Nhiều bạn trẻ thuộc các phong trào công giáo tiến hành, các nhóm học giáo lý, các học sinh tại các trường công giáo đã hăng say tham gia vào chiến dịch nói trên.

    Trong cuộc sống tại các nước tân tiến ngày nay, ai cũng thấm thía với câu ngạn ngữ: sống là một cuộc chạy đua! Buổi sáng, người ta chen lấn nhau để lên xe chạy đến sở làm; buổi chiều, người ta giành giựt nhau một chỗ trên xe để về nhà sớm. Hằng tháng, người ta phải chạy đua với sự leo thang của vật giá. Và dĩ nhiên, những tiện nghi mỗi ngày một mới mẻ cũng khiến cho con người chạy bở hơi tai.

    Cuộc chạy đua nào cũng đưa lại mệt mỏi. Nhưng mệt mỏi hơn cả đó là cuộc chạy đua trong đó con người không biết mình sẽ đi về đâu… Đó là hình ảnh của một cuộc sống không có mục đích.

    Thánh Phaolô đã so sánh cuộc sống của người Kitô với một cuộc chạy đua. Người kitô cũng cảm nghiệm được những nhọc mệt trong lộ trình, nhưng họ luôn kiên trì vì biết chắc đích điểm và phần thưởng đang chờ đợi họ.

    Người Kitô cũng kiên trì chạy đua, bởi vì họ không chạy lẻ loi trong cuộc sống, nhưng họ biết rằng bên cạnh họ, còn có những người anh em cùng chung sức với họ… Một vòng tay, một nụ cười, một cử chỉ thân ái, một hành động tương trợ: bao nhiêu cử chỉ là bấy nhiêu nâng đỡ cho người Kitô trong cuộc hành trình của họ và cũng là bấy nhiêu ánh sáng soi dẫn trong cuộc chạy đua của họ.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  42. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  43. #288
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    15 tháng 09

    Đây sẽ là niềm an ủi của con

    Một trong những hình ảnh thánh thiện nhứt về đời sống Kitô có lẽ là hình ảnh của những người hấp hối trên tay cầm thánh giá.

    Người ta kể về một người đàn bà đạo đức nọ như sau: Trong một căn bệnh thập tử nhất sinh, chỉ còn một phương thế duy nhất có thể hy vọng cứu sống bà đó là tiến hành cuộc giải phẫu. Người đàn bà chấp nhận cuộc giải phẫu là vì còn hy vọng sống cho cậu con trai. Khi người ta bắt đầu cuộc giải phẫu, bà yêu cầu cho con trai được chứng kiến giờ phút đau khổ của bà. Vào thời buổi mà thuốc tê mê chưa có, thì bệnh nhân thường phải trải qua những cơn đau khủng khiếp. Mặc dù đau đớn vô cùng, nhưng người đàn bà vẫn cứ cắn răng chịu đựng. Nhưng đến cuối giờ mổ, khi các y sĩ chạm đến gần tim, người đàn bà rùng mình kêu lên: “Lạy Chúa tôi”. Chứng kiến cảnh đau đớn của người mẹ, người con trai không làm chủ được những cảm xúc, anh đã buộc miệng thốt lên những lời phàn nàn phạm đến Chúa. Lúc bấy giờ người mẹ liền nghiêm nghị bảo con: “Con ơi, con hãy im đi, con làm mẹ đau đớn hơn các bác sĩ này nhiều. Con đã làm sỉ nhục Đấng đã ban sức mạnh và an ủi mẹ”. Nói xong, bà ta mở bàn tay ra, và giơ cho mọi người xem một tượng chuộc tội nhỏ bà nắm chặt trong tay suốt giờ mổ. Và đó chính là liều thuốc tê mê đã xoa dịu cơn đau đớn của bà.

    Sau mấy tháng quằn quại trong đớn đau, người đàn bà đã an nghỉ trong Chúa. Trước khi lìa đời, bà đã trao lại cho cậu con trai tượng ảnh chuộc tội và căn dặn: “Con hãy giữ lấy tượng chuộc tội này. Đây sẽ là niềm an ủi của con”.

    Hôm nay Giáo hội kính nhớ Đức Mẹ Đau Khổ hay cũng thường được gọi là 7 sự thương khó của Đức Mẹ.

    Suốt cuộc đời trần thế, Mẹ Maria quả thực là một người đàn bà đau khổ. Nhưng cũng giống như người đàn bà can đảm trong câu chuyện trên đây, Mẹ luôn có Chúa bên cạnh. Còn nỗi đớn đau nào bằng khi ôm lấy xác Chúa được tháo gỡ từ thập giá? Nhưng đó cũng chính là bí quyết của Mẹ. Mẹ luôn có Chúa trong lòng. Từ lúc cưu mang Chúa trong lòng, từ lúc cất giữ mọi sự trong lòng để suy niệm cho đến lúc ôm lấy xác Chúa: từng phút giây của cuộc sống, Mẹ đau khổ nhưng luôn có Chúa trong lòng. Sự hiện diện của Chúa trong lòng đã giúp Mẹ đi hết cuộc hành trình đức tin.

    Là mẫu mực trong cuộc hành trình đức tin, Mẹ cũng muốn trao gởi Đấng Cứu Thế cho mỗi người chúng ta. Mang lấy Đức Kitô chịu đóng đinh trong mình, chúng ta sẽ cảm thấy được sự nâng đỡ trong muôn nghìn thử thách đớn đau trong cuộc sống.

    Mẹ Maria đã đảm bảo cho chúng ta điều đó. Chúng ta hãy kết hiệp với thập giá của Đức Kitô. Trong mọi đau khổ, chúng ta hãy ngước nhìn lên thập giá của Ngài. Chúng ta hãy thốt lên như thánh Phaolô: “Tôi chỉ biết có mỗi Đức Kitô chịu đóng đinh”.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  44. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  45. #287
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    14 tháng 09

    Quyển sách cao siêu nhất

    Người ta thường mượn câu chuyện sau đây để nói đến tinh thần hy sinh, chấp nhận trong cuộc sống.

    Có một người kia phàn nàn trách Chúa vì đã gởi đến cho mình một thập giá quá nặng… Chúa đã đưa người đó đến một cửa hàng có các thập giá đủ cỡ để người đó tự do chọn lựa.

    Người đó hăm hở bước vào cửa hàng và dựng cây thập giá của mình vào tường. Người đó tự nhủ trong lòng: “Đây là chuyện cả đời người, ta phải hết sức cẩn thận”.

    Thế là anh ta đi rảo khắp hết mọi lối đi của cửa hàng và thử hết cây thập giá này đến cây thập giá khác. Nhưng không có một cây nào làm anh vừa lòng. Cây thì quá dài, cây thì quá ngắn. Cây thì quá nhẹ, cây thì quá nặng… Anh lại tiếp tục tìm kiếm. Cuối cùng, anh đã tìm được cây thập giá mà anh cho là ưng ý nhất. Anh mang đến với Chúa và nở nụ cười mãn nguyện: “Lạy Chúa, đây chính là cây thập giá mà con hằng tìm kiếm. Con xin vác lấy”. Khi anh vừa hí hửng ra khỏi cửa hàng, thì Chúa mỉm cười nói với anh: “Ta rất vui mừng vì con đã chấp nhận cây thập giá. Đây cũng chính là cây thập giá mà con đã vác vào và dựng ở tường của cửa hàng”.

    Hôm nay lễ Suy Tôn Thánh giá, Giáo hội mời gọi chúng ta đào sâu Mầu nhiệm Thập giá trong đời sống đức tin của chúng ta. Thánh Gioan Maria Vianney, cha sở họ Ars bên Pháp, đã nói: “Thập giá là quyển sách cao siêu nhất… Chỉ có những ai yêu mến, nghiền ngẫm quyển sách này, những người đó mới thực sự là người thông thái”.

    Thập giá Chúa Giêsu là quyển sách cao siêu nhất, bởi vì, đó là dấu chứng cao cả nhất của Tình yêu. “Không có Tình yêu nào cao quý hơn mối tình của người thí mạng vì người mình yêu”. Từ một khí cụ độc ác đê hèn nhất mà con người đã có thể nghĩ ra để hành hạ người khác, Chúa Giêsu đã biến nó thành dấu chứng của Tình yêu: Tình yêu vâng phục đối với Chúa Cha và Tình yêu dâng hiến cho nhân loại…

    Suy tôn Thánh giá Chúa, chúng ta hãy cảm tạ Chúa vì đã cho chúng ta được đi vào Mầu nhiệm Tình yêu của Thiên Chúa. Trong Mầu nhiệm ấy, cuộc sống của chúng ta không còn bị đè bẹp dưới sức nặng của những đau khổ nữa, nhưng luôn mang lấy một ý nghĩa: đó là ý nghĩa của Tình yêu…

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  46. Có 2 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  47. #286
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    13 tháng 09

    Bộ lông chồn

    Tại những khu rừng ở miền Bắc Âu, có một loài chồn màu nâu nhạt. Nhưng vào mùa đông, lông chồn bỗng đổi màu và mang sắc trắng như tuyết, trừ có đầu và đuôi chồn vẫn giữ nguyên màu đen. Có lẽ do một bản năng kỳ lạ nào đó, những con chồn này giữ gìn bộ lông đẹp đẽ của mình rất cẩn thận. Chúng không bao giờ để thân thể dính bụi đất dơ bẩn.

    Những người thợ săn Âu châu biết được đặc tính kỳ lạ này. Do đó, thay vì đặt bẫy để bắt chồn, họ đi tìm những khe đá hoặc gốc cây nơi chồn cư ngụ, rồi bôi nhựa đường lên. Sau đó, họ thả chó ra để bắt đầu cuộc săn đuổi. Những con chồn bị đuổi vội chạy về chỗ ở. Nhưng khi thấy nơi ở của mình bị hoen ố, chúng không chịu vào ẩn núp. Chúng đành chịu đương đầu với nguy hiểm và ngay cả sự chết, hơn là để thân thể hóa ra hoen ố…

    Đối với giống chồn đẹp đẽ trên đây, sự trong sạch còn quý hơn cả mạng sống: chúng sẵn sàng chiến đấu và chết hơn là để cho thân thể phải ra hoen ố.

    Cuộc sống của người Kitô chúng ta cũng phải như thế. Được tái sinh trong Đức Kitô Phục Sinh, mỗi người Kitô chúng ta được khoác lên một chiếc áo trắng tinh tuyền. Chiếc áo trắng ấy, như lời khuyên của Giáo hội trong ngày chúng ta chịu Phép Rửa, chúng ta phải mang nó tinh tuyền cho đến ngày ra trước mặt Chúa…

    Cuộc sống nào cũng có chiến đấu. Cạm bẫy giăng mắc đầy các lối đi của chúng ta. Người Kitô không vì một chút lợi lộc, một chút an toàn giả hiệu để làm hoen ố chiếc áo tâm hồn của mình.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  48. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  49. #285
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    12 tháng 09

    Bức tranh đời người

    Một họa sĩ vô danh nọ vào thời Trung cổ đã tóm tắt đời người thành 4 bức tranh xếp bên cạnh nhau. Bức tranh thứ nhứt họa lại tuổi thơ. Không gì đẹp và thanh thản cho bằng tuổi thơ. Một em bé hồn nhiên, vô tư ngồi trên một chiếc ghe buồm vừa nhổ neo ra khỏi bờ… Em bé nhìn theo sóng nước không chút sợ hãi bởi vì người đang cầm bánh lái là một thiên thần. Bóng đen đang ngủ một cách dịu hiền đàng sau bánh lái.

    Sang đến bức tranh thứ hai, người ta bỗng thấy cậu bé trở thành một trang thiếu niên đang đứng nhìn chân trời xa tấp với nỗi háo hức trước những điều mới lạ… Vị thiên thần vẫn còn cầm tay lái, nhưng sóng đã bạc đầu và bóng đen đã thức giấc.

    Bức tranh thứ ba là cảnh tuổi trưởng thành. Bầu trời đã trở nên ảm đạm. Sóng gió ập phủ tư bề. Bánh lái đã nằm trong tay của bóng đen. Vị thiên thần đã bị trói chặt trong một góc. Người đàn ông đã phải dùng tất cả sức lực của mình để chiến đấu, để chiếc ghe không bị lật úp…

    Cuối cùng, trong bức tranh thứ tư, người ta thấy một cụ già đang ngồi ung dung giữa ghe. Sóng yên, gió lặng, mặt trời xuất hiện trở lại. Vị thiên thần đã dành lại được bánh lái, còn bóng đen thì bị trói chặt đàng sau.

    Đời là một cuộc hải trình gay go… Đích điểm có thể là bến yên hàn mà cũng có thể là vực thẳm của chết chóc. Đến nơi yên hàn hay đứt gánh giữa đường: số mệnh ấy không ai có thể định đoạt cho ta, mà chỉ có mỗi người phải biết làm chủ, lèo lái con thuyền của mình…

    Có lẽ nhiều người trong chúng ta đã quá quen thuộc với trò chơi “Thiên đàng hỏa ngục” mà các em bé thường tụ tập trước sân thánh đường để cùng biểu diễn… Thiên đàng hỏa ngục hai bên, ai khéo thì nhờ, ai vụng thì sa… Trả lời được một số câu hỏi thì được vào Thiên đàng, trả lời không được thì bị chận lại ngoài cửa.

    Trò chơi đơn sơ nhưng cũng có tác dụng gieo vào đầu chúng ta một hình ảnh về cuộc đời. Đời là một cuộc ra đi. Hướng đi của cuộc đời tùy thuộc ở sự định đoạt của mỗi người. Con đường dẫn đến hư đốn luôn rộng thênh thang. Con đường dẫn đến sự sống là một con đường chật hẹp, đòi hỏi nhiều chiến đấu…

    Sự thánh thiện là một ơn Chúa ban, nhưng phải mất nhiều lao nhọc, vất vả chiến đấu, con người mới đạt được. Nói đến chiến đấu là nói đến kẻ thù. Con sư tử lượn quanh tìm mồi cắn xé trong cuộc sống của chúng ta là không biết bao nhiêu cạm bẫy giăng mắc trên lối đi của chúng ta. Những cạm bẫy đó từ bên ngoài cũng có, nhưng hầu hết đều xuất phát từ trong tâm hồn chúng ta… Đó là những dục vọng đam mê đang cày xéo tâm hồn chúng ta. Chỉ khi nào chúng ta đánh bại được kẻ nội thù ấy và biến chúng thành đạo binh trung thành thì lúc đó chúng ta mới chiến thắng được kẻ thù đến từ bên ngoài…

    Khí giới tiên quyết và chủ yếu giúp chúng ta chiến thắng được nội thù đó là sự cầu nguyện. Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ của Ngài: chỉ có ăn chay và cầu nguyện các con mới có thể chiến thắng được loài quỷ này…

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  50. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  51. #284
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    11 tháng 09

    Thuốc dã rượu

    Cách đây vài năm, công ty dược phẩm Hoffman La Roche ở Thụy Sĩ đã tình cờ khám phá ra một loại thuốc có tính chất làm dã rượu. Các nhà khoa học trong phòng thí nghiệm của công ty đã đem loại thuốc mới này thí nghiệm trên các chú chuột đang say lúy túy. Như thuốc tiên, mấy chú chuột đang say bỗng trở nên tỉnh táo hẳn lại.

    Nhiều người nghiện rượu có lẽ đã mừng thầm với phát minh mới này. Nhưng mọi người đều sửng sốt khi một nhà nghiên cứu của công ty nói trên đã đề nghị hủy bỏ loại thuốc mới này. Ông giải thích như sau: “Xã hội sẽ tốt hơn nếu không có loại thuốc này. Bởi vì loại thuốc này sẽ có cảm giác là họ không bao giờ bị đốn ngã vì chất men… Thật ra, loại thuốc này có đặc tính làm cho dã rượu, chứ không làm bớt lượng rượu trong máu cũng như những tác hại khác trong hệ thống thần kinh và trong các bộ phận khác”.

    Loại thuốc dã rượu trên đây có thể làm cho chúng ta nghĩ đến thứ bình an giả tạo mà nhiều người đang đi tìm.

    Thiên Chúa đã dựng nên con người để sống trong bình an với Ngài. Những buổi chiều tà khi Thiên Chúa đến trong vườn Địa Đàng để truyện vãn với Ađam và Evà: đó là hình ảnh của một sự kết hiệp thâm sâu giữa con người và Thiên Chúa. Thế nhưng, con người đã chối bỏ Thiên Chúa và đã cắt đứt mối dây thân tình ấy… Từ đó, bất an đã trở thành số phận thường tình của con người.

    Nhưng bất an không những chỉ là một trừng phạt, bất an là nỗi khao khát mà Thiên Chúa đã đặt vào lòng người để giúp con người tìm đường quay lại với Ngài…

    Dù sống trong hoàn cảnh nào, dù sống trong xã hội nào, dường như không ai thoát khỏi cái lo, cái sợ… Nếu những người Việt Nam đói khổ lo sợ cho ngày mai không cơm, không áo, thì những người Âu Mỹ dư dật lại lo sợ trước trăm mghìn cái đe dọa khác của cuộc sống… Dĩ nhiên, không ai có thể so sánh được đau khổ của một người nghèo đói, mất tự do với sự bất an của những người giàu có. Nhưng trong cơ bản, nỗi khổ tâm và bất an nào cũng có một sức nặng riêng của nó. Dường như mỗi người đều có một thập giá, một nỗi khổ và một ưu tư tỷ lệ với sức lực của mình…

    Chúa Giêsu kêu mời mọi người chúng ta hãy đặt tất cả tin tưởng vào Tình yêu quan phòng của Thiên Chúa. Dù có lo lắng đến đâu, chúng ta cũng không thể làm cho mình cao hơn một chút. Mỗi người có nỗi khổ riêng của mình và mỗi ngày có nỗi khổ của ngày đó…

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  52. Có 5 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  53. #283
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    10 tháng 09

    Quà tặng quý giá nhất

    Trong một góc hè phố, một bác hành khất tê bại nằm co quắp. Chợt có một người đàn ông ăn mặc bảnh bao đi qua. Người hành khất bèn mở miệng xin bố thí. Người đàn ông ăn mặc sang trọng xỏ tay vào túi áo, nhưng ông tìm mãi mà chẳng được gì. Vừa bối rối, vừa thành kính, ông ta mới phân bua với người hành khất.

    “Này bác, tôi muốn biếu bác chút đỉnh, nhưng rất tiếc, vì đi bất ngờ nên tôi không có mang tiền theo. Xin bác thông cảm cho”.

    Người hành khất mới trả lời: “Cám ơn ông. Ông đã cho tôi nhiều hơn mọi của bố thí. Bởi vì ông đã gọi tôi là Bác. Chưa bao giờ trong đời tôi, tôi đã nhận được danh dự đó trên môi miệng của một người sang trọng nào cả”.

    Dù là một người hành khất, dù là một người tàn tật, dù là một người bị xã hội ruồng rẫy bỏ rơi, tất cả mọi người đều có một phẩm giá như nhau. Quà tặng quí giá nhất mà chúng ta có thể trao tặng cho người khác, chính là tôn trọng người đó với tất cả phẩm giá cao quí nhứt của họ.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  54. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  55. #282
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    09 tháng 09

    Các Thánh xuống hỏa ngục

    Văn hào Guenter Eich, người Đức, có viết một vở kịch truyền thanh với nhan đề: “Festiamus, người tử đạo”, đại ý câu chuyện như sau:

    Festiamus là một con người lành thánh, đơn sơ hiếm có. Mặc dù sống giữa những người gian ác, chàng vẫn luôn cư xử đoan chính, giàu lòng thương đối với những người bần cùng.

    Sau khi chết, chàng được lên Thiên đàng. Ở đó, sau khi làm quen với các vị thánh, chàng đã bỏ ra mấy ngày liền để đi tìm kiếm cha mẹ, anh em và bạn hữu ngày xưa. Nhưng chàng không thấy ai. Thánh Phêrô cho biết: Cha mẹ và bạn hữu chàng ngày xưa đã ăn ở gian ác, nên đã bị giam trong hỏa ngục.

    Nghe đến đây, Festiamus buồn thiu, chàng liền thưa với thánh Phêrô: “Con không thể ở nơi đây được bao lâu còn có những người đang phải chịu đau khổ dưới đó”.

    Chàng liền rời bỏ Thiên đàng, xuống hỏa ngục để thăm cha mẹ, bạn hữu và những người thân. Chàng làm điều đó với xác tín rằng: Khi một người vô tội từ trời cao, đến và sống với những người bị kết án, cùng chia sẻ với họ những đau khổ nhọc nhằn, thì người đó sẽ phá tung được địa ngục và vòng phong tỏa của quỷ ma…

    Câu chuyện tưởng tượng trên đây phần nào muốn đề cao thiện chí của những người dám hy sinh hạnh phúc riêng tư của mình để chia sẻ số phận đau thương của những người khác.

    Đó là tất cả Mầu Nhiệm Thiên Chúa làm người. Thiên Chúa đã từ trời cao xuống trần trong thân phận nghèo hèn nhứt. Ngài sinh ra trong chuồng bò để cảm thông với nỗi cơ cực nghèo nàn của những kẻ không nhà không cửa.

    Thiên Chúa từ trời cao không muốn ban xá lệnh, ban ơn tha thứ cho tội nhân, mà trái lại đã thân hành đến ngồi đồng bàn với từng tội nhân. Thiên Chúa không thể hiện sự cảm thông bằng lời nói suông, mà bằng cả cuộc sống làm người.

    Người Việt Nam nào dường như cũng đang sống trong địa ngục của thiếu thốn và nghèo khổ. Không cần phải đi tìm kiếm, ai trong chúng ta cũng đã cảm nghiệm được thế nào là cơ cực, bần cùng. Ai sẽ biến cảnh khốn cùng ấy trở thành Thiên đàng của Tình thương? Mỗi người một ít, nếu ai cũng ra khỏi nỗi khổ của mình và gom góp lại đốm lửa của yêu thương, chia sẻ, cảm thông, chúng ta sẽ xoa dịu được phần nào nỗi khổ đau chung mà chúng ta đang trải qua…

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  56. Có 3 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  57. #281
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    08 tháng 09

    Cuốn sách một chữ

    Người ta kể chuyện rằng: ngày kia một văn sĩ bỗng nảy ra một ý kiến ngộ nghĩnh. Ông ta muốn viết một cuốn sách. Mà cuốn sách ấy, ông muốn làm sao cho nó không được dài quá một trang. Cuốn sách một trang này lại phải làm sao cho nó không được dài quá một dòng. Dòng ấy phải làm sao cho nó chỉ được vỏn vẹn có một chữ.

    Chữ độc nhất ấy, cố nhiên, phải làm sao diễn tả được hết mọi tư tưởng cao xa, tốt đẹp của văn sĩ.

    Ý nghĩ ấy ngày đêm ám ảnh ông ta, làm cho ông ta mất ăn, mất ngủ. Làm thế nào mà viết được cuốn sách một chữ ấy?

    Cuối cùng nhà văn kia đành ngồi khoanh tay bó gối, thở dài thất vọng… Tất cả những danh từ trong thế giới, không đủ cung cấp tài liệu, và ý nghĩa cho công việc ông ta dự định thực hiện.

    Nhưng, cuốn sách một chữ ấy Thiên Chúa đã viết được. Chữ độc nhất, hàm súc mọi ý nghĩa, vừa hùng hồn, sâu rộng, vừa nhẹ nhàng ý nhị để diễn tả được tất cả những kỳ công kiệt tác trong vũ trụ. Tất cả những gì là tươi mát, là đẹp xinh, tất cả những gì là đáng quý chuộng, đáng yêu thương, đáng đòi hỏi, đáng tìm kiếm, đáng ước ao, đáng khát vọng.

    Chữ ấy là: Maria, tên của người trinh nữ được Thiên Chúa tuyển chọn và điểm tô cho cân xứng với thiên chức làm Mẹ Ngôi Hai Nhập Thể, cân xứng để trở nên vườn địa đàng thật hoàn hảo, thật sặc sỡ, thật kiều diễm để trong cung lòng của Maria, Thiên Chúa sẽ cử hành một lễ cưới long trọng, không phải giữa một người với một người, nhưng là giữa Thiên Chúa và nhân loại.

    Ngày hôm nay toàn thể Giáo hội hân hoan mừng ngày chào đời của công trình tuyệt hảo ấy của Thiên Chúa. Hân hoan vì với tiếng khóc và nụ cười của em bé mang tên Maria này, vầng đông của lịch sử và chương trình cứu rỗi của toàn thể nhân loại đã ló dạng.

    Một ngày nọ, thánh Gioan Maria Vianney, cha sở họ Ars, gặp trong nhà thờ một người đàn bà có vẻ đang đau khổ nhiều. Bà ta vừa trở thành góa phụ. Ông chồng đã rơi từ cầu xuống sông và bị chết đuối. Ông ta đã chết khi chưa kịp ăn năn thống hối. Do đó, đối với bà, ông chồng chắc chắn đã mất linh hồn.

    Cha Vianney đã nhẹ nhàng đến gần, và được Chúa soi sáng, cha đã nói:

    - Chồng bà đã được cứu thoát. Quá ngạc nhiên và tỏ vẻ không tin, bà ta hỏi lại:

    - Thưa cha, làm sao lại có thể như vậy? Cha Vianney cắt nghĩa:

    - Có Chúa ở giữa chiếc cầu và dòng sông. Chồng bà đã cùng rơi với Chúa và khi rơi, ông đã làm hòa với Ngài.

    - Nhưng làm sao có thể như vậy được? Bà vợ hỏi lại.

    - Đó là một ơn của Đức Mẹ. Cha Vianney trả lời và cắt nghĩa tiếp:

    - Vì một hôm, trên đường từ đồng về nhà, chồng bà đã hái một đóa hoa đem chưng trước tượng Đức Mẹ ở bên đường. Đức Mẹ có thể quên được cử chỉ tốt đẹp này sao?

    Mừng ngày sinh nhật của Mẹ Maria hôm nay, chúng ta hãy quyết hái nhiều chiếc hoa xinh đẹp dâng kính Mẹ. Nhất là chúng ta hãy tiếp tục làm những việc đạo đức thông thường dâng kính Mẹ, như: lần hạt mân côi, đọc kinh truyền tin, nguyện kinh cầu. Nhưng chúng ta hãy làm những việc đạo đức thông thường ấy một cách phi thường. Có nghĩa là: miệng đọc, lòng suy và cố gắng đem ra thực hành trong đời sống, để cuộc đời của Đức Mẹ, vốn đã trở nên một với cuộc đời của Chúa Giêsu, cũng được thể hiện trong cuộc sống của mỗi người trong chúng ta.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  58. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  59. #280
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    07 tháng 09

    Đâu là Hạnh phúc đích thực?

    Seiji Katagire, một phi công Nht Bn, đang trên cần lái ca chiếc phn lc cơ DC 8 của hãng hàng không dân s vi 174 hành khách trên tàu. Đang lúc anh chuẩn bđáp xuống phi trường Đông Kinh, thì anh bỗng nghe được nhng âm thanh khng khiếp báo hiu mt s chết chóc rùng rn. Do phn ng tnhiên, anh đã kéo giật cn lái, khiến cho chiếc máy bay đâm nhào xuống đất gây tử thương cho 24 hành khách và hàng trăm người b thương.

    Khi cuộc điều tra v tai nn kết thúc thì anh được gi ngay đến bnh vin tâm thn. Các bác sĩ v khoa thn kinh hc cho rằng nhng tiếng kêu gào khng khiếp mà viên phi công đã nghe được, xut hin ngay trong cơn ác mộng gia lúc tnh táo ca anh và đó chính là nguyên nhân gây ra tai nạn… Theo các bác sĩ tâm thn, ác mng xy ra trong tình trng na tnh na mơ là dấu hiu báo trước mt cơn khủng hong tinh thn.

    Theo những con s chính xác được tiết l t các bnh vin thn kinh ti Nht Bn, thì s người mc bnh mt trí và thác lon thn kinh đã gia tăng theo tỷ l thun vi s phát trin k thut và kinh tế ti quc gia này… Người dân Nht ni tiếng là cn cù siêng năng nhất thế gii. T em bé mi tp tnh cp sách đến trường, đến mt v b trưởng trong chính ph, tt c mi người đều bon chen và ly s phn đấu làm phương châm của cuc sng… S c gng đó vừa đưa nước Nht đến ch phn thnh cũng va xô đẩy người dân đến tình trng căng thẳng không ngng. Mt chút lơ đễnh có thđưa đến tht bi, mt chút sơ sót có thể đưa đến ch mt công ăn việc làm… T ái cá nhân và t ái dân tc khiến người Nht không chu đựng được s tht bi. Mt ln thi trượt có th xô ngã không biết bao nhiêu hc sinh Nht đến ch t vn.

    Nhựt Bn được coi là quc gia giàu mnh nht Á Châu và là nước có mt trong nhng k thut khoa hc cao nht thế gii. Nhưng chúng ta hãy thử hi: liu sgiàu có phồn thnh đó có đem lại cho con người hnh phúc hay không?

    Hạnh phúc là mt cái gì vô cùng tương đối. Nhà giàu đứt tay bng ăn mày đổ rut.

    Chúng ta hãy thử so sánh nim vui ca các tr em thuc hai xã hi khác nhau. Trong mt gia đình mà cơm trắng được coi như một th xa x phm, thì chc chn mt bánh mì tây s to ra cho các em bé trong gia đình nghèo một nim vui ln gp nghìn ln nim vui ca nhng em bé sut đời sng trên nhung la và ăn toàn cao lương mỹ v.

    Một chiếc áo mi mi năm chỉ được mc mt ln ca em bé nhà nghèo có l s làm cho em bé đó vui hơn tất c nhng em bé sut đời ch biết có la là gm vóc.

    Của ci vt cht là mt điều kin cn thiết để cho con người được sng xng vi phm giá con người. Nhng phương tiện k thut giúp con người được phát trin nhiu hơn trong nhân cách. Sự sung túc v vt cht phi đem lại s phát trin nhân bn và tinh thn. Có nhiu hơn để nên nhiu người hơn: đó là khẩu hiu người ta thường đề ra để kêu gi giúp đỡ các nước kém mở mang… Tuy nhiên, t nó, ca ci vt cht, s giàu có, nhng phương tiện văn minh tiến b không phi là cùng đích của con người.

    Người Kitô luôn thc tnh để đánh giá đúng những phương tiện vt cht hđang sử dng hay đang tìm cách để đắc th. S chy đua với nhng phương tiện vt cht không nên làm h m mt, bán đứng lương tâm của mình.

    Hạnh phúc duy nht và đích thực trong cuc sng ca người Kitô phi là chính Chúa. Có được hnh phúc đó trong tâm hồn, chúng ta sđánh giá đúng mức ca ci vt cht và đồng thi s tìm được hnh phúc ngay trong nhng điều kin thiếu thn nht ca cuc sng.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  60. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  61. #279
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    06 tháng 09

    Không mong đền đáp

    Trên đường đi hành hương đến La Mecque, thđô của Hi giáo, mt tín đồ đã cải trang thành mt người hành kht.

    Anh gặp mt người th ht tóc đang săn sóc cho một người giàu có. Nhưng lạ lùng thay, khi anh va m ming xin người th ct tóc, co râu cho mình, thì người th này lin b người giàu ngi đó và tức khc đến phc v cho anh. Và đáng phục hơn nữa là người th này đã không đòi hỏi bt c thù lao nào, trái li ông còn cho anh mt ít tin để độ thân.

    Cảm động vì lòng tt ca người th ct tóc, người tín đồ quyết định s tng cho ông tt c s tin anh s xin được trong ngày.

    Và ngày hôm đó, người tín đồ ci trang thành người ăn xin đã nhận được mt túi vàng do mt người khách hành hương giàu có trao tặng. Như đã hứa vi lòng mình, người tín đồ quay tr lại tìm người th ht tóc và trao tt c gói vàng cho ông ta.

    Nhưng, ngoài sự tưởng tượng ca người tín đồ, người th ht tóc va thy c ch ca người hành kht đã nghiêm sắc mt nói: “Xin li, ông cho mình là người đạo đức ư? Ông không cảm thy xu hđể trả công cho mt nghĩa c yêu thương sao?”

    Thì ra, người th ht tóc đã không cạo râu cho mt người hành kht để được tr công. Ông ch làm c chđó với tt c yêu thương dành cho một người khn kh và ông không nghĩ rng mình làm như thế để được đền đáp.

    Ngạn ng tiếng Latinh thường nói: tôi cho bn, để bn cho li… Hoc như người Vit Nam chúng ta cũng thường nói: có qua có li mi toi lòng nhau.

    Người ta dùng câu ngn ng này để din t nhng đòi hỏi công bng gia con người vi nhau. Tôi cho bn để bn cho li. Tôi làm cho bn để hy vng bn sđền đáp lại… Trên bình din xã hi và nhân bn, ý thc được s qua li này đã là một điều đáng kể trong các mi tương quan giữa người vi người.

    Tuy nhiên, chúng ta không thể áp dng mt th công binh như thế vào mi tương quan giữa chúng ta và Thiên Chúa.

    Thiên Chúa không thi ân giáng phúc để chúng ta biết ơn, hay đền đáp lại. Thiên Chúa cũng không căn cứ trên tài năng của tng người để ban phát ân hu ca Ngài. Thiên Chúa không dùng cán cân công lý thông thường ca loài người. Công lý ca Ngài là công lý ca tình thương. Người th ca gi th nht không lãnh hơn người th th vào gi cui cùng… Nếu Thiên Chúa không thi ân giáng phúc tùy theo công nghip và tài năng của con người, thì con người cũng không thể ni đến công lao ca mình để đòi hỏi mt s tr công tương xứng… Sau mt công lao vt v, có l chúng ta ch có th tht lên: Ly Chúa, chúng con ch là nhng đầy t vô dng.

    Lắm khi chúng ta vn còn đeo đuổi s công bng cng tr nhân chia ca chúng ta đối vi Chúa. Tôi sđọc bao nhiêu kinh để xin được ân này, ơn nọ. Tôi s làm bao nhiêu hy sinh để cu cho được mt ơn đặc bit… Lý lun như thế trong các vic lành phúc đức, chúng ta d dàng rơi vào một th bit phái mi nhm đề cao công nghip riêng ca chúng ta mà quên rng: tt c nhng gì chúng ta có, tt c nhng gì chúng ta đã và sẽ lãnh nhn được đều xut phát t Tình yêu vô v li ca Chúa.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  62. Có 4 người cám ơn Cỏ Lau vì bài này:


  63. #278
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    05 tháng 09

    Bỏ mi sđể theo Chúa

    “Bỏ tt c mi sđể theo Chúa”, li kêu gi này ca Chúa Giêsu có th thc hin được trong xã hi dư dật ngày nay không? Như một d ngôn trong Phúc Âm, chúng ta hãy lng nghe câu chuyn sau đây của tiến sĩ Marcello Candia, người đã dâng cúng tất c tài sn để xây mt bnh vin gia khu rng già Amazone bên Ba Tây và sinh sng ti đó như một người dân nghèo.

    “Khi còn ở bc trung hc, tôi là thành phn ca mt nhóm tr sinh hot dưới s hướng dn ca mt cha dòng Phanxicô. Chúng tôi thường đi thăm các gia đình nghèo tại ngoi ô Milano… S chú ý đến người nghèo đã làm nảy sinh ước mun truyn giáo nơi tôi.

    Một hôm thy Cêciliô, người coi cng nhà dòng đã nhờ tôi phát thc ăn cho những người nghèo… Trên tường nơi phòng ăn dành cho người nghèo có treo mt tm hình ca cha Daniele Samarale, mt v tha sai ca dòng đã chết vì bnh cùi sau mt thi gian phục v người th dân ti mt min Ba Tây… Mi ln phát thc ăn cho người nghèo, tôi đều nhn ra hình nh đầy đau khổ ca ngài. Dn dà, hình nh đó quen thuộc đến ni trong bt c người nghèo nào, tôi cũng nhn ra hình nh y… Tđó, ước mun phc vnhững người cùi này đã nảy sinh trong tôi”.

    Sau khi tốt nghip đại hc, Marcello đã được cha gi đi công cán tại nhiu nước nghèo trên thế gii. Trong dp ghé thăm một vùng nghèo ti Amazone bên Ba Tây, Marcello đã trở v vi quyết định bán hết tt ci sản và rút vđây để phc v người nghèo. Vi tài sn do gia đình để li, Marcello đã xây cất mt bnh vin vi 120 giường và được trang b vi đầy đủ dng c ca mt trung tâm y tế đa khoa.

    Marcello đã giải thích v vic làm ca mình như sau: “Người ta nói vi tôi rng tt hơn hãy giúp những người nghèo ca x s mình trước đã. Tôi xin trả li rng điều quan trng là mi người chúng ta biết làm mt chút gì cho nhng người đang đau khổ, bt c hđang ởđâu… Niềm vui ln nht ca tôi là thy nhiu người, thđộng và cam chu s phn, đã biết ci m.

    Sự trưởng thành ca Giáo hi được th hin qua ý thc mi lúc mt sâu sc ca người giáo dân v vai trò ca mình. Đã qua rồi cái thi mà người ta cho rng Giáo hi là chuyn ca các Giám mc, Linh mc. Đã qua rồi cái thi mà người ta cho rng nên thánh là chuyn ca v Giáo hoàng, các Giám mc, Linh mc và tu sĩ… Không ai chiếm giđộc quyn để nên thánh mt mình. Nên thánh là ơn gọi chung cho tt c mi người đã chịu phép ra… Do đó, tất c nhng li khuyên trong Phúc Âm đều có giá tr cho tt c mi người theo Chúa Kitô. “Hãy v bán hết mi s, phân phát cho người nghèo khó và tr li vi Ta”. Mnh lnh này không ch ng vi mt s thành phn ưu tuyển trong dân Chúa, nhưng là lệnh truyn cho tt c mi người.

    Chúng ta không được sng trong mt xã hi dư dật. Nghèo đói là một s d mà Thiên Chúa không bao gi mun cho con người rơi vào. Tuy nhiên, bên cạnh s nghèo đói cơm bánh, còn có một s nghèo đói còn đáng khiếp s hơn, đó là nghèo đói tình thương… Có biết bao người đang chờ mt ít cơm thừa cá cn t bàn ăn của chúng ta? Có biết bao nhiêu người đang mong mỏi mt nghĩa c yêu thương của chúng ta?

    Thế gii cn được biến đổi không phi ch bng ca ci vt cht, nhưng bằng chính tình thương mà con người biết san s vi nhau. S san sđó là: dù sống trong xã hi nào, dù tri qua hoàn cnh nào, mi người Kitô chúng ta đều có th và phi làm được. Và đóng là bí quyết duy nht để giúp chúng ta nên thánh.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    thay đổi nội dung bởi: Cỏ Lau, 04-09-2009 lúc 09:02 AM
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  64. Được cám ơn bởi:


  65. #277
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    04 tháng 09

    Người ta sao, tôi vậy!

    Theo khuynh hướng tự nhiên, có lẽ ai trong chúng ta cũng thích dựa theo đám đông để hành động.

    Chúng ta hãy thử quan sát sự đi lại trong các thành phố. Cũng như xe cộ, khách bộ hành cũng phải tuân theo đèn xanh, đèn đỏ. Những buổi chiều khi tan sở, người ta thường thấy xe cộ nối đuôi nhau ở các ngã tư. Đối lại với một chuỗi dài của những xe cộ, người ta cũng thấy lố nhố cả một đoàn người đang chờ đèn xanh để qua đường.

    Quan sát cho kỹ, thỉnh thoảng người ta thấy một điều rất buồn cười, nhưng cũng rất bình thường: nếu có một người trong đám bộ hành này, vội vàng vì công việc hoặc không đủ kiên nhẫn, đã lợi dụng lúc vắng xe để băng qua đường bất chấp đèn đỏ, thì lúc đó, một số người trong đám đứng đợi cũng sẽ làm theo, nghĩa là cũng sẽ băng qua đường ngay giữa lúc đèn còn đỏ… Những người đi theo này có lẽ không nhìn thấy những dấu hiệu của luật lệ đi đường, mà chỉ làm theo người khác. Đối với những người này, dấu hiệu để băng qua đường không phải là đèn xanh, mà là gương của người khác.

    Trong cuộc sống hằng ngày cũng thế, nhiều người trong chúng ta có lẽ không hành động, không cư xử theo những dấu hiệu, theo những chỉ dẫn của chân lý, mà có lẽ theo gương kẻ khác nhiều hơn. Người ta làm sao, tôi làm vậy ! Đó là lý luận thông thường của chúng ta. Như thế, người vượt đèn đỏ để băng qua đường không chỉ làm một hành động cá nhân cho riêng mình, mà còn trở thành dấu hiệu để cho không biết bao nhiêu người làm theo.

    Không ai có thể tự phụ sống cho riêng mình mà hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến người khác. Bằng lời nói hay hành động, tất cả mọi hành xử của chúng ta đều gây một chấn động nào đó với người khác. Một cách nào đó, chúng ta không sống như một hòn đảo, mà là một dấu hiệu đối với người khác.

    Riêng đối với những môn đệ của Đức Kitô, thì vai trò dấu hiệu ấy càng hiển nhiên hơn. Thật thế, Chúa Giêsu đã quả quyết: “Các con là muối đất, các con là ánh sáng thế gian” .

    Ước gì cuộc sống chứng tá của bác ái, của nhẫn nhục, của tha thứ, của quảng đại, của phục vụ và của sự cần kiệm liêm chính mà người Kitô luôn phải thể hiện, có sức trở thành dấu hiệu của chân lý, của Sự Sống. Và để có thể trở thành dấu hiệu cho người khác, người Kitô cần phải luôn hướng nhìn về Đấng là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Sống theo Ngài, cư xử như Ngài, người Kitô cũng sẽ lôi cuốn nhiều người đến với Ngài.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  66. Được cám ơn bởi:


  67. #276
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    03 tháng 09

    Đi một ngày đàng, học một sàng khôn

    Cách đây không lâu, một cặp thanh niên người Pháp đã đến Phi Luật Tân bằng xe đạp riêng của họ. Nước Phi là quốc gia thứ 31 họ dùng xe đạp để đi tham quan. Trong vòng 7 năm qua, họ đã không ngừng di chuyển một cách thích thú trên hầu hết các nước và đã học hỏi nhiều kinh nghiệm khác nhau. Họ đã bỏ ra 3 năm để đạp từ Pháp xuyên qua đến Thái Lan. Họ dành một năm làm việc trong các trại tỵ nạn dọc biên giới Thái, chín tháng để đi xuyên qua Trung Hoa Lục Địa, sáu tháng để tham quan Nhựt Bản, Đại Hàn và Đài Loan.

    Người con gái tên là Claude đã giải thích mục đích của cuộc mạo hiểm như sau: “Kể từ thời của Marco Polo, con người không ngừng đi thám hiểm thế giới với nhiều lý do và với nhiều phương tiện khác nhau. Trong thời đại du hành vũ trụ này, việc đi vòng quanh thế giới bằng những phương tiện thô hiển như xe đạp vẫn không ngừng thu hút nhiều người… Mạo hiểm như thế để giúp thay đổi cuộc sống của chúng tôi, để cùng trải qua một kinh nghiệm quá lớn lao” .

    Cuộc mạo hiểm nào cũng thích thú và nguy hiểm. Claude kể lại rằng tại Thái Lan, họ đã bị hai tên cướp chận đường toan hành hung. Tại Trung Đông, họ đã chứng kiến tận mắt cảnh chết chóc hằng ngày. Và nhứt là tại Ấn Độ, sau khi đã trải qua vài tuần lễ tại một vài trại cùi, họ đã ghi lại trong cuốn sổ ghi niệm của các trung tâm này như sau: “Sau khi đã đến đây, chúng tôi cảm thấy không còn gì để than phiền trong cuộc sống này nữa” .

    Có lẽ đó là kinh nghiệm lớn lao nhứt mà những người trẻ này đã cảm nhận được trong cuộc sống. Chạm trán với bao nguy hiểm, sờ được từng nỗi đau khổ, cảm nghiệm được niềm vui của từng dân tộc khác nhau… Tất cả những kinh nghiệm ấy cho họ thấy rằng: người ta có thể vượt qua được tất cả mọi hàng rào ngăn cách để đến với nhau và nơi nào con người cảm thấy mình đang sống trong gia đình, thì đó là nhà của họ, là quê hương của họ.

    Đời là một chuyến đi… Không những đi một ngày đàng, học một sàng khôn, mà đi để tiến gần đến mục đích của cuộc sống.

    Tổ phụ Abraham đã được Chúa gọi để bỏ quê hương, bỏ tất cả mọi sự và lên đường đến một nơi vô định. Dân Do Thái đã được Chúa mời gọi rời bỏ Ai Cập để tiến về Đất hứa.

    Ra đi là chết trong lòng một ít. Cuộc ra đi nào cũng đòi hỏi con người phải dứt khoát, có khi phải từ bỏ những gì mình yêu thích nhứt trong cuộc đời. Abraham đã từ bỏ quê hương. Có gì quý giá và thân yêu bằng nơi chôn rau cắt rún… Tiên tri Êlisê đã phải giết bò và dùng cày để nướng thịt bò trước khi lên đường theo tiên tri Elia… Các môn đệ của Chúa Giêsu đã bỏ nghề nghiệp, vợ con, tất cả mọi sự để lưu lạc nay đây mai đó với Chúa Giêsu. Cuộc ra đi nào cũng là một mất mát… Nhưng có mất mát mới tìm lại được những gì quý hóa hơn.

    Giáo hội đã được định nghĩa như dân Chúa trên đường lữ thứ trần gian hướng về Thiên Quốc. Mỗi người Kitô được mời gọi để tham dự vào cuộc lữ hành này.

    Họ không trẩy đi cô độc một mình. Nhưng bên cạnh họ, từng đoàn người cùng tiến bước trong hân hoan. Người ta không tiến bước trong buồn bã bởi vì đích điểm đang chờ đợi họ là một khung trời của an vui, hạnh phúc… Cuộc lữ hành nào cũng đầy cam go. Nhưng người Kitô không tiến bước với đôi tay trơ trọi. Hành trang của họ chính là Sức Sống mà Đức Kitô hằng thông ban cho họ. Cũng giống như người Do Thái trên đường trở về Đất hứa luôn được nuôi dưỡng bằng manna và được hướng dẫn bởi cột lửa giữa đêm thâu, người Kitô hữu cũng tiến bước bằng sức mạnh của Chúa Kitô.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  68. #275
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    02 tháng 09

    Khuôn mặt Giuđa

    Một trong những giai thoại nổi tiếng nhứt trong lịch sử hội họa đó là câu chuyện danh họa Leonardo da Vinei đi tìm người mẫu để họa lại khuôn mặt của Giuđa, kẻ phản bội.

    Leonardo đang miệt mài trên bức tranh “Bữa ăn cuối cùng” của Chúa Giêsu với các môn đệ. Tất cả các khuôn mặt, từ Chúa Giêsu đến các môn đệ, đều đã hiện nguyên hình trên khung vải. Nhưng đến lúc phải tô vẽ cho khuôn mặt của Giuđa, danh họa Leonardo da Vinci đã tỏ ra lúng túng vì ông không biết phải tìm một người nào làm mẫu cho con người phản bội này… Ông đã phải đi rảo khắp nơi để tìm một khuôn mặt xấu xí, hiện thân của phản bội, gian trá. Sau mấy tháng trời tìm kiếm, cuối cùng ông đã gặp được một khuôn mặt mà ông cho là ưng ý nhất. Trong khu xóm lầy lội, nghèo nàn, ông đã khám phá được một khuôn mặt mà ông cho là có đầy đủ những đường nét của tội ác. Ông đã lần mò đến gần người đó, và sau khi đã giải thích về bức tranh mình đang thực hiện, ông đã đề nghị người đó đến xưởng vẽ của ông để bắt tay vào công việc.

    Người được chọn làm mẫu cho Giuđa nhìn nhà danh họa hồi lâu. Cuối cùng, ông đốt lên một ngọn đuốc sáng và mời danh họa nhìn thẳng vào gương mặt của ông… Leonardo da Vinci ngạc nhiên vô cùng, bởi vì người đàn ông này cũng chính là người đã làm mẫu cho ông vẽ chân dung Chúa Giêsu… Cũng khuôn mặt đó, nhưng có lúc Leonardo da Vinci nhìn thấy những đường nét của Chúa Giêsu, vào lúc khác, ông lại thấy nó xấu xí như gương mặt của Giuđa.

    Chúng ta thường nói: khi yêu thì trái ấu cũng tròn… Trong một lá thư tình nào đó, có lẽ hai người yêu nhau sẽ nói với nhau: không có anh, không có em, đất trời như vô nghĩa… Tình yêu có tính sáng tạo. Tình yêu giúp chúng ta chỉ nhìn thấy cái hay cái đẹp nơi người mình yêu.

    Tin và yêu là hai động tác gắn liền với nhau. Ngôn ngữ của đức tin không thể là ngôn ngữ của khoa học. Con người không đến với Thiên Chúa sau một thời gian dài tìm kiếm, lý luận. Con người chỉ đến với Thiên Chúa bằng Tình yêu. Nói đến tình yêu là nói đến tin tưởng và phó thác.

    Tomas đã đến với Chúa Giêsu Phục Sinh bằng sự lý luận, uyên bác của một nhà khoa học. “Nếu tôi không xỏ ngón tay tôi vào lỗ đinh và vào cạnh sườn của Ngài… Tôi không tin” . Thái độ này rất phù hợp với tinh thần khoa học. Trong công cuộc nghiên cứu khoa học, người ta quan sát, đưa ra giả thuyết, kiểm chứng, thí nghiệm rồi đi đến kết luận… Phương pháp này hoàn toàn vô giá trị trong tình yêu. Không ai quan sát một người nào đó, đưa ra một giả thuyết, rồi mới đi đến một kết luận: yêu hay không yêu. Mà trái lại, tình yêu đến trước tất cả những lý luận và tìm tòi chúng ta… Trong đức tin cũng thế, Thiên Chúa yêu thương chúng ta và Ngài mời gọi chúng ta đi vào tình yêu của Ngài.

    Tình yêu đó mời gọi chúng ta vượt lên trên tất cả những lý luận và ngờ vực của chúng ta. Tình yêu đó giúp chúng ta khám phá ra vẻ đẹp và lòng nhân từ của Thiên Chúa trong tất cả mọi sự, trong ánh mắt nụ cười của con người cũng như trong muôn màu sắc của thiên nhiên. Tình yêu đó giúp chúng ta nhìn thấy nơi gương mặt xấu xí của Giuđa những đường nét yêu thương của Chúa Giêsu. Tình yêu ấy cho chúng ta tìm thấy niềm vui trong những thất vọng, thua thiệt. Tình yêu ấy cho chúng ta nhìn thấy sự hiện diện của Chúa trong những giờ phút trống rỗng vô nghĩa của cuộc sống.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  69. #274
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    THÁNG CHÍN

    “Ông ấy đón tiếp những người tội lỗi và ăn uống với chúng”.
    (Lc 15,2)
    01 tháng 09

    Bờ dậu trước ngõ

    Có một chàng thanh niên chán sống nơi thôn dã, đã bỏ nhà trốn lên thành thị… Ở đó, chàng đã ăn chơi trác táng… Kiếp sống sa đọa đã đưa chàng đến chỗ thân tàn ma dại. Trong nỗi cùng cực, chàng bắt đầu hồi tâm và nhớ lại nếp sống ấm êm trong gia đình.

    Chàng quyết định trở về. Nhưng trên đường về, nghĩ mình quá bất xứng, không biết cha mẹ có tha thứ không, nên chàng đã rẽ lối đi khác. Ở đó, chàng viết thư về cho cha mẹ và thú nhận tội lỗi. Chàng cũng ngỏ ý: nếu cha mẹ bằng lòng thì hãy lấy chiếc áo bông treo trước cửa nhà.

    Mẹ chàng đã làm gì? Bà không những treo một cái áo bông mà lấy tất cả áo trong nhà ra treo cả dậu trước ngõ.

    Thiên Chúa cũng đối xử với ta như thế. Phiêu lưu trong tội lỗi, chúng ta chỉ cảm thấy chán chường thất vọng. Nhưng Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về chúng ta. Ngài chờ đợi chúng ta từng giây từng phút. Tình yêu của Ngài vượt lên trên mọi tính toán, đo lường của chúng ta. Ngài thi ân cho chúng ta hơn cả sự mong đợi và cầu xin của chúng ta. Người con hoang trong Tin Mừng chỉ xin được đối xử như một người làm công trong nhà, nhưng người cha đã phục hồi anh trong tước vị làm con. Ông đã xỏ nhẫn cho anh, mặc áo mới cho anh, và sai mở tiệc ăn mừng.

    Phải, Thiên Chúa yêu thương và tha thứ hơn cả sự chờ mong của chúng ta.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  70. Được cám ơn bởi:


  71. #273
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    31 tháng 08

    Ốc đảo hòa bình

    Cách Giêrusalem khoảng 30 cây số, một số người Do Thái và Ả Rập đã tình nguyện sống chung với nhau trong một ngôi làng mà người Do Thái gọi là Neve Shalom, còn người Ả Rập thì gọi là Wahat as Salam: cả hai tiếng đều có nghĩa là “Ốc đảo của hoà bình”.

    Năm 1978, khi mới thành lập, ngôi làng Hòa bình này chỉ có một gia đình. Một năm sau, con số đó lên đến 5 và hiện nay, có tất cả 15 gia đình vừa Do Thái vừa Ả Rập chung sống với nhau. Tổng cộng dân số của ngôi làng Hòa bình này hiện nay là 70 người. Tất cả đều đeo đuổi một mục đích chung là minh chứng rằng người Do Thái và người Ả Rập có thể sống chung với nhau mà vẫn tôn trọng sự khác biệt của nhau.

    Người sáng lập ngôi làng này là cha Bruno Hussar, một linh mục công giáo năm nay 78 tuổi. Cha Ngài là một người Pháp gốc Do Thái và mẹ Ngài là một người Hungary cũng gốc Do Thái. Cả hai đều là những người Do Thái khô đạo. Năm lên 22 tuổi, Ngài đã trở lại công giáo và xin tu trong tu viện Đaminh. Cha Bruno Hassar tuyên bố với tất cả xác tín như sau: “Trong Kinh Thánh người ta đọc được lời này: Dân Ta sẽ sống trong một ốc đảo hòa bình. Cố gắng cảm thông là điều có thể làm cho những người Do Thái và Ả Rập xích lại gần nhau, cũng như chính những người Kitô có thể đến gần với những người hồi giáo và vô thần”.

    Ước vọng của các phụ huynh của 33 trẻ em sinh ra trong ngôi làng Hoà bình này là thấy chúng được giáo dục chung với nhau. Do đó, họ đã cho xây một vườn trẻ chung, một trường mẫu giáo chung, một trường tiểu học chung, nơi đó các trẻ em Do Thái và Ả Rập đều có thể nói một lúc hai thứ tiếng. Một người cộng tác viên của cha Bruno cho biết như sau: “Ngay từ lúc nhỏ, các trẻ em đã có thể làm quen với hai nền văn hóa một lúc. Nhưng điều đó không có nghĩa là các em sẽ đánh mất nền văn hóa của mình, trái lại càng ý thức về nguồn gốc của mình cũng như càng tôn trọng người khác”.

    Để bảo tồn văn hóa của mình, các gia đình trong ngôi làng Hoà bình này cũng xây nhà theo sở thích của họ. Nhưng những căn nhà này không thuộc về quyền sở hữu của họ. Tất cả đều chọn lựa sống một cuộc sống gần như tập thể: tuy trình độ khác nhau, nhưng tất cả mọi người đều đồng ý có một mức lương giống nhau. Mỗi ngày, mọi dân cư trong ngôi làng này dùng điểm tâm và ăn trưa chung với nhau.

    Người phụ tá của cha Bruno Hussar nói rằng: “Ngồi đồng bàn để nói chuyện với nhau thay vì giữ những thành kiến riêng, điều đó giúp thay đổi thái độ rất nhiều”.

    Cũng trong tinh thần đó, từ 10 năm qua, 15 gia đình trong ngôi làng Hoà bình này đã tổ chức được rất nhiều cuộc gặp gỡ cho giới trẻ Do Thái và Ả Rập. Người ta cũng đã nghĩ đến một nhà cầu nguyện chung, chung không những cho người Do Thái và Ả Rập, mà còn chung cho những người không tín ngưỡng nữa…

    Thà đốt lên một ngọn nến hơn là ngồi đó mà nguyền rủa bóng tối… Những người dân cư trong ngôi làng Hoà bình trên đây, hẳn đã thấy được vết dầu loang của Hòa bình mà họ đã tung ra. Một ánh lửa được đốt lên sẽ không bao giờ tàn lụi một cách vô ích. Nó sẽ lan ra và khơi dậy những ngọn lửa mới.

    Tình yêu là điều có thể có giữa con người. Hòa bình là điều mà con người có thể xây dựng nếu con người biết tin tưởng nhau, biết chấp nhận nhau, biết tôn trọng sự khác biệt của nhau…

    Trong phạm vi nhỏ bé của một tổ, của một khu phố, của một xóm làng, liệu những người Kitô chúng ta có thể xây dựng được một trong ngôi làng Hoà bình với nhau không?…

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  72. #272
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    30 tháng 08

    Ban phát không ngừng

    Trong một câu chuyện ngắn, văn hào Tolstoi của Nga đã ghi lại mẩu đối thoại của 3 người khách bộ hành như sau:

    Mệt mỏi vì đường xa, ba người bộ hành đã dừng lại nghỉ chân bên một dòng suối trong vắt. Trong những giây phút thoải mái bên cạnh dòng suối, mỗi người mỗi phát biểu về lợi ích của nó.

    Người thứ nhứt lên tiếng: “Còn gì sung sướng bằng gặp được một dòng suối mát bên vệ đường! Nước suối trong vắt không những làm cho chúng ta được tươi mát, nhưng còn mời gọi chúng ta sống thành thật với nhau”.

    Người bộ hành thứ hai góp ý: “Dòng suối chảy như không ngừng muốn nói với tôi: Hỡi loài người, hãy làm việc! Hãy làm việc không ngừng để làm cho thế giới được tốt đẹp hơn”.

    Người bộ hành thứ ba, sau một phút trầm ngâm, mới thốt lên: “Những gì các bạn vừa phát biểu đều đúng cả. Nhưng còn có một điều quan trọng hơn nữa mà tôi muốn chia sẻ cho các bạn. Các bạn hãy nhìn kìa, dòng suối nào chảy không ngừng. Nó ban phát không ngừng, nó ban phát cho tất cả mọi người mà không đòi hỏi một sự đáp trả nào… Mỗi người chúng ta hãy sống cao thượng như thế”.

    Sự sống đang châu lưu trong tâm hồn chúng ta chính là Thần Khí của Thiên Chúa. Thiên Chúa ban cho chúng ta sức sống của Ngài, Tình yêu của Ngài, mà không đòi hỏi một điều kiện nào nơi chúng ta.

    Thiên Chúa chỉ muốn thông ban, Thiên Chúa chỉ muốn san sẻ và Ngài chờ đợi chúng ta cũng sống như thế. Nguồn suối đang châu lưu trong tâm hồn chúng ta, nhờ đó chúng ta được sống một cách tươi mát, luôn mời gọi chúng ta cũng hãy ban phát không ngừng.

    Thánh Thần là ân ban của Thiên Chúa… Người kitô nhận lãnh Thánh Thần cũng hãy trở thành ân ban của Thiên Chúa cho người khác. Càng trao ban, càng phân phát, người kitô càng tìm gặp lại chính mình.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  73. #271
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    29 tháng 08

    Cái chết của một tiên tri

    Qua lệnh truyền của một bạo chúa, một nhát gươm gieo, một chiếc đầu rơi trong ngục tối. Đó là những diễn tiến đã kết thúc cuộc đời của thánh Gioan Tẩy giả, một biến cố mà Giáo hội mời gọi chúng ta tưởng niệm hôm nay.

    Chúng ta đã thấy một lời thề thiếu khôn ngoan, một quan niệm thiển cận về danh dự của một bạo chúa cũng như lòng hận thù của một hoàng hậu lăng loàn đã đưa Gioan Tẩy giả vào cái chết. Nhưng đây là cái chết đích thực, vì Gioan cũng đã bị đau khổ, giam cầm và cái chết vì lời mình rao giảng.

    Gioan Tẩy giả đã tự ví mình là “tiếng kêu trong sa mạc: Hãy dọn đường lối cho ngay thẳng” và Ngài đã đóng trọn vai trò này qua việc tích cực rao giảng và làm Phép Rửa thống hối. Tích cực vì Ngài đã can đảm vạch mặt chỉ tên những vấp phạm của tất cả mọi người, không nể nang, không khiếp sợ, kể cả những tội lỗi của các vua chúa là những người nắm toàn quyền sanh sát thời bấy giờ, cụ thể là tội loạn luân của vua Hêrôđê và hoàng hậu Hêrôđiađê.

    Qua đó, Gioan Tẩy giả đã sống để nói lên sự thật và đã chết để bảo vệ sự thật: sự thật về hiện tình của xã hội, sự thật về thực trạng của từng cá nhân và sự thật về chính mình. Gioan tuyên bố rõ ràng ngài không phải là Đấng Cứu Thế, nhưng chỉ là người được kêu gọi để đóng vai trò Tiền hô chuẩn bị cho ngày Đấng cứu tinh sẽ đến.

    Mọi Kitô hữu chúng ta cũng được kêu mời để đáp lại tiếng gọi. Và mặc dù không ai có thể tái diễn vai trò của thánh Gioan Tẩy giả, nhưng mọi Kitô hữu đều phải tiếp diễn sứ mệnh của Ngài trong mọi hoàn cảnh mình đang sống. Đó là sứ mệnh làm chứng nhân cho Chúa Giêsu.

    Trích từ sách LẼ SỐNG
    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  74. #270
    Cỏ Lau's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Lâm Đồng
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,561
    Cám ơn
    1,744
    Được cám ơn 6,288 lần trong 1,364 bài viết

    Default

    28 tháng 08

    Con yêu Chúa quá muộn màng

    “Lạy Chúa, con yêu mến Chúa quá trễ: Ôi vẻ đẹp của ngàn xưa nhưng muôn thuở vẫn còn tươi mát, trẻ trung.

    Con yêu mến Chúa quá trễ: Chúa ở bên trong tâm hồn, còn con, con sống hời hợt bên ngoài và chỉ chú tâm tìm kiếm Chúa ở đó.

    Chúa hiện diện ở trong con nhưng con không sống ở trong Chúa. Nhiều tạo vật đã kiềm hãm khiến con sống xa Chúa.

    Chúa đã gọi tên con, Chúa đã lớn tiếng kêu gọi con, Chúa đã đâm thủng đôi tai giả điếc làm ngơ của con.

    Chúa đã tỏa ánh sáng chiếu soi và đã phá tan màn đêm tối dày đặc nơi con.

    Chúa đã thở ra hương thơm ngào ngạt, con hít vào và con khao khát Chúa. Chúa đã chạm đến con và con luôn cảm thấy nung nấu được hưởng sự bình an của Chúa.

    Trên đây là một đoạn trong quyển “Tự thú” của Thánh Augustinô, vị thánh Giáo hội mừng kính hôm nay. Sau khi ăn năn trở lại, Ngài đã nhận lãnh Phép Rửa vào năm 33 tuổi, chỉ sau đó 3 năm Ngài được phong chức linh mục, 5 năm sau đó được đề cử làm Giám mục thành Hippone.

    Duyệt qua cuộc sống của thánh Augustinô, chúng ta có thể nói: Ngài là một tội nhân đã trở thành thánh nhân nhờ được Thiên Chúa đến gõ cửa lòng bằng câu nói mạnh mẽ của thánh Phaolô: “Đừng sống theo dục tình và lạc thú dâm ô, nhưng hãy mặc lấy Đức Giêsu Kitô”.

    Và kể từ đó, có thể nói được là Tình yêu Thiên Chúa không bao giờ buông tha Ngài, trái lại tạo trong tâm hồn ngài một sự khắc khoải và khao khát để đáp trả lại lời mời gọi yêu thương của Thiên Chúa.

    Ngoài lời mời gọi và thôi thúc của Tình yêu Thiên Chúa, quãng đầu cuộc đời của Augustinô, một tội nhân trở thành Thánh nhân, có lẽ được vẽ lại bằng những nét chấm phá và những bàn tay cộng tác với ơn Chúa trong việc hoán cải như sau:

    Trước tiên, cường độ của sức sống nơi Ngài trên con đường thụt lùi xa lìa Thiên Chúa cũng như cường độ mãnh liệt hơn của sức sống ấy trên con đường tiến về Thiên Chúa.

    Tiếp đến, những dòng nước mắt sầu đau và những kinh nguyện thành tâm của mẹ Ngài, bà thánh Monica dâng lên Thiên Chúa trong kiên tâm, bền chí ròng rã bao năm trời.

    Và sau cùng là sự hướng dẫn tận tình của thánh Giám mục Ambrôsiô.

    Tất cả những yếu tố trên cộng lại đã giúp chuyển tình yêu cuộc sống thành một cuộc sống cho và vì Tình yêu, như thánh nhân đã tự thú trong đoạn sách được trích dẫn ở trên: “Lạy Chúa, con yêu mến Chúa quá trễ, ôi vẻ đẹp của ngàn xưa, nhưng muôn thuở vẫn còn tươi mát, trẻ trung”.

    Trích từ sách LẼ SỐNG

    Chữ ký của Cỏ Lau
    "Con muốn ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy ắp yêu thương!"

  75. #1
    teresaMK's Avatar

    Tham gia ngày: Sep 2008
    Tên Thánh: Teresa
    Giới tính: Nữ
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 451
    Cám ơn
    1,354
    Được cám ơn 2,356 lần trong 377 bài viết

    Default Lẽ sống mỗi ngày


    15 Tháng Mười Hai
    Xin Một Chút Ánh Sáng

    Triết gia Diogène nổi tiếng là người hạnh phúc nhất trên đời, thế nhưng cuộc sống của ông lại rất đơn sơ nghèo nàn. Ông sống trong một cái thùng, ngày ngày nằm đọc sách nhờ ánh sáng qua lỗ hỏng ở vách thùng. Cơ nghiệp của ông vỏn vẹn chỉ có một cái bát gỗ dùng để múc nước sông mà uống. Thế nhưng, một hôm ra sông để lấy nước, ông thấy có một em bé chăn cừu dùng hai tay để vục nước mà uống. Thế là ông ném cái bát đi và từ đó chỉ dùng tay mà uống nước.

    Vua Hy Lạp nghe biết ông là người hạnh phúc nhất đời bèn tìm đến tận nơi để thăm. Thấy ông đang nằm đọc sách, nhà vua lại gần để hỏi xem ông có cần gì không. Diogène không trả lời. Nhà vua hỏi vặn nhiều lần, ông điềm tĩnh trả lời như sau: "Hạ thần chỉ xin bệ hạ một điều và chỉ một điều mà thôi: xin bệ hạ tránh ra để hạ thần có đủ ánh sáng mà đọc sách". Diogène đã đuổi khéo nhà vua vì sợ bị sa vào tròng danh lợi mà mất cái niềm vui thảnh thơi trong cuộc đời thanh bần đơn sơ.

    Ai trong chúng ta cũng muốn giàu có. Thế nhưng giàu có không hẳn đem lại hạnh phúc thật sự cho chúng ta. Chỉ có những ai có tinh thần nghèo khó, chỉ có những ai không coi tiền của như cứu cánh của cuộc đời, những người đó mới thực sự có hạnh phúc.


+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
Trang 4/11 đầuđầu ... 23456 ... cuốicuối

Quyền hạn của bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài

Diễn Đàn Thánh Ca Việt Nam - Email: ThanhCaVN@yahoo.com