Hình Như Muộn con mắt tình em thường liếc tôi bây chừ dừng lại ở ai rồi? tôi thèm (đôi mắt màu thu ấy) xưa lỡ một lần tôi đánh rơi nụ cười con gái em trao tôi giờ đã tặng cho bao kẻ rồi? tôi muốn thay em gìn giữ nó xưa vội vã - nên để mất thôi cái nắm tay - (em thường mắc cỡ) còn thon dịu với những bàn tay hay đời in đậm lên từng nét khắc nỗi ưu tư mỗi ngón gầy! tôi muốn (với em) làm rất nhiều thời gian nào chịu quay lại đâu hôm qua bịn rịn với cơn gió nên ngỡ mình mơ (chuyện khó ngờ): tôi thấy em cười với một người nụ cười ngày cũ em trao tôi ............ .................. và tôi buồn....! ...... ................. chẳng hiểu em còn nhớ đến tôi khi bên người mới cười đùa vui riêng tôi, thắc mắc còn thừa thiếu; cớ gì, mình lại chẳng nên đôi? Thiên Nguyệt
Đừng Nháp Tình Yêu Nữa Nhé Thuở ấy tập em nhơ nhớp quá Nên đành gấp lại xóa rồi bôi Ðến nay lật giở ra xem lại Thoáng chút thẹn thùng trên mắt môi Ngày ấy nháp yêu nào biết gì Anh-em chập chững dệt nên thi Ðôi vần ngọng nghịu đôi vần ráp Nhưng nét ngây thơ (đẹp lạ kỳ) Ta chép nào hết những kỷ niệm Ta mơn chưa đủ những vu vơ Em về giấu tập trong vàng võ Ðể giấy vàng hoen bụi phủ mờ Hôm nay em kéo trong ngăn tủ Một chút suy tư còn đọng dư Xa lạ thân quen lằn rạch nhỏ Tình xưa lại nở giữa rong rêu Em trao tập lại cho anh đó Hãy giữ cho em vài nụ cười Ðừng nháp tình yêu nữa đấy nhé! Tập em cũng thể đau như người Thiên Nguyệt
Không đề Ai đến đó thì thầm: "Em yêu, ngước mắt lên nào" Tôi cáu gắt nói: "Đi đi!" Nhưng ai đó vẫn không nhúc nhích. Ai đó đứng trước mặt tôi và nâng bàn tay tôi. Tôi nói: "Buông tôi ra!" Nhưng ai đó vẫn không đi. Ai đó ghé mặt bên tai tôi. Tôi lườm ai đó và nói: "Rõ xấu hổ!" Nhưng ai đó vẫn không động đậy. Ai đó kề môi tận má tôi. Tôi run run nói: "Suồng sã quá!" Nhưng ai đó vẫn không chút ngượng ngùng. Ai đó cài một bông hoa cài vào tóc tôi. Tôi nói: "Hoa cũng bằng thừa!" Nhưng ai đó vẫn đứng im. Ai đó lấy bông hoa ở cổ tôi rồi bỏ đi. Tôi khóc, lòng hỏi lòng: "Ai đó sao không trở lại". (1861-1941) Tagore-Cao Huy Đỉnh dịch
Quy Định Diễn Đàn