MẸ TRẺ Ngày mẹ mất bông cà na rụng trắng Hoa như mưa nhòe nhoẹt rối tơi bời Trong nắm đất con lấp từ biệt mẹ Có rất nhiều những cánh hoa rơi. Hoa cũng như đời mẹ, mẹ ơi! Nở lặng lẽ và rơi lặng lẽ Cô đơn nào hơn những người mẹ trẻ Con chưa đủ lớn khôn để chia sẻ vui buồn. Giọng ru buồn len lén hoàng hôn Ba mươi năm sau đời con mới hiểu Nỗi cô đơn mẹ âm thầm gánh chịu Nhiều như bông cỏ dại quê mình. Giờ con cười bên những đứa con xinh Nghe nước mắt chảy vào trong lặng lẽ Bông cà na vẫn trắng tinh như thế Nỗi cô đơn vùi xuống đất muôn đời. Ngắm con khờ con thầm gọi mẹ ơi Mưa tí tách ngoài thềm như tiếng vọng Nhìn lên vách con khóc cùng với bóng Mẹ bây giờ mới hiểu mẹ ngày xưa. Thu Nguyệt
Quy Định Diễn Đàn