|
|
17/3 THỨ BA TUẦN 4 MÙA CHAY.
Ed 47,1-9. 12; Ga 5,1-16
Phúc Âm: Ga 5, 1-3a. 5-16
"Tức khắc người ấy được lành bệnh".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Hôm đó là ngày lễ của người Do-thái, Chúa Giêsu lên Giêrusalem. Tại Giêrusalem, gần cửa "Chiên", có một cái hồ, tiếng Do-thái gọi là Bếtsaiđa, chung quanh có năm hành lang. Trong các hành lang này, có rất nhiều người đau yếu, mù loà, què quặt, bất toại nằm la liệt. Trong số đó, có một người nằm đau liệt đã ba mươi tám năm. Khi Chúa Giêsu thấy người ấy nằm đó và biết anh đã đau từ lâu, liền hỏi: "Anh muốn được lành bệnh không?" Người đó thưa: "Thưa Ngài, tôi không được ai đem xuống hồ, mỗi khi nước động. Khi tôi lết tới, thì có người xuống trước tôi rồi". Chúa Giêsu nói: "Anh hãy đứng dậy vác chõng mà về". Tức khắc người ấy được lành bệnh. Anh ta vác chõng và đi. Nhưng hôm đó lại là ngày Sabbat, nên người Do-thái bảo người vừa được khỏi bệnh rằng: "Hôm nay là ngày Sabbat, anh không được phép vác chõng". Anh ta trả lời: "Chính người chữa tôi lành bệnh bảo tôi: "Vác chõng mà đi". Họ hỏi: "Ai là người đã bảo anh "Vác chõng mà đi?" Nhưng kẻ đã được chữa lành không biết Người là ai, vì Chúa Giêsu đã lánh vào đám đông tụ tập nơi đó.
Sau đó, Chúa Giêsu gặp anh ta trong đền thờ, Người nói: "Này, anh đã được lành bệnh, đừng phạm tội nữa, kẻo phải khốn khổ hơn trước". Anh ta đi nói cho người Do-thái biết chính Chúa Giêsu là người đã chữa anh ta lành bệnh.
Vì thế người Do-thái gây sự với Chúa Giêsu, vì Người đã làm như thế trong ngày Sabbat.
Ðó là Lời Chúa.
SUY NIỆM VÀ CẦU NGUYỆN
CHẠNH LÒNG THƯƠNG VÀ XUỐNG TAY CỨU GIÚP
“Tức khắc người ấy được lành bệnh”
Một người bại liệt 38 năm, vẫn nằm bên hồ Bếtsaiđa, chờ khi nước động, lăn xuống hồ trước tiên, may chăng bớt bệnh. Nhưng chưa khi nào anh lăn xuống hồ kịp, vì anh bại liệt. Thật đáng buồn vì không ai chạnh lòng thương mà xuống tay khiêng anh ném xuống cho. Có người đã xuống trước rồi.
Chúa Giê-su chạnh lòng thương, và chữa lành cho anh trong ngày sabbat. Anh đứng dậy vác chõng mà đi giữa mọi người. Những người đã vô cảm và không xuống tay cứu giúp, giờ thấy anh vác chõng mà đi, lại còn buộc cho anh tội vi phạm luật ngày sabbat. Ngán ngẫm thay, lòng người vô cảm, sống chết mặc ai!
Thời nào cũng có những con người chẳng biết xót, chẳng biết thương, chẳng biết đi ra khỏi cái vỏ ốc ích kỷ của mình, và cũng chẳng thể nào xuống tay cứu giúp ai được. Trong số những người ấy, có tôi, có bạn, có mỗi chúng ta, những người mang danh là Ki-tô hữu, những người vẫn manh danh “người có đạo”.
Câu chuyện Tin Mừng không chỉ cho các gia đình biết về quyền năng, về lòng xót thương, về việc thực hiện lòng thương của Chúa Giê-su, mà còn mời gọi mỗi nhà học lấy cách sống cách yêu của Chúa: biết xót đau với người, biết tỏ lòng thương xuống tay giúp đỡ người, thực hiện điều tốt đẹp cho người, vui mừng với người, tạ ơn với người…Ấy mới đích thực là những môn đệ thừa sai của Chúa, là Ki-tô Hữu, là người có đạo.
Bỗng nhớ những anh chị em Legio cất công đi tìm kiếm, thăm viếng, ủi an những người bại liệt trong góc núi xa, rồi chở họ đến với Chúa Giê-su nơi tòa hòa giải. Thật đáng cảm phục.
Ước gì các gia đình biết xót thương người nhà mình sống trong tình trạng tội lỗi, và giúp nhau nhận lãnh bí tích giao hòa.
Lạy Chúa, xin cho các môn đệ thừa sai biết sống xót thương để làm chứng cho Chúa xót thương giữa xã hội vô cảm. Amen.
PM Cao Huy Hoàng
Các chủ đề cùng thể loại mới nhất:
|
|