Đến bao giờ... những cái hậu ấy sẽ không còn tồn tại nữa...
Đến bao giờ... những niềm vui sẽ trở nên ý nghĩa hơn...
Đến bao giờ... những chàng trai cô gái sẽ nhận thức hơn...
Đến bao giờ... những ...
và...
Đến bao giờ... những thai nhi sẽ đòi công bình cho mình...
Ngày Valentine qua chưa lâu, hương vị ngọt ngào của viên chocolat còn đang đọng lại...
Hoa ngày 8/3 vừa kịp khô héo thì cũng sẽ là lúc các bà mẹ lo giải quyết "hậu quả" của những phút giây sống buông thả, mê đắm trong nhừng mối "tình...cờ...tình...hờ"...
một con số tưởng chừng rất giản đơn khi đọc thành tiếng... nhưng đó lại là một con số tương xứng với những bà mẹ vô tâm... một phút giây vui chơi đã vô tình là kẻ sát nhân lạnh lùng không tình nghĩa...
tại sao ?
Nhân quyền đâu?... im lặng... công lý đâu?... vô tâm... luật pháp đâu?... tàn nhẫn... tại sao ?
tiếng kêu xin... mong thành hình... tiếng khóc... mong được sống... mẹ ơi...! bố ơi...! ĐỪNG... ĐỪNG...ĐỪNG...
đau lắm Cha ơi...! Cha ơi con phải làm sao đây...? xin hãy cho con biết...!
Con muốn tỏ cho Cha Mẹ được biết. Con đã là người với tim óc tứ chi. Mẹ Cha đừng nghĩ con chẳng biết gì. Chỉ có nói là con chưa biết nói.
Hãy sinh con ra, hãy nghe theo tiếng gọi. Của chính con - của nhân loại lương tri . Cho con thành người - con mong mỏi quá đi!. Nhẫn tâm giết - tội sát nhân ghớm ghiếc!.
Con kết tinh, từ tình yêu tha thiết. Của Mẹ Cha, của tinh khí, anh hoa. Của yêu thương, của tình ái chan hòa. Của son sắt, của tơ duyên vĩnh cửu!.
Sao giờ đây Mẹ Cha lại dè bỉu?. Chính đứa con, giọt máu của Mẹ Cha. Chính đứa con, đã kết nụ đơm hoa. Từ ân ái, từ tình yêu trân quý?.
Hãy sinh con ra - dù không hoan hỉ!. Bỏ con nơi bố thí - viên tế bần!. Dù cùng cực cuộc sống bần dân. Con muốn sống. Trăm Ngàn lần muốn sống!.
Những lời này, thật vô cùng tha thiết. Là những lời òa vỡ tự trái tim. Xin ngưng tay! Xin bớt giận!Con xin!. Để con sông - dù không nhìn con nũa!...
Con lạy Mẹ Cha trăm ngàn lạy nữa!... Hãy để con - cho con được sinh ra!. Ngày chào đời bằng tiếng khóc oa oa . Chính là ngày con vô cùng mong mỏi.
Xin hãy gắng - hãy thương con rộng lượng!... Mẹ Cha không hổ thẹn bởi con đâu. Con nằm đây hai tay chắp khẩn cầu!. Xin Thượng Đế cho Mẹ Cha can đảm. Để Mẹ Cha - đừng tước đoạt mạng con!..
Cha dủ thương đừng giết con Cha nhé !... Mẹ thương con để con được chào đời!...
TẠI SAO...??? HỠI NHỮNG CON NGƯỜI CÓ QUẢ TIM ĐỂ LÀM GÌ...??? NHỮNG GIỌT MÁU THIÊNG LIÊNG... MỘT THÀNH QUẢ... DO AI ???
Hỡi những ông bố, bà mẹ trẻ... xin đừng như thế nữa, hãy chấp nhận tất cả dù không muốn... xin hãy lắng nghe... kìa... tiếng khóc... tiếng van xin... không thành lời... không thành tiếng... ôi thật đáng thương!
Hỡi những ông bà bác sĩ... xin đừng như thế nữa, hãy dùng những con dao kéo vào những việc có ích hơn ... đừng vì những đồng tiền dơ bẩn ấy để trở thành kẻ sát nhân... xin hãy lắng nghe... kìa... tiếng dao... tiếng kéo... vang lên trong tâm trí... thật khủng khiếp!
Cha ơi, tại sao vậy Cha... con không hiểu... và con không muốn hiểu nữa... tàn nhẫn quá Cha ơi... xin hãy cứu lấy những sinh linh nhỏ bé ấy Cha ơi... con van xin Cha, Cha của con...!