Hãy một lần ngoái lại cùng tôi Dòng sông hỡi, một giây thôi ngừng chảy Như giọt nước trong mắt mình ngăn lại Treo long lanh một nỗi buồn tròn
Mình khóc ư ? Không, mắt đã hoang Kể từ phút không bóng hình ấy nữa Kể từ lúc ta tự thiêu nỗi nhớ Khói bay làm mây trắng cuối trời xa
Không thể bắt dừng dòng sông chảy qua Không thể tự tan giọt nước tràn trong mắt Ta dỗ mãi trái tim không có thật Cho tim mình đập nhịp bình yên
Trong sông không hề có nhớ hay quên Trong mắt không hề có điều còn mất Điều không muốn là điều ta sợ nhất Thôi thì chảy đi sông, rơi nước mắt đi mình !