Trưa hè lục bát ngân nga
Bỗng vui vui lạ, lòng hoà tri ân
Sắc huyền trầm bổng, đan âm
Cho ai khéo xếp thành vần thơ riêng
Riêng thơ tiếng Việt êm đềm
Thanh âm mà mượt Cha hiền lắng nghe
Trưa hè xào xạc khóm tre
Chúa khen tiếng Việt xếp bè dễ thương
Một sáng mai
Chúa bỗng rủ tôi làm thơ
Tôi gật đầu
Trước lời rủ rê bất ngờ
Mà chẳng nghĩ suy nhiều lắm
Chẳng băn khoăn trên đôi bàn tay trắng
Ơ, đôi bàn tay trắng, đôi bàn tay trắng,
Không có gì à, này nhé, muốn xếp vần thơ
Thì cứ xoè ra như chị thánh ngày xưa
Chị Têrêxa thơ ngây ngày xưa đó
Ngài đã muốn thì xin đặt vào đôi tay con bé nhỏ
Những ý những tình
Những vần điệu dễ thương
Và rồi xin Ngài cầm tay con
Ơi Giêsu xin cầm tay con
Nắn nót trong con những bài tình ca âu yếm
Năm đó, một buổi chiều cuối xuân
Tôi ở trong thánh đường, sau phần hiệp lễ
Chợt nhìn ra khung trời thấy đông vô vàn vô kể
Chưa bao giờ chim én về nhiều đến thế
Chưa bao giờ chim én lượn bay
Rộn rã, rộn rã nhịp bay
Như buổi chiều hôm đó
Tôi linh cảm thấy chim có điều muốn ngõ
Với tôi trong buổi chiều cuối xuân
Tôi bước ra sân
Ngạc nhiên vì trên bầu trời mây xám giăng
Trong phút chốc không còn một bóng chim
Tôi vô cùng bỡ ngỡ
Và những ngày sau đó
Tôi không còn thấy chim én nữa