- Tui... tui... sorry nghen! - Bạn muốn về đâu, tôi đưa về ?- Tôi đáp tỉnh queo để nhỏ đỡ ngượng. - Ôi! Không... - Sực nhớ ra, nhỏ vội vàng leo xuống, luống cuống vấp vào bàn đạp, nhào người hẳn về phía tôi - Hơ... - Tôi huơ tay chụp vội lấy nhỏ. Cầu mong mình vững chân trụ, không thì cả hai cùng té nhào. Cũng may là nhỏ mau chóng lấy lại thăng bằng, vội đứng thẳng người lên, và một lần nữa lại... lắp bắp: - Ôi! Xin lỗi... tui... - Thôi, bạn đừng xin lỗi nữa, tôi... không dám nhận đâu!
Úi, cám ơn chị Linh Lan,
Mấy câu ni, dần dần đang thuộc loại quý hiếm phải bảo tồn và nhân rộng ra, không lại tuyệt chủng