+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 2/3 đầuđầu 123 cuốicuối
kết quả từ 41 tới 80 trên 107

Ðề tài: Truyện ngắn

  1. #66
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default NHẠY CẢM

    NHẠY CẢM

    - Làm thế nào để cảm nhận sự hài hòa của mình với
    sự sáng tạo .
    Vị Tôn sư trả lời :
    - Khi lắng nghe
    - Và tôi phải lắng nghe thế nào ?
    - Hãy có một đôi tai sẵn sàng chú ý mọi điều
    mà tạo vật nói . Khi anh nghe thấy lời nói của mình,
    anh hãy ngừng lắng nghe .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  2. #65
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Tình bạn

    Tình bạn

    - Làm sao con có thể yêu mến được người bên cạnh con ?
    - Hãy ngưng ghét bỏ chính mình.

    Người môn đệ suy nghĩ thật lâu và thật nghiêm chỉnh về những
    lời của Vị tôn sư . Một ngày nọ, anh lại nói với Ngài :
    - Con yêu mến mình quá độ, con thật ích kỷ và luôn quy về
    mình. Làm thế nào con có thể loại bỏ những khuyết điểm này
    nơi con ?

    - Hãy dễ thương với chính mình. Rồi "cái tôi " của con sẽ hạnh
    phúc và nó sẽ để con tự do yêu mến người bên cạnh .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  3. #64
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Hãy để rơi "cái tôi "

    Hãy để rơi "cái tôi "

    Người môn đệ nói :
    - Con ở đây để phục vụ Thầy .

    Vị tôn sư trả lời :
    - Hãy để rơi "cái tôi " của con, rồi sự phục vụ sẽ tự động
    theo sau .


    Anh có thể tạo nhiều công đức khi tặng của cải cho những
    người nghèo , có thể chịu thiêu đốt thân thể, dầu vậy, vẫn
    không có tình yêu nào trong đó . Hãy giữ của cải của anh
    và hãy để rơi "cái tôi ". Đừng thiêu đốt thân thể, hãy thiêu
    đốt bản ngã của mình. Tình yêu sẽ tự động theo sau .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  4. #63
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Cảnh Giác

    Cảnh Giác

    - Thưa Thầy , con có thể làm việc gì cho việc tu luyện
    bản thân ?
    - Không , như người ta không thể làm mặt trời mọc
    vào buổi sáng .
    - Vậy thì những bài tập thiêng liêng mà Ngài chỉ dẫn ,
    chúng dùng để làm gì ạ ?
    - Ðể ngăn cản con đừng ngủ khi mặt trời bắt đầu mọc .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  5. #62
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Tại Sao Người Tốt Lành Phải Chết ?

    Tại Sao Người Tốt Lành Phải Chết ?


    Một nhà giảng thuyết đến thăm một xứ đạo cổ kính ,và ông
    vừa nhấm nháp cà phê , vừa trả lời câu hỏi của một bà lão :
    - Tại sao Chúa lại gửi những cơn dịch đến với chúng con ?

    Nhà giảng thuyết trả lời :
    - Ồ! Đôi khi có những người trở nên độc ác và phải loại bỏ họ.
    Chính vì vậy mà Chúa cho phép có những cơn dịch như thế .

    Bà cụ bắt bẻ :
    - Vậy thì tại sao nhiều người tốt cũng bị loại bỏ cùng lúc với
    những người xấu ?

    Nhà giảng thuyết giải thích :
    - Những người tốt được gọi để làm chứng . Thiên Chúa muốn
    có một cuộc kiện tụng công bằng cho mỗi linh hồn .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  6. #61
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Tại Sao Người Tốt Lành Phải chết

    Tại Sao Người Tốt Lành Phải Chết ?


    Một nhà giảng thuyết đến thăm một xứ đạo cổ kính ,và ông
    vừa nhấm nháp cà phê , vừa trả lời câu hỏi của một bà lão :
    - Tại sao Chúa lại gửi những cơn dịch đến với chúng con ?

    Nhà giảng thuyết trả lời :
    - Ồ! Đôi khi có những người trở nên độc ác và phải loại bỏ họ.
    Chính vì vậy mà Chúa cho phép có những cơn dịch như thế .

    Bà cụ bắt bẻ :
    - Vậy thì tại sao nhiều người tốt cũng bị loại bỏ cùng lúc với
    những người xấu ?

    Nhà giảng thuyết giải thích :
    - Những người tốt được gọi để làm chứng . Thiên Chúa muốn
    có một cuộc kiện tụng công bằng cho mỗi linh hồn .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  7. #60
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default TRường Thành

    Trưởng Thành


    Vị tôn sư nói với mọi người về việc con người chưa trưởng thành.
    Một người môn đệ hỏi ngài :
    - Thưa Thầy, khi nào người ta biết một người đã trưởng thành ?
    - Đó là ngày mà anh ta không cần dối gạt chính mình .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  8. #59
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Cây Tri Thức

    Cây Tri Thức

    Có tiếng đồn rằng trên một vùng đất xa xôi có một thứ cây giúp người ta không già yếu và không chết. Một người giầu có kia sai người đầy tớ đi tìm thứ cây quí này. Người đầy tớ ra đi và trong nhiều năm trôi qua, ông đã tới nhiều thành phố, vùng núi, cao nguyên. Mỗi lần hỏi những người gặp trên đường về cây trường sinh, họ đều mỉm cười cho rằng ông này bị điên. Những người nhân hậu hơn khuyên ông :

    - Ðó là những lời phét lác, ông nên bỏ cuộc tìm kiếm hão huyền này đi.

    Những kẻ khác, để trêu chọc ông, khuyên ông đi vào rừng xa mà tìm. Người đầy tớ không tìm đâu ra cây trường sinh, lý do thật giản dị là điều ông đi tìm kiếm không thể có trên trái đất này.

    Trên đường lang thang, người đầy tớ gặp một nhà hiền triết bèn hỏi :


    - Xin ngài hãy thương tôi vì tôi đang đầy tuyệt vọng.

    - Tại sao nhìn anh buồn thế kia ?

    - Thưa ngài, ông chủ tôi sai tôi đi tìm cây trường sinh. Tôi không biết tìm đâu ra. Mọi người đều chế nhạo tôi.

    Nhà hiền triết mỉm cười hiền hoà và nói :

    - Ô cái anh này thật ngây ngô ! Cây trường sinh chính là tri thức. Ðôi khi người ta gọi nó là cây, mặt trời, đại dương hay cụm mây. Công trình của nó thì vô hạn, nhưng tri thức là duy nhất. Một người là cha anh, nhưng cha anh cũng là con của một người khác.


    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  9. #58
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Người đàn ông và hai người vợ

    .Người đàn ông và hai người vợ


    Vào thời kỳ người đàn ông còn được phép lấy nhiều vợ , một
    người trung niên có hai vợ: một vợ lớn tuổi và một vợ trẻ. Cả
    hai đều rất yêu chồng và muốn chồng xứng đôi với mình.

    Vì tóc chồng đã lốm đốm bạc , thấy có vẻ già , người vợ trẻ
    không thích vì không xứng với mình. Mỗi tối , khi chải tóc cho
    chồng, cô ta nhổ dần những sợi tóc bạc .

    Còn người vợ già lại thích thú khi thấy tóc chồng lốm đốm bạc,
    bà không muốn người ta nhầm mình già hơn , đáng là mẹ của
    chồng,nên sáng sáng khi chải tóc,bà lại nhổ dần cho hết những
    sợi tóc đen.

    Kết cuộc, chẳng bao lâu, người đàn ông thấy đầu mình trọc lóc .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  10. #57
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Sao lại làm nghèo đi

    Sao lại làm nghèo đi


    Một ngày kia, có người môn đệ đến từ một xứ rất xa xôi
    để gặp vị tôn sư, ngài hỏi anh :
    - Con tìm gì vậy ?
    - Thưa Thầy, con tìm sự hiểu biết .
    - Con đã có một vương quốc bên trong thật riêng tư.
    tại sao con lại tìm kiếm ở ngoài.
    - Thưa, vương quốc bên trong của con ở đâu ?
    - Ở trong sự tìm kiếm mà con đang bận tâm lo lắng.

    Vào chính lúc đó, người môn đệ có được sự hiểu biết .
    Ít năm sau, anh ta khuyên các bạn hữu của mình :
    "Hãy mở rộng vương quốc nội tâm và lợi dụng của cải mình có."
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  11. #56
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Sao lại làm nghèo đi

    Sao lại làm nghèo đi

    Một ngày kia, có người môn đệ đến từ một xứ rất xa xôi
    để gặp vị tôn sư, ngài hỏi anh :
    - Con tìm gì vậy ?
    - Thưa Thầy, con tìm sự hiểu biết .
    - Con đã có một vương quốc bên trong thật riêng tư.
    tại sao con lại tìm kiếm ở ngoài.
    - Thưa, vương quốc bên trong của con ở đâu ?
    - Ở trong sự tìm kiếm mà con đang bận tâm lo lắng.

    Vào chính lúc đó, người môn đệ có được sự hiểu biết .
    Ít năm sau, anh ta khuyên các bạn hữu của mình :
    "Hãy mở rộng vương quốc nội tâm và lợi dụng của cải mình có."


    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  12. #55
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Sao lại làm nghèo đi

    Sao lại làm nghèo đi

    Một ngày kia, có người môn đệ đến từ một xứ rất xa xôi
    để gặp vị tôn sư, ngài hỏi anh :
    - Con tìm gì vậy ?
    - Thưa Thầy, con tìm sự hiểu biết .
    - Con đã có một vương quốc bên trong thật riêng tư.
    tại sao con lại tìm kiếm ở ngoài.
    - Thưa, vương quốc bên trong của con ở đâu ?
    - Ở trong sự tìm kiếm mà con đang bận tâm lo lắng.

    Vào chính lúc đó, người môn đệ có được sự hiểu biết .
    Ít năm sau, anh ta khuyên các bạn hữu của mình :
    "Hãy mở rộng vương quốc nội tâm và lợi dụng của cải mình có."





    Một ngày kia, có người môn đệ đến từ một xứ rất xa xôi
    để gặp vị tôn sư, ngài hỏi anh :
    - Con tìm gì vậy ?
    - Thưa Thầy, con tìm sự hiểu biết .
    - Con đã có một vương quốc bên trong thật riêng tư.
    tại sao con lại tìm kiếm ở ngoài.
    - Thưa, vương quốc bên trong của con ở đâu ?
    - Ở trong sự tìm kiếm mà con đang bận tâm lo lắng.

    Vào chính lúc đó, người môn đệ có được sự hiểu biết .
    Ít năm sau, anh ta khuyên các bạn hữu của mình :
    "Hãy mở rộng vương quốc nội tâm và lợi dụng của cải mình có."
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  13. #54
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Người vợ tuyệt hảo

    Người vợ tuyệt hảo

    Vị tôn sư lắng nghe một người vợ than phiền về chồng mình.
    Nghe xong, Ngài nói với chị ta :
    - Này con, hôn nhân của con sẽ hạnh phúc hơn khi con trở
    thành người vợ tuyệt hảo .
    - Và làm sao con có thể trở thành người vợ tuyệt hảo được?
    - Khi con đừng thử biến chồng mình thành người chồng
    tuyệt hảo nữa .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  14. #53
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Không thấy đèn đây sao ?

    Không thấy đèn đây sao ?


    Có một anh mù phải đi ra đường vào đêm tối.
    Sợ người khác đụng phải, anh cầm theo chiếc đèn lồng,
    và tự đắc chí, cho mình là khôn ngoan.

    Đang đi, bỗng có người đi đường đụng phải
    Anh ngã lăn quay, nhưng miệng vẫn quát lớn :
    - Người gì mà mắt mũi để đâu không biết,
    tôi đã cầm đèn rồi mà còn không thấy,lại đâm xầm vào.

    Người đụng phải anh ta nhăn nhó trả lời :
    - Bác ơi, đèn của bác gió đã thổi tắt lâu rồi ,
    bác thật không thấy sao ?



    Người mù chỉ tin tưởng vào chiếc đèn anh cầm
    trong tay ,vào suy nghĩ của mình ; phải chăng
    anh ta là người khôn ngoan sáng suốt ?
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  15. #52
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Chiếc lồng

    Chiếc lồng


    Một người lái buôn nọ có một con chim két, nó thật nhiều tài. Một hôm, ông quyết định đi Ấn Độ. Ông hỏi mọi người trong nhà rằng họ muốn có quà gì khi ông trở về.Tới phiên con chim két, nó trả lời :

    - Ở Ấn Độ có rất nhiều đồng loại của tôi, xin ông hãy gặp chúng, kể rõ hoàn cảnh trong lồng của tôi hiện nay, và nói với chúng rằng : chim két của ta rất nhớ các bạn, nhớ cố hương. Có công bằng không khi nó đang bị tù túng còn các bạn lại bay nhảy vui vẻ trong vườn hồng .

    Khi đến Ấn Độ, người lái buôn tới một nơi có nhiều chim két. Nhưng khi ông chuyển lời hỏi thăm của con két nhà ông, thì một con chim đã ngã lăn ra đất như chết. Người lái buôn rất ngạc nhiên và nói :
    - Thật lạ lùng, tôi đã làm chết con két, tôi thật không nên chuyển lời nhắn gửi này.

    Rồi sau khi mua bán xong, ông trở về quê nhà, lòng đầy vui sướng. Ông phân phát quà đã hứa cho những đầy tớ và các người vợ của ông. Con chim két liền hỏi :
    - Hãy kể cho tôi nghe điều ông thấy, để tôi cũng có thể được vui sướng .
    Người lái buôn bắt đầu than vãn, bày tỏ sự hối tiếc của mình . Con chim két nài nỉ :
    - Hãy kể cho tôi nghe điều gì đã xảy ra. Vì đâu mà ông buồn như vậy .
    Người lái buôn trả lời :
    - Khi ta chuyển lời chú tới các bạn của chú, một trong những con chim đó đã lăn đùng ra chết, chính vì vậy mà ta buồn rầu .

    Vào ngay lúc đó, con chim két của người lái buôn cũng lăn đùng ra ngay trong lồng, bất động. người lái buôn lòng đầy buồn bã, la to :
    - Ôi chú chim có giọng ngọt ngào của ta, ôi bạn của ta. Điều gì đã xảy ra vậy? Chú là con chim mà ngay cả vua Salomon cũng không biết được con chim nào giống như vậy. ta đã mất đi kho tàng của mình ".

    Sau một hồi lâu than khóc, người lái buôn mở cửa lồng và ném chú chim ra cửa sổ. Tức khắc, chú chim liền bay và đậu ngay trên môt cành cây. người lái buôn còn ngạc nhiên hơn nữa, ông hỏi :
    - Hãy giải thích cho ta điều gì đã xảy ra vậy ?
    Chú chim trả lời :
    - Con chim két mà ông gặp ở Ấn Độ đã chỉ cho tôi cách ra khỏi lồng. Bằng gương của mình, anh ta đã cho tôi một lời khuyên. Anh muốn nói với tôi rằng: chú mày ở trong tù vì chú mày nói, hãy giả làm như chết đi.". Ôi Ông chủ của tôi, xin vĩnh biệt. Bây giờ tôi đi đây. Cả ông nữa, một ngày kia ông sẽ về lại cố hương của mình .

    Người lái buôn nói với con chim két :
    - Thượng Đế cứu chú . Chú cũng vậy, chú đang hướng dẫn ta. Cuộc hành trình này làm ta mãn nguyện, vì lý trí và linh hồn của ta cũng được phần của chúng nhờ biến cố này .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  16. #51
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Đồng xu

    Đồng xu

    Kho tàng truyện cổ của các làng nghề truyền thống Việt Nam
    có ghi lại truyện đúc chuông đồng :
    Một làng chuyên nghề đúc đồng
    đã quyết định đúc cho chùa của làng mình
    một chiếc chuông thật lớn và thật đẹp .
    Cả làng vui vẻ quyên góp tiền bạc và đồ đồng
    để thực hiện ý định tốt đẹp này.

    Có một ông cụ ăn mày đi ngang qua làng
    Nghe chuyện, cụ hăm hở xin góp một đồng xu,
    Nhưng dân làng chê ít nên không nhận,
    dù ông cụ có năn nỉ rằng :
    đó là tất cả những gì cụ kiếm được trong ngày hôm ấy.
    Sau cùng, cụ buồn rầu bỏ đi.

    Tới ngày chuông đúc xong.
    Mọi người trố mắt nhìn và buồn bã lắc đầu,
    không ai dám gióng lên tiếng chuông, sợ chuông bị vỡ.
    Vì trên chuông có một lỗ thủng,
    lỗ thủng nhỏ vừa bằng một đồng xu .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  17. #50
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Gò Bó

    Gò Bó


    Vị tôn sư hỏi một người khách tới thăm, ông sùng đạo
    nhưng lại đầy sợ hãi :
    - Tại sao ông lại lo âu đến như vậy ?
    - Tôi sợ mình không đạt tới ơn cứu độ
    - Vậy ơn cứu độ là gì ?
    - Là sự giải thoát, là sự phóng thích, là tự do.
    Vị tôn sư bật cười và nói :
    - Vậy ông bị bắt buộc phải được tự do ?
    Ông có chắc chắn rằng mình tự do không ?

    Ngay lúc đó người khách bớt căng thẳng và loại bỏ vĩnh viễn
    nỗi sợ hãi của mình .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  18. #49
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Cửa hàng " Sự Thật "

    Cửa hàng " Sự Thật "


    Tôi khó tin vào mắt của mình khi thấy tên của một cửa hàng :
    CỬA HÀNG SỰ THẬT . Ở đây, người ta bán sự thật .

    Cô bán hàng rất lịch sự; hỏi tôi muốn mua loại sự thật nào :
    Sự thật toàn thể ? Sự thật từng phần ?
    Dĩ nhiên là sự thật toàn thể rồi. Đừng có lừa bịp, đừng tránh
    né, đừng lý lẽ với tôi . Tôi muốn sự thật thuần khiết, rõ ràng
    và toàn vẹn. Cô ta chỉ cho tôi sang một quầy khác, nơi người
    ta bán sự thật toàn thể .

    Anh bán hàng ở quầy này chỉ cho tôi thấy bảng giá .
    - Thưa ông, giá cả món hàng này rất cao .
    - Bao nhiêu vậy ?
    Tôi hỏi anh khi quyết định có được sự thật toàn thể bằng mọi
    giá. Anh ta trả lời :
    - Nếu ông lấy cái này , ông sẽ phải trả bằng sự mất tất cả
    niềm yên tĩnh trong phần đời còn lại của ông .

    Tôi rời khỏi cửa hàng , đầy buồn bã .
    Tôi vẫn còn tìm kiếm chiếc ô dù cho những tin tưởng không
    khoan nhượng của mình .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  19. #48
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Đàn nhím sống chung bầy .

    Đàn nhím sống chung bầy .



    Vào một mùa hè, có một đàn nhím tới cư ngụ trong một khu rừng. Trời thật đẹp và đầy nắng ấm, đàn nhím chạy nhảy, chơi trốn tìm sau những khóm hoa, bắt những chú ruồi để ăn, và đêm thì nằm ngủ dài trên bãi cỏ.

    Khi mùa thu tới, chúng vui đùa chạy theo những chiếc lá rơi, lá rụng ngày càng nhiều; vào những đêm mát trời, chúng nằm ngủ yên trên đám lá rụng.

    Rồi mùa đông ập đến, thời tiết ngày càng lạnh, nước sông lợn cợn nổi băng, tuyết phủ đầy lá rừng. Và đàn nhím không chợp mắt được trong những đêm lạnh giá.

    Một buổi chiều nọ, chúng quyết định xích lại gần nhau cho ấm, nhưng chúng liền tức thì chạy tán loạn trong rừng do bị thương nơi mũi và chân ,vì những chiếc lông nhọn của nhau. Chúng lại thử rón rén sáp lại gần nhau, nhưng rồi lại bị đâm đau và chạy trốn, lần nào cũng thế. Dầu vậy, chúng vẫn nhất định phải tìm cách xích lại gần nhau : như những con chim sáp lại để giữ hơi ấm, như bầy thỏ, như bầy chuột chũi, như tất cả các thú rừng .

    Dần dần, từ buổi chiều này qua chiều khác, nhẹ nhàng từng chút từng chút. Để giữ hơi ấm mà không làm nhau bị thương, đàn nhím sáp lại gần nhau khi hạ những chiếc lông nhọn của mình xuống, với sự cẩn thận hết mức và đã tìm được khoảng cách cần thiết cho nhau.

    Và gió bấc thổi không làm chúng lạnh nữa, chúng có thể ngủ yên và ấm áp bên nhau, chung một bầy .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  20. #47
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default THIÊN CHÚA DỰNG NÊN TRỜI ĐẤT

    THIÊN CHÚA DỰNG NÊN TRỜI ĐẤT
    Sách Sáng Thế chương 1, câu 1-28


    Ngày xưa khi chưa có trời và đất, bóng tối bao trùm vực thẳm, Thần Khí Thiên Chúa bay lượn trên nước.

    Thiên Chúa phán: "Hãy có ánh sáng". Liền có như vậy. Thiên Chúa tách ánh sáng ra khỏi bóng tối. Ánh sáng là ban ngày, và bóng tối là ban đêm. Đó là ngày thứ nhất.

    Thiên Chúa lại phán: "Phải có bầu trời ở phía trên để chia với nước ở phía dưới. Nước dưới bầu trời phải tụ lại một nơi là biển, còn chỗ cạn nhô ra là đất liền". Tức thì liền có như vậy. Đó là ngày thứ hai.

    Thiên Chúa lại phán: "Đất phải mọc lên nhiều cây cối xanh tươi, nở hoa, kết trái tuỳ theo loại, và mang hạt giống". Tức thì liền có như vậy.Đó là ngày thứ ba.



    Thiên Chúa lại phán: "Phải có vầng ánh sáng trên trời, phân biệt ngày và đêm". Thiên Chúa cho có mặt trời chiếu sáng ban ngày, mặt trăng và muôn ngàn vì sao, tinh tú chiếu sáng ban đêm. Tức thì iền có như vậy. Đó là ngày thứ tư.

    Thiên Chúa lại phán: "Nước phải sinh ra nhiều loài tôm cá, và trên trời phải có nhiều chim cò bay lượn". Chúa chúc phúc cho chúng sinh sản thật nhiều. Tức thì iền có như vậy. Đó là ngày thứ năm.

    Thiên Chúa lại phán: "Đất phải sinh ra nhiều thú vật, gia súc, các loài bò sát và côn trùng". Liền có như vậy. Thấy tốt đẹp và Thiên Chúa phán: " Ta hãy làm ra con người có nam, có nữ giống hình ảnh của Ta, để họ làm chủ mọi thứ trên mặt đất". Thiên Chúa sẽ chúc phúc cho họ sinh sản ra nhiều trên mặt đất. Đó là ngày thứ sáu.

    Sau khi hoàn thành việc tạo dựng trời đất. Ngày thứ bảy Thiên Chúa nghỉ ngơi. Thiên Chúa chúc lành cho ngày thứ bảy và thánh hóa ngày đó.
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  21. #46
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Giếng Sao

    T

    rên đường tới Bê lem có một cái giếng goi là giếng sao. Truyền thuyết kể rằng khi ba vua trên đường tìm đến hang đá, đã mất dấu ngôi sao chỉ đường. Khi dừng lại đây cho lạc đà uống nước, họ lại tìm thấy ngôi sao, phản chiếu từ giếng nước .

    Đa-vít là một cậu bé chăn cừu nghèo nàn, mà chiếc sáo đeo nơi cổ cũng có giá trị như chính cuộc đời cậu bé, cậu quý nó lắm và hằng ngày, khi đi chăn cừu, cậu vẫn thổi sáo cho chúng nghe. Đêm nay, cậu đang ngồi mơ màng ngày nào đó cậu sẽ trở thành người giầu có; để được hạnh phúc khi được no bụng mỗi ngày và để cha cậu được chữa khỏi bệnh. Cậu nghĩ tới "cái giếng của những điều ước " trên đường đi Bê-lem, một giếng nước trong trẻo và tỏa sáng. Người ta đồn rằng : nếu ai đứng gần giếng lúc nửa đêm và cầu nguyện cùng Thiên Chúa với một con tim tinh tuyền, họ sẽ được như ước nguyện. Cái khó là phải có con tim tinh tuyền và khi có nó,người ta sẽ thấy ước nguyện của mình phản chiếu trong giếng nước : có thể là hình ảnh của một ai đó mà mình rất yêu thương, hay là vàng bạc cứu mình khỏi bị phá sản, và người ta thì thầm rằng: có thể thấy ngay cả khuôn mặt của Thiên Chúa nữa. Nhưng trong số những người mà Đa–vít quen biết, cậu chưa từng gặp ai đạt được ý nguyện, dù họ có chắp đôi tay lại cầu nguyện và ước ao nhiều điều . Dù sao cậu cũng phải thử, mặc cho tim cậu có tinh tuyền hay không. Cậu rời nhà và đi về phía giếng nước .

    Bỗng nhiên cậu thấy sợ bóng tối, sự cô độc, cơn lạnh, và bầu trời bao la. Cậu chưa bao giờ ra khỏi nhà lúc trời tối thế này. cậu nghĩ ngay tới Ê–li, đứa bạn chăn cừu, nó đang trú ở một hang động gần đó với bầy cừu, chắc Ê–li sẽ tháp tùng cậu tới giếng nước, rồi còn cả các bạn khác nữa. Khi tới gần hang động, cậu cất tiếng gọi các bạn, nhưng chẳng có ai trả lời. Cậu bỗng giật mình khi thấy một người lạ cao lớn đang ngồi trên tảng đá, giữa đàn cừu, lạ làm sao là bầy cừu như chẳng sợ hãi gì, chúng như tin tưởng và yêu mến người lạ .

    - Chào cậu bé, thật là một đêm tuyệt đẹp !
    - Chào ông ! Vâng, đêm thật đẹp… nhưng những đứa trẻ khác : Ê–li, Gia-cóp và Tô–bi, chúng đâu cả rồi ?
    - Chúng đã đi Bê–lem, đi dự một lễ hội lớn.
    - Lễ Hội à. Thế mà chúng không rủ tôi đi – Đa–vít bất nhẫn kêu lên – chúng thật ích kỷ .
    - Chúng khá vội vã, mọi chuyện đều diễn ra một cách bất ngờ .
    - Nhưng tôi nghĩ rằng chúng không có quà để mang theo chắc ? - Đa–vít nói - sẽ thật ngại khi không có quà, chính vì vậy mà chúng không rủ tôi đi .
    - Chúng đã mang những gì chúng có thể mang - người lạ đáp - một chiếc gậy chăn cừu, một cái áo, một ổ bánh .
    - Lẽ ra chúng không được đi – Đa–vít cằn nhằn với giọng khinh miệt và bất bình - thật là có tội khi người mục tử lại bỏ bầy cừu của mình, bầy cừu dễ bị bọn trộm bắt mất .
    - Chúng hoàn toàn có lý khi đi đến đấy - người lạ nói – tôi đã thay chúng .
    - Nhưng ông chỉ có một mình, cần phải có nhiều người mới địch được họ .
    - Còn tôi thì tin rằng cỡ tôi có thể đấu được với họ - người lạ mỉm cười - bất kể họ đông bao nhiêu .

    Ông ta khẳng định và không tự khoe khoang , Đa–vít rùng mình trước sự tin tưởng bình thản biểu lộ qua giọng nói, cậu cũng rờn rợn khi cảm thấy sức mạnh của cánh tay và đầu gối của người lạ khi tỳ lên ai đó, cậu thì thầm trong nỗi sợ hãi đầy ngưỡng mộ :
    - Thưa ngài , ngài đã giao chiến nhiều trận rồi à ?
    - Thật không tệ !
    - Ngài đã đánh với ai vậy, bọn man rợ ư ?
    - Với quỷ sứ và các thần dữ của nó - người lạ uể oải trả lời .
    - Vậy ngài là ai ? Ngài không phải là một mục đồng .
    - Ta là một người lính, tên ta là Mi–ca–e , thế còn cậu tên gì ?
    - Cháu tên Đa–vít - cậu bé thì thầm – và bỗng nhiên cậu nhắm mắt lại vì bị chói trước khuôn mặt của người lạ… Nếu ông ta là lính, vậy thì phải có một vị vua thật sự giữa những người lính.
    - Nói cho tôi biết cậu đi đâu vậy, Đa–vít ?

    Đa–vít tin tưởng và kể hết cho người lạ nghe về cơn bệnh của cha, những giọt nước mắt của mẹ,cơn đói của anh em cậu, ngôi nhà lạnh lẽo không có củi lửa và dầu gần cạn . Cậu kể về ước mơ được giầu có để giúp mọi người, về chiếc giếng của những nguyện ước .
    - Nhưng cháu không định đi đến đó một mình, cháu muốn rủ Ê–li cùng đi, , mà bây giờ nó đã đi dự lễ sinh nhật mất rồi.
    - Vậy cậu dám đi một mình không? Cậu không sợ chứ .
    - Đương nhiên là cháu không sợ - Đa–vít khoe khoang.
    - Phải, đương nhiên là cậu không sợ. Tôi nhắc cậu rằng những người mang tên Đa–vít luôn luôn can đảm. Cậu có nhớ vua Đa–vít đã từng chiến đấu với sư tử và gấu,khi ngài chỉ là một mục đồng như cậu không ?
    - Nhưng Chúa hướng dẫn và che chở ông ta.
    - Chúa cũng là người hướng dẫn và che chở cho cậu.
    - Cháu không có cảm tưởng là Ngài che chở cháu.
    - Cậu chưa lên đường – Mi–ca–e bật cười nói – làm sao Ngài là Đấng che chở cho cậu khi cậu không gặp điều gì chống đối, cản trở. Làm sao Ngài là người dẫn đường khi cậu chưa khởi hành ? Lên đường mau đi thôi, cậu bé .
    Khi ra đi, tai cậu còn nghe văng vẳng lời dặn dò "Hãy thổi sáo lên nếu cậu sợ.Vì âm nhạc là tiếng tin tưởng của con người vào sự bảo vệ của Chúa;cũng như ơn cam đảm sẽ là tiếng của Thiên Chúa đáp trả ".

    Đa–vít lên đường và cậu nhảy lên khi thấy giếng nước chỉ còn cách cậu có vài bước chân.Cậu lao đến, nhìn xuống giếng. Trong vùng đất khô cằn , nóng bức này, nước thật quý giá, là nguồn tăng trưởng, là dòng thanh tẩy, chữa lành mọi bệnh tật, gìn giữ sự sống. Thật không ngạc nhiên khi người ta tới đây cầu nguyện,mong những ước mơ được thực hiện. "Hãy an tâm, hỡi dân Ta, hãy an tâm ". Dường như có tiếng hát từ rừng cây ô-liu, như chính những cây cối đang hát, không phải là cho đôi tai mà là cho tâm hồn :"Ngài sẽ nuôi đàn chiên của Ngài như một người mục tử, Ngài tụ họp các con chiên trong cánh tay và ẵm chúng vào lòng. Ôi Vị Cố vấn tuyệt vời !Thiên Chúa quyền năng! Người Cha vĩnh cửu , Hoàng tử hoà bình ". Đa–vít nghĩ thêm : một Thiên Chúa lo lắng cho những chiên con đến như thế, chắc chắn Ngài cũng sẽ săn sóc người cha đau ốm, người mẹ đang rơi lệ và những em nhỏ đang đói. Cậu úp mặt vào đôi tay, cầu xin Chúa cho cậu nhiều vàng bạc để mua thức ăn, cả dầu và rượu vang cho ngôi nhà của cậu trên đồi kia. Cậu khẩn khoản cầu nguyện như quên hết mọi chuyện trừ ước muốn của lòng cậu, quên nỗi sợ hãi, giá lạnh, đêm tối. Cậu chỉ nhìn thấy đêm đen trong đôi mắt nhắm tịt và không nghe gì ngoài những lời thì thầm đến thất vọng của mình.

    Khi đã thanh thản một chút, như đứa bé mới thức giấc, cậu mở mắt và nhìn vũng nước trong giếng qua những ngón tay. Lời cầu của cậu có được chấp nhận không ?Cậu đã cầu nguyện với con tim tinh tuyền chưa ? Có gì lấp lánh trong giếng không? Cậu bỏ tay xuống và nhìn vào giếng . Phải chính là vàng, những vòng vàng loang trên mặt nước như những ngôi sao rơi xuống tự trời cao. Cậu hét lên mừng rỡ và cúi sâu hơn như muốn đôi môi mình chạm vào những đồng tiền vàng tưởng tuợng đổ đầy ước mơ của lòng mình . Bỗng chốc, tiếng hét mừng rỡ này đổi thành tiếng hét sợ hãi, khi cậu nhìn thấy một khuôn mặt râu ria rám nắng của con người phản chiếu trong giếng nước. Vậy là Thiên Chúa không bảo vệ cậu , là kẻ cướp sắp bắt cậu; cậu sợ hãi quay lại .
    - Đừng la, cậu bé. Ta không làm hại cậu đâu .
    Một người lạ nắm và lắc nhẹ vai cậu để trấn an :
    - Ta chỉ muốn nhìn qua vai cậu để xem cậu thấy cái gì mà chăm chú đến thế thôi.

    Giọng nói trầm trầm , ân cần, pha chút âm sắc ngoại quốc, đã xua tan sợ hãi nơi Đa–vít. Cậu nhìn người lạ mặc áo chàng đỏ thắm với thắt lưng bằng vàng, cả chiếc khăn xanh quấn trên đầu cũng nạm vàng , cậu nghĩ rằng chính những vòng vàng này phản chiếu trong giếng nước. Rồi cậu lại thấy nhiều người mang đuốc, những lạc đà, và thêm hai người phục sức lộng lẫy. Đoàn người này phải thuộc về vua Sa–lô–mông trong vinh quang của ngài…Chắc chắn những người này là những vị vua.
    - Cậu tìm gì mà chăm chú vậy, cậu bé - người lạ hỏi .
    - Thưa ngài, con tìm điều nguyện ước của lòng con .
    - Thật vậy à? - người lạ hỏi – đây là cái giếng thần diệu à ? .
    - Dạ, người ta nói rằng nếu ngài cầu xin Chúa với lòng thành về ước nguyện của lòng mình, và nếu Chúa chấp nhận, ngài sẽ thấy nó trong nước giếng .
    - Vậy cậu đã thấy điều mình ước chưa ?
    - Các ngài đã tới và cháu chỉ thấy các ngài thôi ạ.
    Một trong những vị vua, với bộ râu trắng,mặc áo màu xanh biển,nghe chuyện mỉm cười nói :
    - Chúng tôi mất dấu một ngôi sao, liệu chúng tôi có tìm thấy nó trong giếng của cậu hay không ?
    Đa–vít nghĩ cụ già nói đùa, vì ba vị vua cần ngôi sao đó để làm gì , nhưng nhìn vào đôi mắt đẹp của cụ, cậu thấy rõ nỗi buồn và sự bối rối .
    - Thưa ngài, nếu như ngài có con tim tinh tuyền.
    Cụ già quay sang vị vua thứ ba, một người thanh niên với làn da trắng của trẻ thơ và đôi mắt vui tươi rực sáng .
    - Gát-pa, chú trẻ nhất và có quả tim tinh tuyền, chú nhìn thử xem .
    - Đây chỉ là chuyện đàn bà – Gát-pa cười dỡn nói – chúng ta đã hai mươi lần mất đi ngôi sao này ,và cả hai mươi lần chúng ta lại tìm thấy nó trong đêm tối. Tại sao bây giờ chúng ta lại phải tìm nó trong chiếc giếng đây ?
    - Dù sao cũng cứ cầu nguyện - vị vua già nói với giọng nghiêm nghị - cầu nguyện và nhìn xem.
    Gát-pa vâng lời đi về phía giếng, cầu nguyện và cúi mình trên giếng nước :
    - Tôi chỉ thấy một mảng trời và tất cả những vì sao tụ tập. Không… à ,có – chàng dừng lại và cất tiếng la chiến thắng – Tôi đã tìm thấy, cụ Men-ki–o ơi, nó rực sáng giữa đáy giếng kìa.
    Gát-pa đứng thẳng,ngửa đầu ra sau, đôi tay đưa lên trời : kìa, kìa !
    Đa–vít và những vị vua nhìn theo, nhận ra một ngôi sao rực rỡ hơn những vì sao đang vây quanh.
    - Nhìn kìa – Đa–vít la to – nó tỏa ánh sáng trên Bê –lem .
    - Ngợi khen Chúa - Vị vua già run rẩy nói, đôi tay chắp trước ngực .
    - Bê–lem - một vị vua khác nói – đây là điểm cuối cuộc hành trình của chúng ta .

    Giọng nói mệt mỏi của ông khiến Đa–vít nghĩ rằng những vị vua này đã đến từ một nơi rất xa, những bộ vương phục của họ lấm bụi đường và khuôn mặt họ hằn lên nét mệt mỏi. Đa–vít thầm nghĩ : thật như điên rồ, không một người tỉnh táo nào lại đến từ một nơi xa tới vậy để thăm một chỗ không quan trọng như Bê–lem. Cậu mến họ và không muốn mất họ .
    - Con sẽ dẫn các ngài đến Bê–lem .
    - Phải - người bạn của cậu nói - cậu sẽ ngồi trên lạc đà , ngay trước ta, và sẽ là người dẫn đường cho cả đoàn .

    Ngồi trên lưng lạc đà trong đêm huyền diệu này, Đa –vít thật hạnh phúc. Cậu lấy ống sáo ra và bắt đầu thổi một bài nhạc vui. Khi ngừng lại để lấy hơi, cậu nói :
    - Thật rất tốt khi hát lúc đi đường, các ngài ạ, vì âm nhạc là tiếng tin tưởng vào sự che chở của Chúa, cũng như ơn cam đảm là tiếng Chúa đáp lại sự tin tưởng đó .
    - Ban-ta–da, ông có một đứa trẻ chín chắn đằng trước ông – Men-ki–o nói .
    Không phải cháu nghĩ ra điều đó đâu – Đa–vít nói rất thành thật – có một người trên cao, ở trên đồi kia đã nói cho cháu. Ông ta đã tới để canh giữ đàn cừu cho Ê–li và các mục đồng khác có thể mang quà của chúng tới dự lễ hội ở Bê–lem.
    - Mọi người đều có mặt ở Bêlem chiều nay sao ?- Ban-ta –da nhỏ nhẹ hỏi .
    Những vị vua của sa mạc với những huyền bí của họ, những mục đồng trên đồi với tính đơn sơ, và một cậu bé với tài âm nhạc .
    - Ngài muốn nói rằng chúng ta sẽ đến cùng một nơi sao ?- Đa–vít vội vàng hỏi – Các ngài cũng đi dự lễ hội à? Và con, con cùng đi với các ngài à ?
    - Có một vị vua đã sinh ra – Ban-ta–da nói – và chúng tôi đến để triều bái người.. .

    Một vị vua. Thế giới như đầy các vua vào chiều nay, những vị vua đã thực hiện các việc cũng lạ lùng, như chăn giữ đàn cừu, lữ hành trên đường xa đầy bụi bậm và mệt mỏi. Đa-vít bỗng cảm thấy thất vọng khi tính tóan rằng mình không thể tới đó…Vì làm sao vào một cung điện lớn với quần áo rách rưới, với đôi chân trần dơ bẩn được. Người ta sẽ không cho cậu vào, họ sẽ thả chó. Cậu cắn chặt đôi răng và cố ngăn đôi dòng lệ chực trào ra, nhưng rồi cậu lại phải cúi xuống để Ban ta-da khỏi nhìn thấy nó dòng nước mắt. Đã tới thành Bê–lem, Đa –vít hỏi nhỏ :
    - Chúng ta đi lối nào đây ?
    - Chúng ta cứ theo ngôi sao – Ban-ta –da đáp .
    Đa–vít nhìn lên trời, ngôi sao đang ở bên phải của đoàn, giãi ánh sáng trên khu vực mà những người nghèo đang trú ngụ : những ngôi nhà, những hang động tồi tàn .
    - Vị vua mới sinh ra không thể ở đây được – Đa–vít chán chường nói - chỉ có những người nghèo mới ở chỗ này thôi .
    Nhìn kìa – Ban-ta–da nói .
    Đa vít nhìn ngôi sao như đang treo trên một ngôi nhà nhỏ cuối đường,toả sáng rực trên mái.
    - Ngôi sao thật lầm lẫn – Đa–vít nói – khi tin rằng vị vua sinh ra ở đây .

    Nhưng không ai chú ý đến nó. Một sự kính sợ như bao trùm ba vua. Trong im lặng, đoàn lữ hành dừng lại bên ngoài ngôi nhà. Sự kính sợ cũng lan sang Đa –vít. Những khuôn mặt như rực sáng từ những ngọn lửa bên trong. Các người đầy tớ kính cẩn đặt vào tay ba vua : vàng, nhũ hương, mộc dược, những món quà của ngày đại lễ.
    - Nhưng đây là chuồng súc vật – Đa –vít thì thào – Ngài không thể sinh ra ở nơi đây .
    Không ai trả lời nó vì cửa đã mở ra, ba vua đầu cúi xuống, đi qua ánh sáng để vào và cửa nhà khép lại, để Đa vít đứng ngoài với các gia nhân và lạc đà .

    Đa–vít tò mò nhìn qua một lỗ hổng : rõ là không có một vị vua mới sinh, chỉ có ít súc vật và vài người nghèo như cậu. Một phụ nữ có khuôn mặt xanh xao và mệt mỏi, mỉm cười với những người đang quỳ gối, một nụ cười đẹp và ân cần mà cậu chưa từng thấy bao giờ. Rồi có một người đàn ông râu sậm đang cầm một chiếc đèn treo, giơ trên máng cỏ. Có cả Ê–li, Gia–cóp và Tô–bi đang quỳ gối, đàng trước chúng là cây gậy chăn cừu, chiếc áo khoác, và ổ bánh mì. Bên cạnh những người bé nhỏ đó là ba vị vua đầy vinh quang đang quỳ với những món quà quý giá của họ. thực như không có một hàng rào nào giữa những người giầu và người nghèo, không có sự khác biệt nào giữa những giá trị của gỗ, bánh ăn, và vàng của những bậc vương giả.

    Nhưng có gì trên máng cỏ mà thu hút họ đến thế. Đa–vít ngạc nhiên khi nhìn thấy một hài nhi mới sinh, quấn trong khăn. Bình thường, cậu không thích những em bé, nhưng vừa nhìn thấy hài nhi này, cậu cảm thấy có một sự kính sợ, cậu cúi đầu và nhắm mắt lại như bị loà đi bởi một vị vua có đôi mát như ánh lửa, ngồi trên ngai có cầu vồng bao quanh. Đây là một vị vua, hài nhi ngủ trong máng của bò lừa…Điều đánh động Đa–vít, là ở mọi nơi mà nó gặp những vị vua trong đêm nay, nơi đây là nơi lạ lùng hơn cả.
    Và lúc đó, cậu mừng rỡ la lên. Khi tới đây cậu đã khóc vì nghĩ rằng một đứa bé bụi bặm, đi chân đất, không thể dự lễ hội của các vị vua. nay cậu yên tâm và nhẹ đẩy cửa để bước vào nhà. Nhưng rồi khi chợt nghĩ tới món quà phải dâng tặng, cậu chả có gì ngoài chiếc sáo quý giá như cuộc đời của mình, cậu lại nhẹ quay trở ra. Bỗng người mẹ mặc áo xanh như biết có cậu đến, mẹ ngẩng đầu lên và nhìn cậu với một nụ cười tỏa sáng hưá hẹn; còn người đàn ông râu sậm hạ đèn cầm trên tay xuống, ánh sáng chan hoà trong chuồng súc vật với hài nhi như là tâm điểm của ánh sáng, như chính mặt trời .
    Đa –vít không thể ở trong bóng tối khi mặt trời tỏa sáng. Không một hi sinh nào là to lớn đối với mặt trời , ngay cả ống sáo nhỏ quý giá như chính cuộc đời của cậu, nếu như cậu có thể ở trong ánh sáng . Cậu chạy tới phía trước, phũ phàng đẩy Ban-ta–da và Tô–bi để kiếm lối vào, rồi vui vẻ đặt ống sáo trước máng cỏ,giữa chiếc tráp chạm trổ vương giả của Ban-ta–da và ổ bánh khiêm tốn của Tô-bi. Cậu còn quá nhỏ để hiểu rằng những món quà đang bày ra trong lễ hội này là biểu tượng của những gì con người cần để sống trên mặt đất : áo để trú thân, bánh làm lương thực, cây gậy để làm việc, và nhạc cụ để tạo sự can đảm hoàn thành mọi thứ. Và những món quà vương giả :vàng, nhũ hương, mộc dược, chúng tượng trưng cho những phẩm chất cao trọng của vương quyền, chức tư tế và sự khôn ngoan. Đa –vít không nghĩ gì cả, cậu chỉ cảm thấy tinh thần và thể xác đang đầy sức mạnh và sinh khí. Cậu ngắm nhìn hài nhi, toàn thể con người cậu hòa lẫn trong sự tôn thờ .

    Và mọi chuyện kết thúc, Đa–vít rời khỏi Bêlem với Ê–li, Gia-cóp và Tô–bi .
    - Lạc đà của tôi đâu - cậu bất nhẫn hỏi – khi tới Bê–lem, tôi là một người dẫn đường, có ba vị vua và những gia nhân của họ, cả những ngọn đuốc, đi theo .
    - Phải, bây giờ mày mất họ rồi – Ê–li nói – Ba vua đang còn ở Bê–lem. Khi chúng tao thấy mày ở chuồng bò lừa, chúng tao nghĩ sẽ vội dẫn mày về với mẹ đây .
    - Tôi không muốn mẹ - Đa–vít càu nhàu – tôi muốn lạc đà của tôi cơ .
    Im đi nhóc con và nhanh chân lên, tao còn phải trở về với bầy cừu .
    - Bê.. ê…ê…- Đa–vít trêu chọc và lùi lại phía sau .

    Cậu lùi lại phía sau để có thể tới giếng nước một mình. Cậu không được gì trong cuộc hành trình đêm nay, lại đâm ra nghèo hơn vì mất đi ống sáo. Cậu chả có gì cả , Đa–vít ngồi trên cỏ và khóc ngon lành. Nhưng những tiếng nức nở bỗng ngưng bặt khi mặt cậu chạm vào đám cỏ trên mặt đất; đất trải rộng, cứng và lạnh,như đang nâng đỡ cậu với một sức mạnh đáng tin cậy. Và bỗng nhiên cậu tin rằng mình đang nghe giọng nói nhỏ nhẹ trong cỏ "Ai gieo trong giòng lệ sẽ gặt hái niềm vui ", "Ai ra đi và rơi lệ khi mang hạt giống quý giá, chắc chắn sẽ trở về, tay mang mầm sống trong hân hoan ".

    Cậu lấy lại can đảm, đứng dậy và lảo đảo đi về phía giếng nước. Cậu không cầu nguyện để được giầu có,không tìm trong lòng mình điều ước muốn nữa, cậu chỉ đi rửa mặt, vì không muốn mẹ và gia đình thấy những vết bẩn của giòng lệ trên mặt. Nếu cậu không thể trở về nhà với những túi xách đựng đầy vàng và hàng ngàn lạc đà, chiên cừu; thì ít nhất cậu sẽ về với bộ mặt sạch sẽ và vui vẻ để khích lệ họ .

    Những tiếng khua động lúc rửa mặt đã làm cậu không nghe thấy tiếng lạc đà đang hấp tấp chạy tới ; và những vòng khuấy động trên mặt nước đã giấu ẩn khuôn mặt của một người trong giếng, cho tới khi những vòng nước tan đi, tỏ hiện rõ một khuôn mặt ngăm đen, được tô điểm thêm bằng những đồ vàng lóng lánh. khi Đa-vít nhận ra đôi mắt đang hấp háy, cậu như lặng đi, không tin vào mình, rồi cậu quay phắt lại với tiếng reo .

    - Cậu tưởng rằng tôi quên cậu sao, cậu bé ? – Ban-ta–da cười nói – tôi không quên người dẫn đường tài ba như vậy đâu. Khi cậu rời khỏi hang đá, tôi đã đuổi theo nhanh chừng nào có thể . Nhìn xem, tôi có gì cho cậu nè .
    Nhà vua trao cho Đa –vít một túi xách, Đa vít mở ra, thấy những đồng vàng rực rỡ với ánh bình minh…Chừng này vàng có thể mua thuốc cho cha, thức ăn cho gia đình và sự ấm áp cho mọi người trong một thời gian lâu lắm. Cậu không tìm được lời nào để bày tỏ lòng biết ơn, nhưng khuôn mặt cậu lúc ngước lên khi nhìn Ban-ta–da, với đôi mắt và cái miệng tròn vo đầy kinh ngạc như những đồng vàng, đã chính là lời ca ngợi .
    Ban-ta–da cười và vỗ vai cậu :
    - Khi ta thấy cậu tặng chiếc sáo cho vị vua nhỏ, ta đã nguyền rằng cậu sẽ không trở về tay không…Ta tin rằng vị Vua nhỏ đã đặt ý nghĩ đó trong đầu ta…Bây giờ ta phải về lại quê hương mình, cậu cũng trở về nhà cậu, nhưng chúng ta không quên nhau…vĩnh biệt cậu bé của ta .

    Khi leo lên đồi, băng qua những rặng ô –liu, Đa –vít không còn sợ trộm cướp nữa vì cậu quá hạnh phúc. Cậu nghĩ rằng cây cối lại đang hát dưới gió sớm xôn xao :"Hãy lấy lại can đảm, hãy lấy lại can đảm, hỡi dân ta ". Lúc cậu đi qua những rặng cây, cậu thấy những ngọn đồi trải dài nạm đầy hoa hồng và huệ đồng trong bình minh. Và dường như chính những ngọn đồi cũng đang cầu nguyện :

    - " Vinh danh Chúa…Vinh danh Chúa …" .



    T
    rên đường tới Bê lem có một cái giếng goi là giếng sao. Truyền thuyết kể rằng khi ba vua trên đường tìm đến hang đá, đã mất dấu ngôi sao chỉ đường. Khi dừng lại đây cho lạc đà uống nước, họ lại tìm thấy ngôi sao, phản chiếu từ giếng nước .

    Đa-vít là một cậu bé chăn cừu nghèo nàn, mà chiếc sáo đeo nơi cổ cũng có giá trị như chính cuộc đời cậu bé, cậu quý nó lắm và hằng ngày, khi đi chăn cừu, cậu vẫn thổi sáo cho chúng nghe. Đêm nay, cậu đang ngồi mơ màng ngày nào đó cậu sẽ trở thành người giầu có; để được hạnh phúc khi được no bụng mỗi ngày và để cha cậu được chữa khỏi bệnh. Cậu nghĩ tới "cái giếng của những điều ước " trên đường đi Bê-lem, một giếng nước trong trẻo và tỏa sáng. Người ta đồn rằng : nếu ai đứng gần giếng lúc nửa đêm và cầu nguyện cùng Thiên Chúa với một con tim tinh tuyền, họ sẽ được như ước nguyện. Cái khó là phải có con tim tinh tuyền và khi có nó,người ta sẽ thấy ước nguyện của mình phản chiếu trong giếng nước : có thể là hình ảnh của một ai đó mà mình rất yêu thương, hay là vàng bạc cứu mình khỏi bị phá sản, và người ta thì thầm rằng: có thể thấy ngay cả khuôn mặt của Thiên Chúa nữa. Nhưng trong số những người mà Đa–vít quen biết, cậu chưa từng gặp ai đạt được ý nguyện, dù họ có chắp đôi tay lại cầu nguyện và ước ao nhiều điều . Dù sao cậu cũng phải thử, mặc cho tim cậu có tinh tuyền hay không. Cậu rời nhà và đi về phía giếng nước .

    Bỗng nhiên cậu thấy sợ bóng tối, sự cô độc, cơn lạnh, và bầu trời bao la. Cậu chưa bao giờ ra khỏi nhà lúc trời tối thế này. cậu nghĩ ngay tới Ê–li, đứa bạn chăn cừu, nó đang trú ở một hang động gần đó với bầy cừu, chắc Ê–li sẽ tháp tùng cậu tới giếng nước, rồi còn cả các bạn khác nữa. Khi tới gần hang động, cậu cất tiếng gọi các bạn, nhưng chẳng có ai trả lời. Cậu bỗng giật mình khi thấy một người lạ cao lớn đang ngồi trên tảng đá, giữa đàn cừu, lạ làm sao là bầy cừu như chẳng sợ hãi gì, chúng như tin tưởng và yêu mến người lạ .

    - Chào cậu bé, thật là một đêm tuyệt đẹp !
    - Chào ông ! Vâng, đêm thật đẹp… nhưng những đứa trẻ khác : Ê–li, Gia-cóp và Tô–bi, chúng đâu cả rồi ?
    - Chúng đã đi Bê–lem, đi dự một lễ hội lớn.
    - Lễ Hội à. Thế mà chúng không rủ tôi đi – Đa–vít bất nhẫn kêu lên – chúng thật ích kỷ .
    - Chúng khá vội vã, mọi chuyện đều diễn ra một cách bất ngờ .
    - Nhưng tôi nghĩ rằng chúng không có quà để mang theo chắc ? - Đa–vít nói - sẽ thật ngại khi không có quà, chính vì vậy mà chúng không rủ tôi đi .
    - Chúng đã mang những gì chúng có thể mang - người lạ đáp - một chiếc gậy chăn cừu, một cái áo, một ổ bánh .
    - Lẽ ra chúng không được đi – Đa–vít cằn nhằn với giọng khinh miệt và bất bình - thật là có tội khi người mục tử lại bỏ bầy cừu của mình, bầy cừu dễ bị bọn trộm bắt mất .
    - Chúng hoàn toàn có lý khi đi đến đấy - người lạ nói – tôi đã thay chúng .
    - Nhưng ông chỉ có một mình, cần phải có nhiều người mới địch được họ .
    - Còn tôi thì tin rằng cỡ tôi có thể đấu được với họ - người lạ mỉm cười - bất kể họ đông bao nhiêu .

    Ông ta khẳng định và không tự khoe khoang , Đa–vít rùng mình trước sự tin tưởng bình thản biểu lộ qua giọng nói, cậu cũng rờn rợn khi cảm thấy sức mạnh của cánh tay và đầu gối của người lạ khi tỳ lên ai đó, cậu thì thầm trong nỗi sợ hãi đầy ngưỡng mộ :
    - Thưa ngài , ngài đã giao chiến nhiều trận rồi à ?
    - Thật không tệ !
    - Ngài đã đánh với ai vậy, bọn man rợ ư ?
    - Với quỷ sứ và các thần dữ của nó - người lạ uể oải trả lời .
    - Vậy ngài là ai ? Ngài không phải là một mục đồng .
    - Ta là một người lính, tên ta là Mi–ca–e , thế còn cậu tên gì ?
    - Cháu tên Đa–vít - cậu bé thì thầm – và bỗng nhiên cậu nhắm mắt lại vì bị chói trước khuôn mặt của người lạ… Nếu ông ta là lính, vậy thì phải có một vị vua thật sự giữa những người lính.
    - Nói cho tôi biết cậu đi đâu vậy, Đa–vít ?

    Đa–vít tin tưởng và kể hết cho người lạ nghe về cơn bệnh của cha, những giọt nước mắt của mẹ,cơn đói của anh em cậu, ngôi nhà lạnh lẽo không có củi lửa và dầu gần cạn . Cậu kể về ước mơ được giầu có để giúp mọi người, về chiếc giếng của những nguyện ước .
    - Nhưng cháu không định đi đến đó một mình, cháu muốn rủ Ê–li cùng đi, , mà bây giờ nó đã đi dự lễ sinh nhật mất rồi.
    - Vậy cậu dám đi một mình không? Cậu không sợ chứ .
    - Đương nhiên là cháu không sợ - Đa–vít khoe khoang.
    - Phải, đương nhiên là cậu không sợ. Tôi nhắc cậu rằng những người mang tên Đa–vít luôn luôn can đảm. Cậu có nhớ vua Đa–vít đã từng chiến đấu với sư tử và gấu,khi ngài chỉ là một mục đồng như cậu không ?
    - Nhưng Chúa hướng dẫn và che chở ông ta.
    - Chúa cũng là người hướng dẫn và che chở cho cậu.
    - Cháu không có cảm tưởng là Ngài che chở cháu.
    - Cậu chưa lên đường – Mi–ca–e bật cười nói – làm sao Ngài là Đấng che chở cho cậu khi cậu không gặp điều gì chống đối, cản trở. Làm sao Ngài là người dẫn đường khi cậu chưa khởi hành ? Lên đường mau đi thôi, cậu bé .
    Khi ra đi, tai cậu còn nghe văng vẳng lời dặn dò "Hãy thổi sáo lên nếu cậu sợ.Vì âm nhạc là tiếng tin tưởng của con người vào sự bảo vệ của Chúa;cũng như ơn cam đảm sẽ là tiếng của Thiên Chúa đáp trả ".

    Đa–vít lên đường và cậu nhảy lên khi thấy giếng nước chỉ còn cách cậu có vài bước chân.Cậu lao đến, nhìn xuống giếng. Trong vùng đất khô cằn , nóng bức này, nước thật quý giá, là nguồn tăng trưởng, là dòng thanh tẩy, chữa lành mọi bệnh tật, gìn giữ sự sống. Thật không ngạc nhiên khi người ta tới đây cầu nguyện,mong những ước mơ được thực hiện. "Hãy an tâm, hỡi dân Ta, hãy an tâm ". Dường như có tiếng hát từ rừng cây ô-liu, như chính những cây cối đang hát, không phải là cho đôi tai mà là cho tâm hồn :"Ngài sẽ nuôi đàn chiên của Ngài như một người mục tử, Ngài tụ họp các con chiên trong cánh tay và ẵm chúng vào lòng. Ôi Vị Cố vấn tuyệt vời !Thiên Chúa quyền năng! Người Cha vĩnh cửu , Hoàng tử hoà bình ". Đa–vít nghĩ thêm : một Thiên Chúa lo lắng cho những chiên con đến như thế, chắc chắn Ngài cũng sẽ săn sóc người cha đau ốm, người mẹ đang rơi lệ và những em nhỏ đang đói. Cậu úp mặt vào đôi tay, cầu xin Chúa cho cậu nhiều vàng bạc để mua thức ăn, cả dầu và rượu vang cho ngôi nhà của cậu trên đồi kia. Cậu khẩn khoản cầu nguyện như quên hết mọi chuyện trừ ước muốn của lòng cậu, quên nỗi sợ hãi, giá lạnh, đêm tối. Cậu chỉ nhìn thấy đêm đen trong đôi mắt nhắm tịt và không nghe gì ngoài những lời thì thầm đến thất vọng của mình.

    Khi đã thanh thản một chút, như đứa bé mới thức giấc, cậu mở mắt và nhìn vũng nước trong giếng qua những ngón tay. Lời cầu của cậu có được chấp nhận không ?Cậu đã cầu nguyện với con tim tinh tuyền chưa ? Có gì lấp lánh trong giếng không? Cậu bỏ tay xuống và nhìn vào giếng . Phải chính là vàng, những vòng vàng loang trên mặt nước như những ngôi sao rơi xuống tự trời cao. Cậu hét lên mừng rỡ và cúi sâu hơn như muốn đôi môi mình chạm vào những đồng tiền vàng tưởng tuợng đổ đầy ước mơ của lòng mình . Bỗng chốc, tiếng hét mừng rỡ này đổi thành tiếng hét sợ hãi, khi cậu nhìn thấy một khuôn mặt râu ria rám nắng của con người phản chiếu trong giếng nước. Vậy là Thiên Chúa không bảo vệ cậu , là kẻ cướp sắp bắt cậu; cậu sợ hãi quay lại .
    - Đừng la, cậu bé. Ta không làm hại cậu đâu .
    Một người lạ nắm và lắc nhẹ vai cậu để trấn an :
    - Ta chỉ muốn nhìn qua vai cậu để xem cậu thấy cái gì mà chăm chú đến thế thôi.


    Giọng nói trầm trầm , ân cần, pha chút âm sắc ngoại quốc, đã xua tan sợ hãi nơi Đa–vít. Cậu nhìn người lạ mặc áo chàng đỏ thắm với thắt lưng bằng vàng, cả chiếc khăn xanh quấn trên đầu cũng nạm vàng , cậu nghĩ rằng chính những vòng vàng này phản chiếu trong giếng nước. Rồi cậu lại thấy nhiều người mang đuốc, những lạc đà, và thêm hai người phục sức lộng lẫy. Đoàn người này phải thuộc về vua Sa–lô–mông trong vinh quang của ngài…Chắc chắn những người này là những vị vua.
    - Cậu tìm gì mà chăm chú vậy, cậu bé - người lạ hỏi .
    - Thưa ngài, con tìm điều nguyện ước của lòng con .
    - Thật vậy à? - người lạ hỏi – đây là cái giếng thần diệu à ? .
    - Dạ, người ta nói rằng nếu ngài cầu xin Chúa với lòng thành về ước nguyện của lòng mình, và nếu Chúa chấp nhận, ngài sẽ thấy nó trong nước giếng .
    - Vậy cậu đã thấy điều mình ước chưa ?
    - Các ngài đã tới và cháu chỉ thấy các ngài thôi ạ.
    Một trong những vị vua, với bộ râu trắng,mặc áo màu xanh biển,nghe chuyện mỉm cười nói :
    - Chúng tôi mất dấu một ngôi sao, liệu chúng tôi có tìm thấy nó trong giếng của cậu hay không ?
    Đa–vít nghĩ cụ già nói đùa, vì ba vị vua cần ngôi sao đó để làm gì , nhưng nhìn vào đôi mắt đẹp của cụ, cậu thấy rõ nỗi buồn và sự bối rối .
    - Thưa ngài, nếu như ngài có con tim tinh tuyền.
    Cụ già quay sang vị vua thứ ba, một người thanh niên với làn da trắng của trẻ thơ và đôi mắt vui tươi rực sáng .
    - Gát-pa, chú trẻ nhất và có quả tim tinh tuyền, chú nhìn thử xem .
    - Đây chỉ là chuyện đàn bà – Gát-pa cười dỡn nói – chúng ta đã hai mươi lần mất đi ngôi sao này ,và cả hai mươi lần chúng ta lại tìm thấy nó trong đêm tối. Tại sao bây giờ chúng ta lại phải tìm nó trong chiếc giếng đây ?
    - Dù sao cũng cứ cầu nguyện - vị vua già nói với giọng nghiêm nghị - cầu nguyện và nhìn xem.
    Gát-pa vâng lời đi về phía giếng, cầu nguyện và cúi mình trên giếng nước :
    - Tôi chỉ thấy một mảng trời và tất cả những vì sao tụ tập. Không… à ,có – chàng dừng lại và cất tiếng la chiến thắng – Tôi đã tìm thấy, cụ Men-ki–o ơi, nó rực sáng giữa đáy giếng kìa.
    Gát-pa đứng thẳng,ngửa đầu ra sau, đôi tay đưa lên trời : kìa, kìa !
    Đa–vít và những vị vua nhìn theo, nhận ra một ngôi sao rực rỡ hơn những vì sao đang vây quanh.
    - Nhìn kìa – Đa–vít la to – nó tỏa ánh sáng trên Bê –lem .
    - Ngợi khen Chúa - Vị vua già run rẩy nói, đôi tay chắp trước ngực .
    - Bê–lem - một vị vua khác nói – đây là điểm cuối cuộc hành trình của chúng ta .

    Giọng nói mệt mỏi của ông khiến Đa–vít nghĩ rằng những vị vua này đã đến từ một nơi rất xa, những bộ vương phục của họ lấm bụi đường và khuôn mặt họ hằn lên nét mệt mỏi. Đa–vít thầm nghĩ : thật như điên rồ, không một người tỉnh táo nào lại đến từ một nơi xa tới vậy để thăm một chỗ không quan trọng như Bê–lem. Cậu mến họ và không muốn mất họ .
    - Con sẽ dẫn các ngài đến Bê–lem .
    - Phải - người bạn của cậu nói - cậu sẽ ngồi trên lạc đà , ngay trước ta, và sẽ là người dẫn đường cho cả đoàn .

    Ngồi trên lưng lạc đà trong đêm huyền diệu này, Đa –vít thật hạnh phúc. Cậu lấy ống sáo ra và bắt đầu thổi một bài nhạc vui. Khi ngừng lại để lấy hơi, cậu nói :
    - Thật rất tốt khi hát lúc đi đường, các ngài ạ, vì âm nhạc là tiếng tin tưởng vào sự che chở của Chúa, cũng như ơn cam đảm là tiếng Chúa đáp lại sự tin tưởng đó .
    - Ban-ta–da, ông có một đứa trẻ chín chắn đằng trước ông – Men-ki–o nói .
    Không phải cháu nghĩ ra điều đó đâu – Đa–vít nói rất thành thật – có một người trên cao, ở trên đồi kia đã nói cho cháu. Ông ta đã tới để canh giữ đàn cừu cho Ê–li và các mục đồng khác có thể mang quà của chúng tới dự lễ hội ở Bê–lem.
    - Mọi người đều có mặt ở Bêlem chiều nay sao ?- Ban-ta –da nhỏ nhẹ hỏi .
    Những vị vua của sa mạc với những huyền bí của họ, những mục đồng trên đồi với tính đơn sơ, và một cậu bé với tài âm nhạc .
    - Ngài muốn nói rằng chúng ta sẽ đến cùng một nơi sao ?- Đa–vít vội vàng hỏi – Các ngài cũng đi dự lễ hội à? Và con, con cùng đi với các ngài à ?
    - Có một vị vua đã sinh ra – Ban-ta–da nói – và chúng tôi đến để triều bái người.. .


    Một vị vua. Thế giới như đầy các vua vào chiều nay, những vị vua đã thực hiện các việc cũng lạ lùng, như chăn giữ đàn cừu, lữ hành trên đường xa đầy bụi bậm và mệt mỏi. Đa-vít bỗng cảm thấy thất vọng khi tính tóan rằng mình không thể tới đó…Vì làm sao vào một cung điện lớn với quần áo rách rưới, với đôi chân trần dơ bẩn được. Người ta sẽ không cho cậu vào, họ sẽ thả chó. Cậu cắn chặt đôi răng và cố ngăn đôi dòng lệ chực trào ra, nhưng rồi cậu lại phải cúi xuống để Ban ta-da khỏi nhìn thấy nó dòng nước mắt. Đã tới thành Bê–lem, Đa –vít hỏi nhỏ :
    - Chúng ta đi lối nào đây ?
    - Chúng ta cứ theo ngôi sao – Ban-ta –da đáp .
    Đa–vít nhìn lên trời, ngôi sao đang ở bên phải của đoàn, giãi ánh sáng trên khu vực mà những người nghèo đang trú ngụ : những ngôi nhà, những hang động tồi tàn .
    - Vị vua mới sinh ra không thể ở đây được – Đa–vít chán chường nói - chỉ có những người nghèo mới ở chỗ này thôi .
    Nhìn kìa – Ban-ta–da nói .
    Đa vít nhìn ngôi sao như đang treo trên một ngôi nhà nhỏ cuối đường,toả sáng rực trên mái.
    - Ngôi sao thật lầm lẫn – Đa–vít nói – khi tin rằng vị vua sinh ra ở đây .

    Nhưng không ai chú ý đến nó. Một sự kính sợ như bao trùm ba vua. Trong im lặng, đoàn lữ hành dừng lại bên ngoài ngôi nhà. Sự kính sợ cũng lan sang Đa –vít. Những khuôn mặt như rực sáng từ những ngọn lửa bên trong. Các người đầy tớ kính cẩn đặt vào tay ba vua : vàng, nhũ hương, mộc dược, những món quà của ngày đại lễ.
    - Nhưng đây là chuồng súc vật – Đa –vít thì thào – Ngài không thể sinh ra ở nơi đây .
    Không ai trả lời nó vì cửa đã mở ra, ba vua đầu cúi xuống, đi qua ánh sáng để vào và cửa nhà khép lại, để Đa vít đứng ngoài với các gia nhân và lạc đà .

    Đa–vít tò mò nhìn qua một lỗ hổng : rõ là không có một vị vua mới sinh, chỉ có ít súc vật và vài người nghèo như cậu. Một phụ nữ có khuôn mặt xanh xao và mệt mỏi, mỉm cười với những người đang quỳ gối, một nụ cười đẹp và ân cần mà cậu chưa từng thấy bao giờ. Rồi có một người đàn ông râu sậm đang cầm một chiếc đèn treo, giơ trên máng cỏ. Có cả Ê–li, Gia–cóp và Tô–bi đang quỳ gối, đàng trước chúng là cây gậy chăn cừu, chiếc áo khoác, và ổ bánh mì. Bên cạnh những người bé nhỏ đó là ba vị vua đầy vinh quang đang quỳ với những món quà quý giá của họ. thực như không có một hàng rào nào giữa những người giầu và người nghèo, không có sự khác biệt nào giữa những giá trị của gỗ, bánh ăn, và vàng của những bậc vương giả.

    Nhưng có gì trên máng cỏ mà thu hút họ đến thế. Đa–vít ngạc nhiên khi nhìn thấy một hài nhi mới sinh, quấn trong khăn. Bình thường, cậu không thích những em bé, nhưng vừa nhìn thấy hài nhi này, cậu cảm thấy có một sự kính sợ, cậu cúi đầu và nhắm mắt lại như bị loà đi bởi một vị vua có đôi mát như ánh lửa, ngồi trên ngai có cầu vồng bao quanh. Đây là một vị vua, hài nhi ngủ trong máng của bò lừa…Điều đánh động Đa–vít, là ở mọi nơi mà nó gặp những vị vua trong đêm nay, nơi đây là nơi lạ lùng hơn cả.
    Và lúc đó, cậu mừng rỡ la lên. Khi tới đây cậu đã khóc vì nghĩ rằng một đứa bé bụi bặm, đi chân đất, không thể dự lễ hội của các vị vua. nay cậu yên tâm và nhẹ đẩy cửa để bước vào nhà. Nhưng rồi khi chợt nghĩ tới món quà phải dâng tặng, cậu chả có gì ngoài chiếc sáo quý giá như cuộc đời của mình, cậu lại nhẹ quay trở ra. Bỗng người mẹ mặc áo xanh như biết có cậu đến, mẹ ngẩng đầu lên và nhìn cậu với một nụ cười tỏa sáng hưá hẹn; còn người đàn ông râu sậm hạ đèn cầm trên tay xuống, ánh sáng chan hoà trong chuồng súc vật với hài nhi như là tâm điểm của ánh sáng, như chính mặt trời .
    Đa –vít không thể ở trong bóng tối khi mặt trời tỏa sáng. Không một hi sinh nào là to lớn đối với mặt trời , ngay cả ống sáo nhỏ quý giá như chính cuộc đời của cậu, nếu như cậu có thể ở trong ánh sáng . Cậu chạy tới phía trước, phũ phàng đẩy Ban-ta–da và Tô–bi để kiếm lối vào, rồi vui vẻ đặt ống sáo trước máng cỏ,giữa chiếc tráp chạm trổ vương giả của Ban-ta–da và ổ bánh khiêm tốn của Tô-bi. Cậu còn quá nhỏ để hiểu rằng những món quà đang bày ra trong lễ hội này là biểu tượng của những gì con người cần để sống trên mặt đất : áo để trú thân, bánh làm lương thực, cây gậy để làm việc, và nhạc cụ để tạo sự can đảm hoàn thành mọi thứ. Và những món quà vương giả :vàng, nhũ hương, mộc dược, chúng tượng trưng cho những phẩm chất cao trọng của vương quyền, chức tư tế và sự khôn ngoan. Đa –vít không nghĩ gì cả, cậu chỉ cảm thấy tinh thần và thể xác đang đầy sức mạnh và sinh khí. Cậu ngắm nhìn hài nhi, toàn thể con người cậu hòa lẫn trong sự tôn thờ .

    Và mọi chuyện kết thúc, Đa–vít rời khỏi Bêlem với Ê–li, Gia-cóp và Tô–bi .
    - Lạc đà của tôi đâu - cậu bất nhẫn hỏi – khi tới Bê–lem, tôi là một người dẫn đường, có ba vị vua và những gia nhân của họ, cả những ngọn đuốc, đi theo .
    - Phải, bây giờ mày mất họ rồi – Ê–li nói – Ba vua đang còn ở Bê–lem. Khi chúng tao thấy mày ở chuồng bò lừa, chúng tao nghĩ sẽ vội dẫn mày về với mẹ đây .
    - Tôi không muốn mẹ - Đa–vít càu nhàu – tôi muốn lạc đà của tôi cơ .
    Im đi nhóc con và nhanh chân lên, tao còn phải trở về với bầy cừu .
    - Bê.. ê…ê…- Đa–vít trêu chọc và lùi lại phía sau .

    Cậu lùi lại phía sau để có thể tới giếng nước một mình. Cậu không được gì trong cuộc hành trình đêm nay, lại đâm ra nghèo hơn vì mất đi ống sáo. Cậu chả có gì cả , Đa–vít ngồi trên cỏ và khóc ngon lành. Nhưng những tiếng nức nở bỗng ngưng bặt khi mặt cậu chạm vào đám cỏ trên mặt đất; đất trải rộng, cứng và lạnh,như đang nâng đỡ cậu với một sức mạnh đáng tin cậy. Và bỗng nhiên cậu tin rằng mình đang nghe giọng nói nhỏ nhẹ trong cỏ "Ai gieo trong giòng lệ sẽ gặt hái niềm vui ", "Ai ra đi và rơi lệ khi mang hạt giống quý giá, chắc chắn sẽ trở về, tay mang mầm sống trong hân hoan ".

    Cậu lấy lại can đảm, đứng dậy và lảo đảo đi về phía giếng nước. Cậu không cầu nguyện để được giầu có,không tìm trong lòng mình điều ước muốn nữa, cậu chỉ đi rửa mặt, vì không muốn mẹ và gia đình thấy những vết bẩn của giòng lệ trên mặt. Nếu cậu không thể trở về nhà với những túi xách đựng đầy vàng và hàng ngàn lạc đà, chiên cừu; thì ít nhất cậu sẽ về với bộ mặt sạch sẽ và vui vẻ để khích lệ họ .

    Những tiếng khua động lúc rửa mặt đã làm cậu không nghe thấy tiếng lạc đà đang hấp tấp chạy tới ; và những vòng khuấy động trên mặt nước đã giấu ẩn khuôn mặt của một người trong giếng, cho tới khi những vòng nước tan đi, tỏ hiện rõ một khuôn mặt ngăm đen, được tô điểm thêm bằng những đồ vàng lóng lánh. khi Đa-vít nhận ra đôi mắt đang hấp háy, cậu như lặng đi, không tin vào mình, rồi cậu quay phắt lại với tiếng reo .

    - Cậu tưởng rằng tôi quên cậu sao, cậu bé ? – Ban-ta–da cười nói – tôi không quên người dẫn đường tài ba như vậy đâu. Khi cậu rời khỏi hang đá, tôi đã đuổi theo nhanh chừng nào có thể . Nhìn xem, tôi có gì cho cậu nè .
    Nhà vua trao cho Đa –vít một túi xách, Đa vít mở ra, thấy những đồng vàng rực rỡ với ánh bình minh…Chừng này vàng có thể mua thuốc cho cha, thức ăn cho gia đình và sự ấm áp cho mọi người trong một thời gian lâu lắm. Cậu không tìm được lời nào để bày tỏ lòng biết ơn, nhưng khuôn mặt cậu lúc ngước lên khi nhìn Ban-ta–da, với đôi mắt và cái miệng tròn vo đầy kinh ngạc như những đồng vàng, đã chính là lời ca ngợi .
    Ban-ta–da cười và vỗ vai cậu :
    - Khi ta thấy cậu tặng chiếc sáo cho vị vua nhỏ, ta đã nguyền rằng cậu sẽ không trở về tay không…Ta tin rằng vị Vua nhỏ đã đặt ý nghĩ đó trong đầu ta…Bây giờ ta phải về lại quê hương mình, cậu cũng trở về nhà cậu, nhưng chúng ta không quên nhau…vĩnh biệt cậu bé của ta .

    Khi leo lên đồi, băng qua những rặng ô –liu, Đa –vít không còn sợ trộm cướp nữa vì cậu quá hạnh phúc. Cậu nghĩ rằng cây cối lại đang hát dưới gió sớm xôn xao :"Hãy lấy lại can đảm, hãy lấy lại can đảm, hỡi dân ta ". Lúc cậu đi qua những rặng cây, cậu thấy những ngọn đồi trải dài nạm đầy hoa hồng và huệ đồng trong bình minh. Và dường như chính những ngọn đồi cũng đang cầu nguyện :

    - " Vinh danh Chúa…Vinh danh Chúa …" .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  22. #45
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Kẻ hành hương

    Kẻ hành hương


    Có một người dong duổi khắp nơi với hi vọng tìm thấy một tương lai đầy hứa hẹn cho cuộc sống của mình .

    Ngày đầu tiên, anh đi qua một vùng đất rộng và chỉ mong tìm được tảng đá để gối đầu để nằm nghỉ, anh nghĩ rằng : những người khác có thể là thù địch mà anh phải chiến đấu để có đuợc một chỗ riêng dưới ánh mặt trời.

    Ngày thứ hai, anh tới một mảnh đất tắm đầy máu. Mặt đất như hét vào tai anh : « Khốn khổ! chết chóc". Xa hơn một chút nữa, những cây cối đang khóc lóc :"Bạo lực! đao phủ ". Khắp nơi nổi lên những tiếng phàn nàn và than thở; sự khủng khiếp và những ô nhục của nó trải rộng khắp nơi, địa cầu phơi bày những vết thương của mình và kể lể về chiến tranh, giết chóc và những tội ác. Anh thầm nghĩ :" Điên! điên thật rồi ". Và trong đầu anh vang lên tiếng thì thầm :"những người khác có thể là anh em để mình yêu mến và mình cùng với họ làm nảy sinh hoa trái sự thiện trên địa cầu". Anh cảm nhận được sự lo âu khi nhìn thấy nhân loại đắm chìm một lần nữa trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn, nỗi sợ hãi thắt chặt tim anh, làm anh nghi ngờ tương lai của mình.

    Cứ thế, ngày qua ngày, anh đi từ vùng này đến vùng khác. Mỗi ngày anh khám phá ra hạnh phúc và bất hạnh ghi dấu ở nhiều nơi trên đường đi của lịch sử con người.

    Một ngày kia, anh vào một đô thị. Những con đường và những cây cầu tươi cười la lên"Tự do ! tự do ! ", nhưng các bức tường và những cửa sổ đã thêm vào :" đấu tranh đi ! đối đầu đi ". Dẫu vậy, trong ngày hôm đó, đám đông đã vui mừng reo lên :"Sự sống! Sự sống".Ngay cả những con chim cũng hát vang trời bài ca của ngày đại lễ. Lúc bấy giờ, chàng trai hát hò nhảy múa, anh chạy như bay, đùa dỡn và tự nhủ mình rằng : đời thật đẹp và đã cho con người hạnh phúc".

    Chiều hôm ấy, trước khi đi ngủ, kẻ hành hương tự hỏi mình :Tại sao ? Tại sao lại có chiến tranh bạo lực, trong khi con người khao khát hòa bình và hạnh phúc ? "Bấy giờ, có một bà cụ già đã đến gần bên anh và nói :"Hòa bình là hoa quả của con tim, nó sẽ đến khi con tim rộng mở và khi vết thương của sự đau khổ nhỏ ra một chút tình yêu ".


    Có một người dong duổi khắp nơi với hi vọng tìm thấy một tương lai đầy hứa hẹn cho cuộc sống của mình .

    Ngày đầu tiên, anh đi qua một vùng đất rộng và chỉ mong tìm được tảng đá để gối đầu để nằm nghỉ, anh nghĩ rằng : những người khác có thể là thù địch mà anh phải chiến đấu để có đuợc một chỗ riêng dưới ánh mặt trời.

    Ngày thứ hai, anh tới một mảnh đất tắm đầy máu. Mặt đất như hét vào tai anh : « Khốn khổ! chết chóc". Xa hơn một chút nữa, những cây cối đang khóc lóc :"Bạo lực! đao phủ ". Khắp nơi nổi lên những tiếng phàn nàn và than thở; sự khủng khiếp và những ô nhục của nó trải rộng khắp nơi, địa cầu phơi bày những vết thương của mình và kể lể về chiến tranh, giết chóc và những tội ác. Anh thầm nghĩ :" Điên! điên thật rồi ". Và trong đầu anh vang lên tiếng thì thầm :"những người khác có thể là anh em để mình yêu mến và mình cùng với họ làm nảy sinh hoa trái sự thiện trên địa cầu". Anh cảm nhận được sự lo âu khi nhìn thấy nhân loại đắm chìm một lần nữa trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn, nỗi sợ hãi thắt chặt tim anh, làm anh nghi ngờ tương lai của mình.

    Cứ thế, ngày qua ngày, anh đi từ vùng này đến vùng khác. Mỗi ngày anh khám phá ra hạnh phúc và bất hạnh ghi dấu ở nhiều nơi trên đường đi của lịch sử con người.

    Một ngày kia, anh vào một đô thị. Những con đường và những cây cầu tươi cười la lên"Tự do ! tự do ! ", nhưng các bức tường và những cửa sổ đã thêm vào :" đấu tranh đi ! đối đầu đi ". Dẫu vậy, trong ngày hôm đó, đám đông đã vui mừng reo lên :"Sự sống! Sự sống".Ngay cả những con chim cũng hát vang trời bài ca của ngày đại lễ. Lúc bấy giờ, chàng trai hát hò nhảy múa, anh chạy như bay, đùa dỡn và tự nhủ mình rằng : đời thật đẹp và đã cho con người hạnh phúc".

    Chiều hôm ấy, trước khi đi ngủ, kẻ hành hương tự hỏi mình :Tại sao ? Tại sao lại có chiến tranh bạo lực, trong khi con người khao khát hòa bình và hạnh phúc ? "Bấy giờ, có một bà cụ già đã đến gần bên anh và nói :"Hòa bình là hoa quả của con tim, nó sẽ đến khi con tim rộng mở và khi vết thương của sự đau khổ nhỏ ra một chút tình yêu ".
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  23. #44
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Con muỗi hay người cha

    Con muỗi hay người cha


    Một người cha dũng cảm có một đứa con không biết nghĩ xa, dù cậu
    ta rất tự trọng và tận tụy với cha mình, luôn theo cha đi đây đó .

    Vào một ngày mùa hè , khi cả hai cùng nằm ngủ trên bãi cỏ xanh
    trong rừng. Có một con muỗi bay đến đậu trên đầu của người cha.
    Người con thức giấc , thấy vậy, đã cầm cây gậy và đập con muỗi .
    Con muỗi bay đi nhưng người cha lại chết .

    Người ta thù ghét kẻ thù. Kẻ thù chạy trốn và rồi người cha bị chết .
    Những người quá chú trọng đến mình khi triệt hạ người khác, cũng
    giống y như vậy . Trong thời hiện đại , đó là một thái độ phổ thông ,
    nhất là nơi những chính trị gia và những chính khách coi việc nước .
    Đây là sự khủng hoảng của thời đại .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  24. #43
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Đồng nhất

    Đồng nhất


    - Làm thế nào để người ta có thể tìm thấy sự kết hợp với
    Thiên Chúa ?
    - Anh càng tìm kiếm sự kết hợp này, khoảng cách giữa anh
    và ngài sẽ lớn hơn .
    - Vậy con phải làm sao ,
    - Trước hết, anh phải hiểu rằng khoảng cách đó không tồn tại .
    - Điều đó muốn nói rằng con và Chúa chỉ là một sao ?
    - Không là một, mà cũng chẳng là hai .
    - Làm sao có thể như thế được ?
    - Mặt trời và ánh sáng, đại dương và những ngọn sóng, ca sĩ và
    bài hát. Chúng không là một, nhưng chúng cũng chẳng là hai .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  25. #42
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Chúng con ba người, các ngài cũng ba…

    Chúng con ba người, các ngài cũng ba…



    Trong thời gian lưu lại ở một hòn đảo nhỏ để chờ chuyển tàu, một vị giáo sĩ đi dạo trên bờ biển và gặp ba người ngư phủ đang vá lưới. ngài lân la trò chuyện với họ và được biết cả ba đều giữ đạo theo truyền thống rất xa xưa,họ rất hãnh diện vì mình có đạo. Ngài hỏi thử họ :
    - Các con có biết lời kinh Chúa dạy không ?
    Họ bối rối trả lời :
    - Chúng con không biết .
    - Vậy các con cầu nguyện với Chúa như thế nào ?
    - Dạ, chúng con ngửa mặt lên trời và nói : "Chúng con ba người, các ngài cũng ba, xin thương xót chúng con".
    Giật mình vì lời cầu nguyện lạ lùng và có vẻ như lạc đạo, vị giáo sĩ dạy họ cầu nguyện bằng kinh lạy Cha :
    - Chúng con hãy cầu nguyện như thế này :"lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, Nuớc Cha trị đến… ".
    Sau đó, họ đã thuộc lòng. tới ngày có tàu chuyển tiếp, vị giáo sĩ yên lòng lên đường tiếp tục cuộc hành trình.

    Vài tháng sau, khi có dịp đi ngang hòn đảo nhỏ. Vị giáo sĩ, đứng trên boong tàu , ngài đang ngẫm nghĩ về ba người ngư phủ và hài lòng vì đã dạy họ đọc kinh Lạy Cha. Bỗng nhiên có một điểm sáng di chuyển từ từ về phía con tàu. Vị thuyền trưởng cho tàu dừng lại và toàn thể thuỷ thủ đoàn đều nhốn nháo xem hiện tượng lạ này. Vị giáo sĩ nhận ra ba người ngư phủ đang đi trên mặt nước để tới với ngài. Ba người họ la to :
    - Cha ơi, chúng con nghe tàu của cha đi ngang qua đảo và chúng con vội tới để gặp cha đây.
    - Chúng con muốn gì vậy ?
    - Thưa cha, chúng con thật bất hạnh vì đã quên mất lời cầu nguyện mà cha dạy cho chúng con. Chúng con chỉ đọc đuợc : "Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến", rồi chúng con không nhớ nổi những câu còn lại. xin cha hãy dạy lại những câu kinh này cho chúng con với.
    Cảm động vì lòng thành và sự đơn sơ của họ, vị giáo sĩ lên tiếng nói :
    - Những người bạn tốt của cha ơi, hãy trở về nhà mình. Và mỗi lần chúng con cầu nguyện, chúng con hãy nói với Chúa :"chúng con ba người, các ngài cũng ba, xin thuơng xót chúng con ". Chắc chắn Chúa sẽ thương và nhậm lời chúng con cầu nguyện với Ngài .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  26. #41
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Người ta tới gần Chúa bằng cách nào ?

    Người ta tới gần Chúa bằng cách nào ?


    Một phụ nữ phải nằm bệnh viện, người ta cho bà biết rằng tình trạng sức khỏe của bà rất xấu. Bà bực bội với Chúa và đến nhà nguyện của bệnh viện để trách móc Ngài, bà giận dữ nghĩ rằng Chúa đã đánh lừa con người khi nói rằng Ngài là Thiên Chúa tình yêu.

    Lúc đến cửa nhà nguyện, bà lảo đảo vấp té và khi ngước nìn lên, bà thấy dưới chân bàn thờ có ghi câu :" Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi " . Ngay lúc đó, lòng bà thổn thức và bà nhận ra mình không được xúc phạm đến Chúa, ngược lại, phải cầu xin Ngài thương xót bà. Bà đã làm như vậy, và chúa đã chữa bà khỏi bệnh .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  27. #40
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Câu chuyện của jim

    Câu chuyện của Jim


    Vào buổi trưa mỗi ngày, có một người nông dân chỉ ghé qua nhà thờ một phút rồi đi ngay. Một hôm, cha xứ tò mò chận ông lại và hỏi :
    - Cha thấy con quỳ chỉ chừng chốc lát rồi đứng dậy đi ngay, con làm sao mà cầu nguyện với thời giờ ít ỏi như thế được."
    - Dạ thưa cha, cha biết là con không cầu nguyện lâu được, vì con chả biết nói gì. Mỗi lần ghé qua con chỉ nói với Chúa :"Chào Chúa, con là Jim đây ", rồi con đi .

    Ít lâu sau, Jim bị tai nạn và phải nằm nhà thương, anh tươi tỉnh và làm cho mọi người vui vẻ thoải mái đến nỗi các cô y tá phải ngạc nhiên. Một cô đã hỏi ông :
    - Ông à, tôi thấy ông bị thương đau lắm, thế mà tại sao ông vẫn luôn vui vẻ như vậy ?
    - Ồ ! Tôi không thể không vui ,nhờ người khách tới thăm tôi mỗi ngày.
    - Nhưng tôi thấy có ai đến thăm ông đâu ?
    - Có chứ cô, cứ vào mỗi buổi trưa, tôi thấy Ngài đến bên giường của tôi và nói với tôi rằng :
    "Jim à, Giêsu đây ! "
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  28. #39
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Ông không có là vì ông không xin .

    Ông không có là vì ông không xin .



    Một Kitô hữu mơ thấy mình lên thiên đàng, được thiên thần dẫn đi tham quan khắp nơi.
    Khi đi qua một cái kho rất lớn có đề tên của mình, ông hỏi thiên thần rằng :
    - Thưa ngài, kho này chứa những gì mà lớn vậy ?

    Ngài trả lời :
    - Ông không cần nhìn vào bên trong đâu !

    Nghe vậy, ông càng tò mò và nài nỉ với thiên thần mãi, ngài chiều ông, mở cửa ra, và ông thấy bao lời chúc phúc về tinh thần lẫn vật chất, tất cả chất ngập từ nền cho tới trần nhà. Ông hỏi ngài :
    - Sao thế này, sao ngài lại không muốn cho tôi thấy chúng ?

    Thiên thần trả lời :
    - Ta nghĩ rằng việc đó sẽ làm ông buồn. Ông thấy đấy: tất cả những phúc lành mà Chúa đã sắp sẵn cho ông, nhưng ông lại không bao giờ xin chúng. Ông không có là vì ông không xin.
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  29. Các thành viên đã cám ơn dkieu vì bài viết này:


  30. #38
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Người Sa-ma-ri nhân hậu

    Người Sa-ma-ri nhân hậu


    Ngày nọ, có một nhà truyền giáo đồng hành với một thuơng gia trên con đường đầy tuyết phủ trong dãy núi Hi Mã Lạp Sơn, trời lạnh đến nỗi cả hai đều có thể chết vì lạnh. Bỗng nhiên họ nghe thấy tiếng kêu cứu. Vị thương gia nói :
    - Đừng ngừng bước, Thiên Chúa sẽ dẫn dắt số phận của người bị nạn.

    Nhà truyền giáo không đồng ý :
    - Nhưng Thiên Chúa đã dẫn dắt tôi tới đây để giúp đỡ anh ta.

    Vị thuơng gia từ chối cứu giúp và tiếp tục cuộc hành trình. Còn nhà truyền giáo vác nạn nhân lên vai, ông mệt nhọc, nhưng bù lại cả người ông được hâm nóng.
    Khi đến gần trạm nghỉ chân, ngài thấy người thương gia đang nằm chết vì lạnh.
    Ít lâu sau, có người hỏi ngài rằng :
    - Việc gì ngài cho là khó nhất trong cuộc sống ?

    Ngài trả lời :
    - Đó là không có gánh nặng để mang .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  31. Các thành viên đã cám ơn dkieu vì bài viết này:


  32. #37
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Người ta tới gần Chúa bằng cách nào ?

    Người ta tới gần Chúa bằng cách nào ?


    Một phụ nữ phải nằm bệnh viện, người ta cho bà biết rằng tình trạng sức khỏe của bà rất xấu. Bà bực bội với Chúa và đến nhà nguyện của bệnh viện để trách móc Ngài, bà giận dữ nghĩ rằng Chúa đã đánh lừa con người khi nói rằng Ngài là Thiên Chúa tình yêu.

    Lúc đến cửa nhà nguyện, bà lảo đảo vấp té và khi ngước nìn lên, bà thấy dưới chân bàn thờ có ghi câu :" Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi " . Ngay lúc đó, lòng bà thổn thức và bà nhận ra mình không được xúc phạm đến Chúa, ngược lại, phải cầu xin Ngài thương xót bà. Bà đã làm như vậy, và chúa đã chữa bà khỏi bệnh .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  33. Các thành viên đã cám ơn dkieu vì bài viết này:


  34. #36
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Truyện Kể Sau Noel

    Truyện Kể Sau Noel


    Khi các mục đồng đã ra về và hang đá trở lại yên tĩnh, hài nhi trên máng cỏ ngẩng đầu nhìn về cánh cửa mở rộng. Một cậu bé nhút nhát đang đứng đó, run rẩy và sợ hãi.

    - Lại gần đây – Chúa Giê-su nói - tại sao con lại sợ như vậy?
    - Con không dám…con chẳng có gì để dâng Chúa cả .
    - Ta rất thích khi con tặng quà cho ta .
    Cậu bé đỏ mặt vì hổ thẹn
    - Nhưng thực sự con không có gì… Không có gì thuộc về con cả, nếu con có cái gì đó, con dâng Chúa ngay…Chúa nhìn đây.
    Cậu lục túi quần đã bị vá, lôi ra một con dao cũ kỹ rỉ sét mà cậu vừa tìm thấy :
    - Đây là tất cả những gì con có, nếu Chúa thích, con tặng Chúa đấy.
    - Không – Chúa phản đối – hãy giữ lấy nó, ta muốn điều khác nơi con. Ta muốn con làm cho ta ba món quà .
    - Con muốn lắm, nhưng con có thể làm gì cho Chúa ?
    - Hãy cho ta tấm hình vẽ cuối cùng của con .
    cậu bé lúng túng, đỏ mặt lên. Cậu tới sát máng cỏ để Giu–se và Ma–ri–a khỏi nghe thấy, cậu thì thầm vào tai Chúa Giê-su :
    - Con không thể…Hình con vẽ xấu lắm… không ai thèm nhìn nó .
    - Chính vì vậy mà ta muốn nó…Con phải luôn luôn cho ta những gì mà người khác vứt bỏ và những gì làm con không vừa lòng .

    Tiếp đến – Chúa nói - ta muốn con cho ta cái đĩa ăn của con .
    Cậu bé ấp úng :
    - Nhưng con đã đánh vỡ nó vào sáng nay rồi .
    - Đó là điều ta muốn… Con phải luôn luôn dâng cho ta điều đổ vỡ trong đời con, ta muốn hàn gắn nó lại ….

    - Và bây giờ - Chúa Giê–su nhấn mạnh – hãy lập lại cho ta nghe câu trả lời của con với bố mẹ , khi họ hỏi con làm sao mà đĩa bị vỡ .
    Mặt cậu bé tối sầm, cậu cúi đầu hổ thẹn và buồn rầu thì thầm :
    - Con đã nói dối bố mẹ…Con nói rằng con trượt tay làm vỡ đĩa ; nhưng không phải vậy… con tức giận và đã bực bội đẩy chiếc đĩa trên bàn, nó rơi xuống nền gạch và vỡ tan .
    - Đó chính là điều ta muốn nghe con nói . Hãy luôn cho ta điều độc dữ trong cuộc sống của con, những vu cáo, những hèn nhát, những hung bạo của con. Ta sẽ cất chúng khỏi con, con không cần chúng… Ta muốn làm cho con hạnh phúc và hiểu rằng ta sẽ luôn tha thứ những lỗi lầm của con .

    Khi ôm cậu bé để cảm ơn về ba món quà tặng, chúa Giê–su nói thêm :
    Bây giờ con đã hiểu con đường của lòng ta. Ta muốn con đến thăm ta mỗi ngày ….
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  35. Các thành viên đã cám ơn dkieu vì bài viết này:


  36. #35
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Cũng giống những người khác thôi

    Cũng giống những người khác thôi


    Những người láng giềng của nhà thần bí Farid yêu cầu ông đến hoàng cung Tân Đề Li để xin hoàng đế Akbar gia ân cho làng mình. Ông tới đúng vào lúc hoàng đế đang cầu nguyện. Đợi người cầu nguyện xong và cho ông được tiếp kiến, ông hỏi hoàng đế :
    - Ngài cầu nguyện điều gì vậy ?

    - Ta cầu xin Thượng Đế lòng lành cho ta được thành công, giàu có và sống lâu trăm tuổi .

    Nghe vậy, Farid vội quay lưng đi ra và nhủ thầm rằng : "Ta đến để gặp một vị hoàng đế ,và những điều ta gặp ở đây, chỉ là một gã ăn xin giống như những người khác thôi ".
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  37. Các thành viên đã cám ơn dkieu vì bài viết này:


  38. #34
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Xin Chúa khấu trừ trước

    Xin Chúa khấu trừ trước


    Một lão già hà tiện cất tiếng cầu nguyện rằng
    - Lạy Đấng Tối Cao, nguyện cho danh Ngài đời đời hiển thánh, xin Ngài hãy cho con 100.000 đô la, con sẽ tặng ngay 10.000 cho kẻ nghèo. Con thề là con sẽ làm thế. Và nếu Ngài không tin con, thì ngài hãy trừ bớt 10.000 đô la trước và chỉ cho con xin phần còn lại thôi .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  39. Các thành viên đã cám ơn dkieu vì bài viết này:


  40. #33
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Vua Thánh Louis và Phép Thánh Thể

    Vua Thánh Louis và Phép Thánh Thể


    Vua Louis IX (1214 – 1270) của nước Pháp còn được gọi là Vua Thánh Louis vì người rất đạo đức và đã được Giáo Hội phong lên hàng hiển thánh. Có một hôm, trong giờ chầu Thánh Thể tại một ngôi nhà thờ nhỏ, Chúa Giêsu đã hiện ra trong Mặt nhật để trên bàn thờ. Các quan hớt hải chạy về báo tin cho vua biết. Người điềm nhiên nói :
    - Trong các khanh, có ai chưa tin thì cứ đến mà xem đi. Riêng trẫm, trẫm đã tin Ngài ngự trong hình bánh tự lâu rồi .

    Một lần khác, khi mọi nguời xếp hàng đi lên rước lễ, có một viên quan hầu cận liếc thấy nhà vua đang đứng ngay sau lưng mình; ông vội nhường chỗ cho vua, nhưng người giữ ông lại và nói :
    - Này bạn, bạn hãy cứ tiến lên đi, vì tất cả chúng ta đều ngang hàng với nhau khi đến trước mặt Vua Cả trên trời .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  41. Các thành viên đã cám ơn dkieu vì bài viết này:


  42. #32
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Tôi biết về ngài vậy đấy

    Tôi biết về ngài vậy đấy .



    ( Cuộc đối thoại giữa một người mới trở lại và một người không tin Chúa )

    - Như vậy, anh trở lại với Chúa Kitô à ?
    - Phải anh ạ .
    - Chắc anh biết nhiều về người. Nói cho tôi biết : người sinh ra ở xứ nào vậy ?
    - Tôi không biết .
    - Người chết lúc bao nhiêu tuổi ?
    - Tôi không biết .
    - Người đã giảng bao nhiêu bài vậy ?
    - Tôi không biết.
    - Anh biết thật quá ít, đối với một người có ý định trở lại với Đức Kitô .

    - Thật đúng vậy, tôi hổ thẹn vì biết quá ít về Ngài. Nhưng không sao, tôi biết rõ một điều :
    Cách đây ba năm, tôi rượu chè, tôi ngập nợ nần, gia đình tôi tan nát; mỗi ngày,vợ con tôi đều sợ lúc tôi trở về nhà. Bây giờ, tôi đã bỏ rượu, chúng tôi không còn công nợ, gia đình tôi hạnh phúc; mỗi ngày con cái tôi đều nóng lòng đợi tôi về nhà . Tất cả những điều đó, Chúa Kitô đã làm cho tôi. Đấy, tôi biết về Ngài vậy đấy .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  43. Các thành viên đã cám ơn dkieu vì bài viết này:


  44. #31
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Người đàn bà trên bãi biển

    Người đàn bà trên bãi biển



    Một gia đình năm người đi tắm biển. Những đứa con bơi trong nước chán rồi lại lên bờ,xây những lâu đài bằng cát . Lúc đó, có một bà lão xuất hiện với mái tóc bạc phất phơ theo gió , bà mặc một bộ quần áo rách rưới bẩn thỉu, đang lẩm bẩm và nhặt những cái gì đó trên bãi cát để bỏ vào bao bị của bà.

    Cha mẹ của những đứa trẻ đã gọi chúng lại và dặn chúng phải cách xa người đàn bà kia. Trong khi đó, bà đã đến gần họ, vẫn còng lưng cúi nhặt đồ trên cát và mỉm cười với gia đình này, nhưng lời chào cùa bà không được đáp lại .

    Nhiều tuần lễ sau, gia đình đó mới biết rằng bà lão kia đã dấn thân làm nhiệm vụ cả đời: nhặt những mảnh thuỷ tinh vỡ trên bãi biển, để những đứa trẻ khỏi bị những mảnh đó cắt đứt chân.
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  45. Các thành viên đã cám ơn dkieu vì bài viết này:


  46. #30
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Tình yêu thiếu trí nhớ

    Tình yêu thiếu trí nhớ



    Một người chồng hỏi vợ mình :
    - Tại sao em lại nhắc anh nhớ lại những lỗi lầm của anh trong quá khứ ? Anh tưởng là em đã tha thứ và quên đi hết rồi .
    Người vợ trả lời :
    - Thật ra em đã tha thứ và đã quên hẳn . Nhưng em muốn được chắc chắn rằng : anh không quên là em đã tha thứ và đã quên .

    Người môn đệ nói :
    - Thưa thầy, xin thầy đừng nhớ lại những tội lỗi của con .
    Vị tôn sư hỏi lại :
    - Tội lỗi ! Tội lỗi nào nhỉ ? Ta cần phải hồi phục ký ức : đã bao năm qua ta đã tha thứ cho con rồi .

    Thiên Chúa không có một sổ bộ nào ghi lại những xúc phạm của chúng ta .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  47. Các thành viên đã cám ơn dkieu vì bài viết này:


  48. #29
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Tôi cũng muốn nói vói Ngài

    Tôi cũng muốn nói với ngài


    Sau một tuần lễ vắng mặt, người mục sư đã trở về và biết có một cơn bão đã đi qua thị trấn ông cư ngụ . Một giáo dân gặp ông ở cửa thị trấn và nói :

    - Xin mục sư cầu nguyện cho tôi với, cơn bão đã phá sập ngôi nhà tôi đang ở, tất cả những gì còn lại chỉ còn là bộ quần áo tôi mặc trên người .

    Vị mục sư lợi dụng cảnh ngộ này để dậy anh :

    - Tôi không ngạc nhiên về điều này, vì tội không vâng lời của anh trong cuộc sống, tôi tin rằng Chúa đã phạt anh, hi vọng anh sẽ thấy đây là sự cảnh cáo của Ngài.


    Người đó trả lời :
    - Thưa mục sư chắc chắn là như thế, tôi cũng muốn nói với ngài rằng : ngôi nhà của ngài cũng đã bị cơn bão phá huỷ .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  49. Các thành viên đã cám ơn dkieu vì bài viết này:


  50. #28
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Hành Trình Vượt Qua

    Hành Trình Vượt Qua


    Dân Do Thái vượt qua Biển Đỏ vẫn khô chân, những người Ai Cập đuổi theo sau. "Thiên sứ của Thiên Chúa đang đi trước hàng ngũ Israel, lại rời chỗ mà đi đàng sau họ ".
    Một người Do Thái hỏi người bạn đồng hành của mình :
    - Tại sao thiên sứ của Thiên Chúa lại lui về phía sau lưng chúng ta vậy ?

    Người này là một hiền nhân, ông đã trả lời anh rằng :
    - Có một khách bộ hành đi đường cùng với con của mình, ông cho con đi đằng trước ông. Những kẻ cướp đã tới định bắt cóc nó ; người cha thấy vậy bèn đưa đứa trẻ ra phía sau. Nhưng một con sói lại xuất hiện ở đó. Ông lại để con tiến lên phía trước. Nhưng phía trước thì có bọn cướp, còn phía sau lại có chó sói, chúng đều nguy hiểm. Người cha thấy vậy liền ẵm đứa con trong tay và tiếp tục cuộc hành trình. Cậu bé cảm thấy khó chịu vì sức nóng của mặt trời. Người cha bèn lấy áo che và bảo vệ đứa trẻ. Cậu bé đói bụng, ông cho cậu ăn; khi cậu bé khát nước thì ông lại cho cậu uống. Thiên Chúa hôm nay cũng làm như thế đối với chúng ta .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  51. Các thành viên đã cám ơn dkieu vì bài viết này:


  52. #27
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Cha có chịu đóng đinh…?

    Cha có chịu đóng đinh…?



    Trong một ngôi nhà thờ nhỏ tại một thôn làng của nước Tây Ban Nha. Có tượng Chúa Giêsu chịu đóng đinh gắn trên vách gỗ của toà giải tội: tượng này chỉ có một tay của Chúa dính trên thánh giá, còn tay kia thì lại buông xuôi theo thân mình.

    Người ta kể rằng : xưa kia có một tên cướp nổi tiếng trong vùng. Một ngày nọ, anh ta hối hận tìm tới toà giải tội; anh đã xưng một tội gì đó ghê gớm lắm nên cha xứ kinh hoàng, ngài không muốn ban phép giải tội cho anh. Nhưng anh đã năn nỉ và thề nguyền hối cải, rồi cha đã động lòng khi bắt anh hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa, nếu không thì ngài sẽ không tha thứ cho anh .

    Vài tháng sau, anh cướp lại đến và cũng xưng lại tội đó, cha xứ không chịu ban phép thứ tha: "Ta đã nói với con rồi, ta sẽ không ban phép giải tội cho con nữa ". nhưng anh cướp khóc lóc như mưa, nằn nì và hứa ăn năn chừa tội. Sau cùng, cha cũng xiêu lòng, đã giải tội cho anh và nói :"Đây là cơ hội chót cho con, nhất định ta sẽ không tha thứ nữa khi con tái phạm ".

    Ít lâu sau, anh cướp lại trở lại với cha, anh thành khẩn xưng thú tội lỗi, trong đó có cả tội anh lại tái phạm. Cha xứ nổi giận không ban phép giải tội cho anh. Anh vật nài đau đớn, khóc như muốn ngất, nhưng ngài nhất định giữ vững ý của mình :"Tội này nặng lắm, con đã phạm bao nhiêu lần và không có lòng chừa cải, ta sẽ không ban phép giải tội cho con nữa".

    Bỗng nhiên có tiếng thở dài phát ra từ cây thánh giá trên vách toà giải tội, và có tiếng hỏi cha xứ rằng : "Cha có chịu đóng đinh, có đổ máu ra để chuộc tội cho người này không ?". Rồi cây đinh trên tay phải của Chúa nơi Thánh giá đã rơi ra, Chúa Giêsu đã giơ tay ban phép giải tội cho anh cướp. Cha xứ sợ hãi đến lặng người, còn anh cướp thì vì quá xúc động nên tim đã ngừng đập. Người ta nói rằng ngày đó đã có người như anh trộm lành năm xưa, đã lên thiên đàng cùng với Chúa để hưởng phúc thanh nhàn .
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  53. Các thành viên đã cám ơn dkieu vì bài viết này:


  54. #1
    dkieu's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2014
    Tên Thánh: Nữ
    Giới tính: Anna
    Đến từ: Gx. Chính Toà Xuân Lộc
    Bài gởi: 315
    Cảm ơn
    51
    Được cảm ơn 128 lần trong 89 bài viết

    Default Truyện ngắn

    TRUYỆN NGẮN

    Nhằm tạo những giây phút thư giãn, giải trí nhưng vẫn đem lại những suy tư bổ ích, dkieu xin gửi tới mọi người những truyện ngắn nhưng bổ ích. Mọi câu chuyện có thể giúp chúng ta rút ra một bài học về chính mình. Nguồn các câu chuyện từ http://www.simonhoadalat.com .
    thay đổi nội dung bởi: dkieu, 04-06-2014 lúc 09:39 AM
    Chữ ký của dkieu
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  55. Có 5 người cám ơn dkieu vì bài viết này:


+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 2/3 đầuđầu 123 cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài
  •  

Diễn Đàn Thiếu Nhi Công Giáo Việt Nam - Email: ddtncg@gmail.com