Khi còn bé tôi yêu Ngài tha thiết Vì chính Ngài cũng là mẹ của tôi Khi khôn lớn tôi rời vòng tay mẹ Ngài cũng dần bước khỏi trái tim tôi Trong dòng đời tôi như con chiên lạc, Tìm ở đâu một cửa chuồng rộng mở? Gai cuộc đời làm tim tôi rướm máu, Ai là người băng bó vết thương tôi? Tôi tìm kiếm giữa dòng người xuôi ngược, Là người tình, là bạn hữu của tôi. Nhưng nơi họ tôi càng thấy cô đơn Vì bạn tôi cũng đang cần chăm sóc Tôi thất vọng bước đi trong tội lỗi Cố quên rằng tôi cũng đã từng yêu. Người tôi yêu khi tôi còn thơ bé, Đang trở về ngự trị trái tim tôi. Người vẫn ở đó khi tôi hạnh phúc Khi tôi buồn và những lúc cô đơn. Nhưng giờ đây tôi đã nhận ra người Người chính là Thiên Chúa của Tình Yêu. http://www.dongcong.net/