| Messages older than 0 hours are automatically pruned from ChatBox. |
| Giờ |
User |
Bài viết |
|
|
03-04, 23:44
|
|
|
Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần. Amen.
|
|
|
|
03-04, 23:44
|
|
|
Các bạn thân mến, hôm nay là một ngày thật lặng lẽ, khi mọi sự dường như vẫn còn chìm trong nỗi buồn và sự chờ đợi. Có những lúc trong cuộc sống, chúng ta cũng cảm thấy hoang mang, lo lắng và không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Trong giây phút này, chúng ta cùng đến với Chúa, để Ngài ở bên và đem lại sự bình an cho tâm hồn chúng ta.
|
|
|
|
03-04, 23:44
|
|
|
Cầu nguyện. Thứ Bảy Tuần Thánh.
|
|
|
|
02-04, 22:36
|
|
|
Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần. Amen.
|
|
|
|
02-04, 22:36
|
|
|
Xin ở lại với chúng con trong đêm nay, và dẫn chúng con tiến bước trong niềm hy vọng, dù đang ở trong bóng tối của Thứ Sáu, nhưng luôn hướng về ánh sáng Phục Sinh. Amen.
|
|
|
|
02-04, 22:35
|
|
|
Xin ban bình an của Chúa xuống trên mỗi người chúng con, bình an giữa những lo âu, bình an trong những thử thách, và bình an khi phải bước đi trên con đường thập giá của riêng mình.
|
|
|
|
02-04, 22:35
|
|
|
Lạy Chúa, giờ cầu nguyện của chúng con sắp khép lại, nhưng xin đừng để lòng chúng con khép lại trước tình yêu của Chúa. Xin cho những gì chúng con vừa suy niệm không chỉ dừng lại nơi lời nói, nhưng trở thành sức sống trong từng chọn lựa hằng ngày.
|
|
|
|
02-04, 22:34
|
|
|
Và nhất là, xin giúp chúng con luôn nhớ rằng: Chúa yêu chúng con rất nhiều, đến mức đã chịu chết trên thập giá vì chúng con.
|
|
|
|
02-04, 22:34
|
|
|
Khi gặp khó khăn trong học tập hay cuộc sống, xin cho chúng con không nản lòng, nhưng biết cố gắng. Khi có cơ hội làm điều tốt, xin cho chúng con sẵn sàng.
|
|
|
|
02-04, 22:33
|
|
|
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã chịu đau khổ vì chúng con, nhưng nhiều khi chúng con lại sống thờ ơ. Có lúc chúng con làm tổn thương người khác, có lúc chỉ nghĩ đến bản thân mình. Xin giúp chúng con biết thay đổi, biết sống tốt hơn mỗi ngày.
|
|
|
|
02-04, 22:27
|
|
|
|
|
02-04, 22:27
|
|
|
Nhìn lên thập giá, chúng ta được mời gọi sống khác đi: biết yêu thương hơn, biết giúp đỡ người khác, biết nói lời tha thứ.
|
|
|
|
02-04, 22:26
|
|
|
Có khi chúng ta nghĩ: mình nhỏ bé, đâu quan trọng gì. Nhưng với Chúa, mỗi người đều đáng giá đến mức Ngài sẵn sàng chịu tất cả.
|
|
|
|
02-04, 22:26
|
|
|
Ngài có thể tránh né, nhưng Ngài đã chọn ở lại, chọn chịu đựng, chọn hy sinh. Tại sao? Vì mỗi người chúng ta.
|
|
|
|
02-04, 22:26
|
|
|
Chúa Giêsu đã chịu đau khổ rất nhiều, không phải vì Ngài yếu, nhưng vì Ngài yêu.
|
|
|
|
02-04, 22:26
|
|
|
|
|
02-04, 22:24
|
|
|
40 Các ông lãnh thi hài Đức Giê-su, lấy băng vải tẩm thuốc thơm mà quấn, theo tục lệ chôn cất của người Do-thái. 41 Nơi Đức Giê-su bị đóng đinh có một thửa vườn, và trong vườn, có một ngôi mộ còn mới, chưa chôn cất ai. 42 Vì hôm ấy là ngày áp lễ của người Do-thái, mà ngôi mộ lại gần bên, nên các ông mai táng Đức Giê-su ở đó.
|
|
|
|
02-04, 22:24
|
|
|
36 Các việc này đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh: Không một khúc xương nào của Người sẽ bị đánh giập. 37 Lại có lời Kinh Thánh khác: Họ sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu. 38 Sau đó, ông Giô-xếp, người A-ri-ma-thê, xin ông Phi-la-tô cho phép hạ thi hài Đức Giê-su xuống. Ông Giô-xếp này là một môn đệ theo Đức Giê-su, nhưng cách kín đáo, vì sợ người Do-thái. Ông Phi-la-tô chấp thuận. Vậy, ông Giô-xếp đến hạ thi hài Người xuống. 39 Ông Ni-cô-đê-mô cũng đến. Ông này trước kia đã tới gặp Đức Giê-su ban đêm. Ông mang theo chừng một trăm cân mộc dược trộn với trầm hương.
|
|
|
|
02-04, 22:23
|
|
|
32 Quân lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng bị đóng đinh với Đức Giê-su. 33 Khi đến gần Đức Giê-su và thấy Người đã chết, họ không đánh giập ống chân Người. 34 Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì, máu cùng nước chảy ra. 35 Người xem thấy việc này đã làm chứng, và lời chứng của người ấy xác thực; và người ấy biết mình nói sự thật để cho cả anh em nữa cũng tin.
|
|
|
|
02-04, 22:23
|
|
|
27 Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình. 28 Sau đó, Đức Giê-su biết là mọi sự đã hoàn tất. Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói: “Tôi khát!” 29 Ở đó, có một bình đầy giấm. Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người. 30 Nhắp xong, Đức Giê-su nói: “Thế là đã hoàn tất!” Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí. 31 Hôm đó là ngày áp lễ, người Do-thái không muốn để xác chết trên thập giá trong ngày sa-bát, mà ngày sa-bát đó lại là ngày lễ lớn. Vì thế họ xin ông Phi-la-tô cho đánh giập ống chân các người bị đóng đinh và lấy xác xuống.
|
|
|
|
02-04, 22:22
|
|
|
23 Đóng đinh Đức Giê-su vào thập giá xong, lính tráng lấy áo xống của Người chia làm bốn phần, mỗi người một phần ; họ lấy cả chiếc áo dài nữa. Nhưng chiếc áo dài này không có đường khâu, dệt liền từ trên xuống dưới. 24 Vậy họ nói với nhau: “Đừng xé áo ra, cứ bắt thăm xem ai được.” Thế là ứng nghiệm lời Kinh Thánh: Áo xống tôi, chúng đem chia chác, cả áo dài, cũng bắt thăm luôn. Đó là những điều lính tráng đã làm. 25 Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la. 26 Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.”
|
|
|
|
02-04, 22:22
|
|
|
17 Chính Người vác lấy thập giá đi ra, đến nơi gọi là Cái Sọ, tiếng Híp-ri là Gôn-gô-tha; 18 tại đó, họ đóng đinh Người vào thập giá, đồng thời cũng đóng đinh hai người khác nữa, mỗi người một bên, còn Đức Giê-su thì ở giữa. 19 Ông Phi-la-tô cho viết một tấm bảng và treo trên thập giá ; bảng đó có ghi: “Giê-su Na-da-rét, vua dân Do-thái.” 20 Trong dân Do-thái, có nhiều người đọc được bảng đó, vì nơi Đức Giê-su bị đóng đinh là một địa điểm ở gần thành. Tấm bảng này viết bằng các tiếng: Híp-ri, La-tinh và Hy-lạp. 21 Các thượng tế của người Do-thái nói với ông Phi-la-tô: “Xin ngài đừng viết: ‘Vua dân Do-thái’, nhưng viết: ‘Tên này đã nói: Ta là vua dân Do-thái’.” 22 Ông Phi-la-tô trả lời: “Ta viết sao, cứ để vậy!”
|
|
|
|
02-04, 22:21
|
|
|
12 Từ đó, ông Phi-la-tô tìm cách tha Người. Nhưng dân Do-thái kêu lên rằng: “Nếu ngài tha nó, ngài không phải là bạn của Xê-da. Ai xưng mình là vua, thì chống lại Xê-da.” 13 Khi nghe thấy thế, ông Phi-la-tô truyền dẫn Đức Giê-su ra ngoài. Ông đặt Người ngồi trên toà, ở nơi gọi là Nền Đá, tiếng Híp-ri là Gáp-ba-tha. 14 Hôm ấy là ngày áp lễ Vượt Qua, vào khoảng mười hai giờ trưa. Ông Phi-la-tô nói với người Do-thái: “Đây là vua các người!” 15 Họ liền hô lớn: “Đem đi! Đem nó đi! Đóng đinh nó vào thập giá!” Ông Phi-la-tô nói với họ: “Chẳng lẽ ta lại đóng đinh vua các người sao ?” Các thượng tế đáp: “Chúng tôi không có vua nào cả, ngoài Xê-da.” 16 Bấy giờ ông Phi-la-tô trao Đức Giê-su cho họ đóng đinh vào thập giá. Vậy họ điệu Đức Giê-su đi.
|
|
|
|
02-04, 22:21
|
|
|
6 Khi vừa thấy Đức Giê-su, các thượng tế cùng các thuộc hạ liền kêu lên rằng: “Đóng đinh, đóng đinh nó vào thập giá!” Ông Phi-la-tô bảo họ: “Các người cứ đem ông này đi mà đóng đinh vào thập giá, vì phần ta, ta không tìm thấy lý do để kết tội ông ấy.” 7 Người Do-thái đáp lại: “Chúng tôi có Lề Luật ; và chiếu theo Lề Luật, thì nó phải chết, vì nó đã xưng mình là Con Thiên Chúa.” 8 Nghe lời đó, ông Phi-la-tô càng sợ hơn nữa. 9 Ông lại trở vào dinh và nói với Đức Giê-su: “Ông từ đâu mà đến ?” Nhưng Đức Giê-su không trả lời. 10 Ông Phi-la-tô mới nói với Người: “Ông không trả lời tôi ư ? Ông không biết rằng tôi có quyền tha và cũng có quyền đóng đinh ông vào thập giá sao ?” 11 Đức Giê-su đáp lại: “Ngài không có quyền gì đối với tôi, nếu Trời chẳng ban cho ngài. Vì thế, kẻ nộp tôi cho ngài thì mắc tội nặng hơn.”
|
|
|
|
02-04, 22:21
|
|
|
1 Bấy giờ ông Phi-la-tô truyền đem Đức Giê-su đi và đánh đòn Người. 2 Bọn lính kết một vòng gai làm vương miện, đặt lên đầu Người, và khoác cho Người một áo choàng đỏ. 3 Họ đến gần và nói: “Kính chào vua dân Do-thái!”, rồi vả vào mặt Người. 4 Ông Phi-la-tô lại ra ngoài và nói với người Do-thái: “Đây ta dẫn ông ấy ra ngoài cho các người, để các người biết là ta không tìm thấy lý do nào để kết tội ông ấy.” 5 Vậy, Đức Giê-su bước ra ngoài, đầu đội vương miện bằng gai, mình khoác áo choàng đỏ. Ông Phi-la-tô nói với họ: “Đây là người!”
|
|
|
|